Trong đồn công an
Diệp Vị Thành hòa giải xong một vụ mâu thuẫn vợ chồng, hai đ.á.n.h ầm ĩ ở nhà, cuối cùng là đứa trẻ báo cảnh sát. Anh cùng một đồng nghiệp khác đến tận nhà hòa giải, còn suýt đánh, quần áo của suýt chút nữa xé rách.
Hòa giải hơn ba tiếng đồng hồ, hai vợ chồng mới chịu dừng tay.
"Diệp ca, vất vả ." Đồng nghiệp pha cho một tách ,"Hay là tối nay đừng trực nữa, về nghỉ ngơi sớm ."
Trước đây Diệp Vị Thành ngủ kém, thường xuyên ngủ đồn công an, cũng trực đồng nghiệp. Ở tuổi của , vất vả lắm mới bạn gái, đương nhiên cũng sẽ quan tâm .
Diệp Vị Thành gì, chỉ lấy điện thoại , nhắn tin cho Nguyễn Tô Niệm:
[Họp lớp thế nào ? Đừng uống rượu nhé.]
Rất nhanh nhận hồi âm:
[Không uống rượu, vẫn như cũ thôi, hơn nữa chẳng món nào em thích ăn cả. Có khoe khoang công việc mới, hoặc là mua xe mới, cũng mỉa mai châm chọc, nhưng mấy bạn chơi thì sống khá .]
[Ừ.]
[Còn một chuyện khá cạn lời nữa.]
[Chuyện gì?]
[Hồi cấp ba em thầm mến một bạn nam, ngờ mười năm trôi qua, còn thể gặp .]
[...]
[ , ăn cơm ? Trực ca đêm đừng quên ăn chút gì đó nhé.]
Nguyễn Tô Niệm đang cúi đầu nhắn tin, bạn học bên cạnh huých tay cô,"Tiểu Niệm, Nhậm Nham đang kính rượu kìa."
Nhậm Nham trong miệng bạn học , chính là mà Nguyễn Tô Niệm từng thích hồi cấp ba. Lúc học, ai thích ai, cho dù chọc thủng, trong lòng các bạn học cũng đều rõ ràng. Chỉ là vị học bá lúc đó căn bản thèm để mắt tới Nguyễn Tô Niệm, thế mà chủ động kính rượu, thật khiến bất ngờ.
Có một ôm tâm lý xem kịch vui.
Nguyễn Tô Niệm bưng ly nước ngọt, hào phóng dậy:"Ngại quá, đang nhắn tin, để ý kính rượu ."
"Tôi là Nhậm Nham."
"Tôi nhớ, là một trong ít khóa chúng đỗ Kinh Đại mà."
"Cậu uống nước ngọt ?"
"Ừ, bạn trai quản nghiêm, cho uống rượu."
Trong mắt đàn ông tên Nhậm Nham xẹt qua một tia cảm xúc khó nên lời.
Có bạn học trêu đùa:"Nguyễn Tô Niệm, đấy, quả thực bạn trai nắm thóp gắt gao ."
"Hết cách , ai bảo thích chứ." Nguyễn Tô Niệm .
"Lương thấp, nhà xe, đồ cái gì? Tiểu Niệm, là bác sĩ tâm lý, ngàn vạn đừng não yêu đương nhé, trong chuyện chọn đàn ông, nhất định tỉnh táo!"
Nguyễn Tô Niệm chỉ gì.
Hồi cấp hai cấp ba, bạn bè chơi với , phần lớn sẽ cân nhắc đến gia cảnh đối phương, nhưng lên đại học, bước chân xã hội, thứ trở nên khác biệt.
Cậu học giỏi, nhưng đến ngôi trường danh giá hàng đầu cả nước như Kinh Đại, những thành tích đây của căn bản gì nổi bật. Tốt nghiệp vất vả lắm mới công ty lớn, cũng là chạy đôn chạy đáo mệt mỏi, yêu đương càng là chuyện xa xỉ.
Muốn tìm một đối tượng là Kinh Thành gốc, khó như lên trời.
Thông qua miệng bạn học, , Nguyễn Tô Niệm lăn lộn ở Kinh Thành khá .
Ngành nghề như bác sĩ tư vấn tâm lý, đều tính phí theo giờ, một giờ vài trăm hoặc một hai ngàn chừng, hơn nữa nhà họ Nguyễn mấy năm gặp giải tỏa, tiền.
Hơn nữa từ khi tỏ tình với , cô vẫn luôn độc , lẽ, cô vẫn quên ...
Nguyễn Tô Niệm thích , khi kết hôn tự nhiên sẽ răm rắp lời .
Người như , kết hôn là thích hợp nhất.
