Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Chương 910: Không có bạn gái, chỉ có em

Cập nhật lúc: 2026-04-19 16:25:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Thời Lễ ném một ánh mắt lạnh lùng qua, Tạ Phóng gượng, sờ sờ mũi, “Tôi chỉ bừa thôi.”

“Bọn trẻ đều lớn cả , đừng đùa giỡn lung tung như .” Hạ Thời Lễ nhắc nhở.

“Hay là nhận nó làm con nuôi cũng , trong đám chú bác , ngoài bố , nó hiếu thuận với nhất, thích nó.” Tạ Phóng , “ , đây hình như bạn gái ở nước ngoài, thật ?”

Hứa Kinh Trạch: “Cậu từ ?”

“Cả Kinh Thành , còn chuyện hóng hớt nào mà ?” Tạ Phóng khinh khỉnh.

“…”

——

Khi Hạ Thanh Tiêu đến bên cạnh Lục U U, Tống Từ lấy một phần đồ ngọt, đưa cho Hạ Tầm, nhóc một bên ngoan ngoãn xúc bánh kem.

“Ngon ?” Tống Từ hỏi .

“Vâng, chị ăn ạ.” Hạ Tầm xúc một thìa bánh kem đưa đến miệng Tống Từ, cô c.ắ.n một miếng nhỏ, bảo tự ăn, Hứa Đại Bảo nhà cô vui, Tống Từ chỉ thích những nhóc đáng yêu như Hạ Tầm.

“Chị ơi, gần đây chị đến nhà em chơi?” Hạ Tầm Tống Từ.

“Vì gần đây chị bận.”

“Viện cớ!”

Cậu nhóc tức đến phồng má, giống như một con cá nóc nhỏ, Tống Từ véo véo khuôn mặt nhỏ của , “Đây là viện cớ, chị thật sự bận.”

bố trai cũng bận, vẫn thường đến nhà chúng em.”

Hạ Tầm chỉ Diệp Ấp Trần.

Tống Từ nghiêng đầu: “Anh thường đến nhà em ?”

“Anh còn ở nhà chúng em, chị thì ở nhà chúng em.”

“Ồ, …”

Tống Từ liếc mắt Hạ Thanh Tiêu ở cách đó xa, trong lòng đáp án.

Chỉ thể thầm thương tiếc cho Lục Vân Thâm.

Khi ngày càng đông, xuất hiện vài gương mặt lạ, còn ít nước ngoài, một Diệp Ấp Trần quen khi mở rộng kinh doanh ở nước ngoài.

Trong đó, một cô gái lai xinh đặc biệt nổi bật.

Quan trọng nhất là:

trông với Diệp Ấp Trần.

Mặc một chiếc váy dài màu đen, phác họa nên đường cong quyến rũ, khi , phần xẻ tà của váy còn để lộ đôi chân thon dài trắng nõn, thẳng tắp, đến bên cạnh Diệp Ấp Trần, theo phong tục phương Tây là hôn má, hai gần, đang gì.

“Người hình như quan hệ với trai em.” Lục U U .

Tống Từ: “Sao em ?”

“Bác cả nước ngoài tham gia hoạt động phiên dịch, gặp cô , còn chụp ảnh, chúng em đều tưởng là bạn gái của .”

Tống Từ Hạ Thanh Tiêu, cô cúi đầu nghịch điện thoại, dường như quan tâm đến chuyện của .

Hạ Thanh Tiêu thấy phụ nữ đó.

Hoàn khác với cô, dù cô cũng mới trưởng thành, vẫn còn non nớt.

Còn đó, phóng khoáng, nồng nhiệt, trưởng thành…

Mỗi cử chỉ đều toát lên một vẻ quyến rũ khó tả.

Đứng cùng Diệp Ấp Trần, cũng xứng đôi.

Anh ánh đèn sân khấu, nhận lấy sự vây quanh và tán dương của , cùng cụng ly trò chuyện, như của hai thế giới với cô, Hạ Thanh Tiêu vẫn luôn nghĩ, chỉ cần coi trai, là thể bình tĩnh đối mặt với thứ.

thấy vui vẻ với khác, trong lòng vẫn thoải mái.

Nói cho cùng, cô vẫn còn nhỏ, làm che giấu cảm xúc.

Hơi cúi đầu, vẻ mặt chút khó xử.

Mấy bạn nước ngoài đó đặc biệt nhiệt tình, khi tiệc tối vang lên tiếng nhạc, liền hò hét khiêu vũ, vốn dĩ đây là một bữa tiệc tối trang trọng, tự nhiên là vui vẻ thế nào thì làm thế đó.

hò hét bảo Diệp Ấp Trần khiêu vũ một điệu với phụ nữ đó.

Sự chú ý của đều tập trung hai đó, tự nhiên ai để ý đến Hạ Thanh Tiêu, cô cảm thấy khí tại hiện trường ngột ngạt đến mức khó thở.

Lấy cớ vệ sinh, cô rời khỏi sảnh.

“Cần em cùng ?” Lục U U thấy cô tâm trạng .

“Chị tự , em trông Tầm Tầm giúp chị, đừng để nó chạy lung tung.”

dọc theo hành lang, đến một nơi vắng vẻ, xa rời sự ồn ào của sảnh tiệc, cô mới cảm thấy thoải mái hơn.

