Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Chương 726: Đêm nay, không làm Liễu Hạ Huệ được rồi...
Cập nhật lúc: 2026-04-19 16:17:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Một ngày hôn lễ của Hứa Kinh Trạch và Tống Tri Ý, lượt đến khu nghỉ dưỡng.
Tất cả phòng khách mời lưu trú đều là phòng view biển tầm rộng mở, khi Nguyễn Tô Niệm cùng đến khách sạn, nhân viên công tác phụ trách đón tiếp và phát thẻ phòng.
“Cô Nguyễn, đây là của cô.”
Nguyễn Tô Niệm cảm ơn nhận lấy, sang Diệp Vị Thành: “Em ở phòng 509, ở phòng nào?”
“509.”
“…”
Nguyễn Tô Niệm nhân viên công tác, biểu cảm đó rõ ràng đang :
Các nhầm lẫn gì !
Nhân viên công tác thì vẻ mặt vô cùng chắc chắn, tin chắc sẽ sắp xếp sai, bởi vì đây là do Hứa Kinh Trạch đặc biệt dặn dò, cho nên phòng của ai sai, phòng của hai cũng sẽ sai.
“Anh hỏi Hứa Kinh Trạch xem.” Diệp Vị Thành lấy điện thoại gọi.
Hứa Kinh Trạch là chuyện , liền bật : “Anh Diệp, đều là bạn bè, là một nhà, cần cảm ơn như , đây đều là việc nên làm.”
Nhân mạch của nhà họ Hứa và nhà họ Tống rộng, tất cả các phòng đều sắp xếp xong, cũng còn phòng trống nào thừa.
Hai cũng từng ở chung, nhưng một chiếc giường…
Thì tuyệt đối từng !
Khi Nguyễn Tô Niệm thấy trong phòng chỉ một chiếc giường lớn, vẫn sững sờ mất mấy giây.
Diệp Vị Thành liếc , một câu: “Giường cũng khá lớn đấy.”
Đây là trọng điểm ?
Trọng điểm là, ba ngày hai đêm, cô làm đây!
Cô cũng là bảo thủ truyền thống đến , chỉ là đột nhiên chút làm .
“Tối nay Hứa Kinh Trạch tổ chức tiệc độc , thể sẽ về muộn một chút.” Diệp Vị Thành cất hành lý của hai xong.
Nguyễn Tô Niệm nhíu mày: “Cậu đăng ký kết hôn , còn tổ chức tiệc độc ?”
“Chỉ là một đám bạn của làm ầm ĩ, hẹn qua đó, cũng là nhân tiện qua về việc sắp xếp đón dâu ngày mai.”
Đợi Diệp Vị Thành rời , lúc Nguyễn Tô Niệm bên cửa sổ ngắm cảnh biển, thì nhận điện thoại của Diệp Thức Vi, hẹn cô ngoài.
Sau khi gặp mặt, Diệp Thức Vi mới phàn nàn: “Ông trai oan gia của nhà , lo lắng cô mấy quen, ở trong phòng buồn chán, đặc biệt gọi điện thoại cho , bảo hẹn cô ngoài.”
“Bình thường lúc rảnh rỗi ở nhà, cũng thấy quan tâm , sợ buồn chán a, còn luôn chướng mắt.”
Nguyễn Tô Niệm cô trêu chọc đến đỏ mặt.
“Được chị dâu, chị mà tiếp nữa, bác sĩ Nguyễn e là ngại dám ở cùng chúng nữa .” Từ Vãn Ninh trêu đùa.
Lần ngoài, An Bảo và bé thỏ con nhà họ Hạ tuổi còn quá nhỏ, đều cùng.
Vừa đến khách sạn, Tiểu Từ chạy tìm Thâm Thâm chơi, hai đứa trẻ sự trông nom của bảo mẫu đang đào cát bãi biển, Trần Trần thì đang chơi ván lướt sóng, mấy hiếm khi rảnh rỗi.
Diệp Thức Vi dù cũng đầu làm , xa con trai út trạng thái vẫn ;
Ngược là Ôn Lan, lúc còn đang vui vẻ, cảm thấy cuối cùng cũng thể thoát khỏi những ngày tháng chăm sóc con gái, thoải mái vài ngày, kết quả máy bay hạ cánh, liền gọi điện thoại cho Hạ phu nhân, đòi xem con gái.
Tiêu Tiêu nhà họ Hạ mới hai tháng tuổi, căn bản sự lo âu khi xa cách, ăn ngon ngủ kỹ.
Còn Ôn Lan nóng lòng về Kinh Thành .
Giang Hi Nguyệt làm , thật sự thể hiểu tâm trạng , cô nóng lòng ngâm suối nước nóng trong khu nghỉ dưỡng .
——
Sau bữa tối, một nhóm ngâm suối nước nóng, Từ Vãn Ninh và Diệp Thức Vi dù cũng con chăm sóc, Ôn Lan còn vướng bận con gái tâm trạng, đến cuối cùng, trong hồ nước nóng chỉ còn Giang Hi Nguyệt và Nguyễn Tô Niệm hai .
“Chỗ thích thật đấy, ngâm suối nước nóng, còn thể ngắm cảnh biển.” Giang Hi Nguyệt sấp bên thành hồ nước nóng.
Nguyễn Tô Niệm vẫn luôn cô.
Giang Hi Nguyệt dáng vẻ xinh , vóc dáng cũng , lẽ là từng sống ở nước ngoài, đồ bơi cô mua khá gợi cảm, chất liệu vải đơn giản phác họa vóc dáng lung linh lồi lõm, một đôi chân dài thẳng tắp cân đối, lấy một chút mỡ thừa nào.