Chỉ là ngờ cô đột nhiên bạn trai trong vài tháng gần đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ep-co-vao-goc-tuong-gia-chu-lanh-lung-cuoi-vo-nho-ve-sung-len-troi-ai-ngo-chi-la-mot-quan-co-the-than-tu-van-ninh-luc-nghien-bac/chuong-751-ban-trai-quan-rat-nghiem.html.]
Lúc mấy bạn học đang ồn ào đòi gặp bạn trai của Nguyễn Tô Niệm, cô chỉ đang tăng ca rảnh. Không ít cảm thấy cô dám dẫn bạn trai ngoài, cảm thán cô ba mươi , kén cá chọn canh, thế mà tìm một như .
Nguyễn Tô Niệm ngốc, thể nhận bọn họ đang nghĩ gì, chỉ là cô bận tâm những thứ .
Sau đó, sự chú ý của đều tập trung Nhậm Nham, ghen tị công việc , đãi ngộ cao các kiểu.
Sự tâng bốc của các bạn học, Nhậm Nham cảm thấy hưởng thụ.
phát hiện Nguyễn Tô Niệm từ đầu đến cuối đều cúi đầu nghịch điện thoại, điều khiến cảm thấy khó chịu.
Trước đây,
Ánh mắt của cô luôn dõi theo .
Nguyễn Tô Niệm đang xem vòng bạn bè của Hứa Kinh Trạch đăng, bởi vì thỉnh thoảng vẫn ốm nghén, nhiều thứ thể ăn, Tống Tri Ý dạo khẩu vị , mặt cô bày đủ loại món ngon, còn thì chỉ thể húp cháo trắng ăn rau xanh.
Hứa Kinh Trạch cảm thán:
[Mang t.h.a.i vất vả quá.]
Khu vực bình luận đều thành một đoàn.
Lúc , gõ cửa phòng bao, một đàn ông mặc vest, bốn năm mươi tuổi bưng thêm vài món ăn lên bàn.
"Giám đốc Thái?" Nhậm Nham dậy, rõ ràng là quen với ông .
Người đàn ông đeo bảng tên ngực, là giám đốc của khách sạn , ông chào hỏi Nhậm Nham,"Tặng các cô vài món, chúc dùng bữa vui vẻ."
"Ông khách sáo quá ."
Nhậm Nham khá ngại ngùng.
"Mọi tiếp tục dùng bữa , làm phiền nữa." Giám đốc xong liền đóng cửa rời .
Đây là khách sạn năm , thể để giám đốc ở đây tặng món ăn cũng là một loại vinh hạnh. Đợi ông rời , các bạn học bắt đầu ghen tị, Nhậm Nham ở Kinh Thành thế mà tiếng như .
Nguyễn Tô Niệm cảm thấy khá vô vị, tham gia chủ đề của bọn họ.
mấy món ăn giám đốc tặng đó, thế mà đều là món cô thích ăn.
Dù thế nào nữa, vẫn lấp đầy cái bụng của .
——
Lúc kết thúc buổi tụ tập, là chín rưỡi tối. Khi nhóm đến sảnh lớn, Nhậm Nham đến quầy lễ tân thanh toán , phần lớn các nam sinh đều uống đến mặt đỏ tía tai, hoặc là bắt tay vỗ vai, ồn ào cơ hội tụ tập, hoặc là ngăn cản Nhậm Nham trả tiền, một đám vì chuyện thanh toán mà "tranh chấp".
Khi Nhậm Nham đưa thẻ của cho thu ngân, còn đặc biệt dặn dò:"Mấy món giám đốc Thái thêm cũng tính luôn ."
"Mấy món thêm ạ?"
Món ăn thêm ghi chép , thu ngân chỉ thể tìm giám đốc đến hỏi, ông chỉ cần tính tiền, là tặng.
"Giám đốc Thái, dù thế nào cũng thể để ông phá phí , vẫn là để trả tiền ." Nhậm Nham .
"Thật sự cần ."
Giám đốc Thái đại khái cũng quấn lấy hết cách, mới gượng:"Thực mấy món mời, là khác mời."
Tất cả :"..."
"Không ông thì còn ai nữa?" Mọi .
"Chuyện ..." Giám đốc Thái chút khó xử,"Người cho ."
"Chuyện gì mà thể , nếu ông , thì vẫn là trả tiền." Nhậm Nham .
Giám đốc Thái cũng thực sự hết cách, gọi một cuộc điện thoại, cụ thể gì, ai thấy, chỉ là khi đẩy cửa bước , ông liền giống như thấy cứu tinh mà chào hỏi :"Diệp ca!"
Mọi nương theo tầm mắt của ông sang.
"Ca" trong miệng giám đốc,
Theo lý mà , cũng là một ông lão chứ!
Lại ngờ, thoạt , cũng chỉ ba mươi.