Họ cuối cùng cũng sẽ cuộc sống riêng, quan hệ đến , cuối cùng cũng sẽ mỗi một ngả, giống như một tinh trong giới kinh doanh, còn cô vẫn còn non nớt, là một học sinh.

Thì ,

Khoảng cách giữa họ lớn đến thế!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ep-co-vao-goc-tuong-gia-chu-lanh-lung-cuoi-vo-nho-ve-sung-len-troi-ai-ngo-chi-la-mot-quan-co-the-than-tu-van-ninh-luc-nghien-bac/chuong-910-khong-co-ban-gai-chi-co-em.html.]

Cảm giác đó, giống như giữa họ một vực sâu thể vượt qua.

Cô sớm , chỉ là đầu tiên nhận thức rõ ràng như .

Cô hít một thật sâu:

Thôi !

Buông bỏ .

Lúc , điện thoại rung lên, là Ngô Văn Hạo gọi đến, cô nhấc máy “alo”.

“Cậu thế nào ? Gặp lão tra nam đó ?”

“Cậu đừng là lão tra nam nữa.”

“Vừa già tra, lão tra nam thì là gì, trông thì nghiêm túc, ngờ đời tư hỗn loạn như , núi trông núi nọ, cho loại mà ở thời xưa, là nhúng lồng heo, diễu phố thị chúng.”

Hạ Thanh Tiêu bật khe khẽ, “Được , đột nhiên gọi cho ?”

“Vừa tan làm, quan tâm một chút, thế nào ? Nghe giọng , vẻ vui, chẳng lẽ lão tra nam đó bắt nạt ?”

“Anh bắt nạt .”

Hạ Thanh Tiêu hít một thật sâu.

“Chỉ là đột nhiên nghĩ thông , thể nào.”

“Đợi đại học, loại con trai nào mà chứ, trẻ hơn , trai hơn , còn đều là tiểu thịt tươi. Tôi cần gì chằm chằm . Ai nấy đều khỏe mạnh, tràn đầy năng lượng, chắc chắn hơn !”

“Đồng chí Hạ Thanh Tiêu, giác ngộ , vui mừng! Để chúc mừng cuối cùng cũng nghĩ thông, tối nay mời, bên kết thúc thì ngoài ăn khuya nhé?”

“Bên còn khi nào kết thúc, hơn nữa bố và em trai đều ở đây, hỏi xem, thể về …”

Hạ Thanh Tiêu chuẩn trở về sảnh.

Cô cảm thấy ở đây cũng ý nghĩa gì.

Kết quả đầu ,

Cơ thể cứng đờ!

Diệp Ấp Trần xuất hiện lưng cô từ lúc nào, hai chỉ cách một mét, ánh mắt sâu thẳm, chằm chằm cô…

Ánh mắt đó, sắc như dao!

Như nuốt chửng cô từng miếng một.

“…Cái, cái gì, chút việc, cúp máy đây.” Hạ Thanh Tiêu vội vàng cúp điện thoại, với , “Anh, thật trùng hợp, cũng ngoài hít thở khí ? Khiêu vũ xong ?”

Không tại , Hạ Thanh Tiêu rõ ràng làm gì sai, đến mức hoảng hốt vô cớ.

lưng cô vẫn thẳng, mặt nở một nụ nhạt.

Diệp Ấp Trần gì.

Hạ Thanh Tiêu cảm thấy lúc đều toát hai chữ:

Nguy hiểm!

gượng hai tiếng: “Tôi về đây.”

Khi Hạ Thanh Tiêu lướt qua .

Cổ tay nắm lấy!

Cô còn kịp phản ứng, cả một lực mạnh kéo , Diệp Ấp Trần kéo cô, đẩy cửa một căn phòng cách đó xa.

Trong phòng bật đèn, khoảnh khắc cửa đóng , bóng dáng hai bóng tối nuốt chửng, Hạ Thanh Tiêu thở gấp, cô rõ, chỉ cảm thấy cơ thể đè lên…

Cơ thể , thở của .

Trong bóng tối, cảm nhận rõ ràng.

Không khí lập tức bùng cháy, đốt nóng ran.

“Trần, Trần Trần, làm gì ?”

“Anh khiêu vũ với cô .”

Giọng Diệp Ấp Trần khàn khàn khô khốc, thở nóng hổi, từng chút một phả lên mặt cô.

“Vậy ? Chuyện đó cũng liên quan đến .” Hạ Thanh Tiêu giãy , nhưng Diệp Ấp Trần đột nhiên đè lên chân cô, khiến cô thể động đậy.

“Vừa em là lão tra nam?”

“Tôi…” Hạ Thanh Tiêu hoảng loạn, quả nhiên thấy hết.

“Anh .”

Hạ Thanh Tiêu c.ắ.n chặt môi, nên gì.

Xung quanh quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cô thậm chí thể cảm nhận thở và nhịp tim của Diệp Ấp Trần, cũng như câu ghé sát tai cô, khẽ :

“Anh núi trông núi nọ…”

“Những năm ở nước ngoài, bên cạnh đúng là khác giới, nhưng đều chỉ là bạn bè.”

“Anh từng bạn gái, khác giới thiết với , ngoài , giờ chỉ một em!”

Loading...