Nguyễn Tô Niệm cúi đầu đồ bơi của …
So với cô , thật giống đồ trẻ em!
Cô hận thể trốn nước , đến mức ở lâu, ngâm đến váng đầu, “Cô Giang, về phòng đây, ngâm khó chịu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ep-co-vao-goc-tuong-gia-chu-lanh-lung-cuoi-vo-nho-ve-sung-len-troi-ai-ngo-chi-la-mot-quan-co-the-than-tu-van-ninh-luc-nghien-bac/chuong-726-dem-nay-khong-lam-lieu-ha-hue-duoc-roi.html.]
Giang Hi Nguyệt gật đầu, “Gọi cô Giang khách sáo quá, cô thể gọi là Hi Nguyệt.”
Nguyễn Tô Niệm mỉm nhận lời, quấn áo choàng tắm liền ngoài.
Từ nước lên, cô mới cảm thấy sảng khoái hơn chút, thở phào một , chuẩn về phòng tắm rửa, rẽ qua một hành lang, từ một bên chợt thò một đôi tay——
Nắm chặt lấy cánh tay cô, kéo cả cô một căn phòng.
Dọa cô tim ngừng đập, cơ thể theo bản năng phản kháng, nhấc chân định đá .
Bàn tay đó lớn, ấn lên đùi cô, thấp giọng : “Là !”
Nghe thấy giọng quen thuộc, thần kinh đang căng thẳng mới đột ngột thả lỏng.
“Anh làm đột nhiên …” Nguyễn Tô Niệm sợ hãi hồn xiêu phách lạc, thở hổn hển, chú ý tư thế của hai lúc mờ ám và kỳ dị đến mức nào.
“Làm em sợ c.h.ế.t khiếp.”
Cơ thể dán sát , một chân của cô còn Diệp Vị Thành dùng tay đỡ lấy, lơ lửng ở vị trí ngang eo .
Cô ngâm suối nước nóng xong, nóng hầm hập, mà Diệp Vị Thành mặc cũng nhiều, còn chút rượu nhàn nhạt, cũng rượu hun đến nóng rực.
Mờ ám trêu .
Trong phòng bật đèn, chỉ ánh trăng bên bờ biển tràn , thấp thoáng mờ ảo.
Nguyễn Tô Niệm lờ mờ thể thấy đường nét khuôn mặt , còn đôi mắt đen láy lạnh lẽo , trong màn đêm, tỏa ánh sáng tối tăm đoạt hồn .
Ngón tay vẫn nắm chặt lấy chân cô, quanh năm cầm s.ú.n.g khiến đầu ngón tay đầy những vết chai sần sùi dày cộm.
Vuốt ve tỉ mỉ chân cô, khiến cơ thể cô mềm nhũn một nửa.
“Anh buông tay .” Giọng Nguyễn Tô Niệm run rẩy nũng nịu, nhuốm một tia mị thái.
Diệp Vị Thành buông cô , ngược là tay siết chặt eo cô, dùng sức thu .
Trong nháy mắt,
Cơ thể hai dán sát hơn.
Chặt đến mức Nguyễn Tô Niệm thể cảm nhận rõ ràng sự đổi cơ thể của , mà tư thế như , càng là sự hổ khó mở lời.
“Sao …” Nguyễn Tô Niệm líu lưỡi.
“Em làm , em chịu trách nhiệm.” Giọng Diệp Vị Thành khàn khàn.
Nguyễn Tô Niệm cho dù gan , cũng từng làm chuyện .
tình hình lúc , nếu cô làm chút gì đó, Diệp Vị Thành e là sẽ để cô rời .
Ngón tay cô sờ đến thắt lưng , thăm dò ở rìa mép.
Mặt đỏ tai hồng, đầu ngón tay cũng giống như nhuốm một tầng nóng, lúc chạm vùng da bên hông , bởi vì vết sẹo, cô bất giác vuốt ve tỉ mỉ chỗ vết sẹo, làm cho ánh mắt tối sầm , ngứa nóng.
Ngón tay Nguyễn Tô Niệm trượt rìa thắt lưng, lòng rối như tơ vò, chần chừ động tác tiếp theo.
Cô quả thực, giống như đang cố tình hành hạ !
Cho đến khi đầu ngón tay cô vô tình trượt qua mép quần đùi, khiến cổ họng Diệp Vị Thành nóng rực, giống như đang bốc cháy.
Không dập tắt , cháy hết .
“Nguyễn Tô Niệm.” Diệp Vị Thành khàn giọng lên tiếng.
“Dạ?”
“Hôn ?”
Cô thấy câu , ngửa đầu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn say, ngâm suối nước nóng xong, đỏ bừng bừng, khiến hận thể tiến lên c.ắ.n một cái.
“Em cố tình trêu chọc …” Chữ cuối cùng Diệp Vị Thành c.ắ.n cực kỳ mạnh, đột nhiên cúi đầu, ngậm lấy môi cô, c.ắ.n nhẹ một cái.
Người đè ép, tư thế trêu , đôi môi c.ắ.n ngậm…
hé miệng, liền tiến , trắng trợn cướp đoạt.
Nụ hôn ướt át và mê loạn, khiến run rẩy.
Lúc ý loạn tình mê, quần áo Nguyễn Tô Niệm tuột một nửa, lộ bộ đồ bơi mỏng manh bên trong, mà Diệp Vị Thành một trận nóng mắt, nụ hôn của từ khóe môi lưu luyến đến bên tai cô, ngậm lấy tai cô :
“Tiểu Niệm, đêm nay , lẽ làm Liễu Hạ Huệ .”