Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Chương 719: Ôm chặt lấy cô, tất cả đều là lỗi của anh

Cập nhật lúc: 2026-04-19 16:17:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong gió lạnh màn đêm, giữa những ngón tay Diệp Vị Thành kẹp điếu thuốc, đáy mắt tối tăm khó đoán, bởi vì khoảnh khắc Nguyễn Tô Niệm thấy , sững sờ hai giây, đó chạy còn nhanh hơn cả thỏ!

Bố cô , cô t.h.i t.h.ể d.ụ.c chuyển cấp chạy 800 mét đạt, với tốc độ của cô, thể đạt !

Có lẽ,

Là thật sự gặp .

Đó cũng là đáng đời!

Anh thấp giọng khổ.

Khi cô quần áo, vội vã lao khỏi nhà, bố Nguyễn đưa mắt , mặt đầy ngơ ngác.

Diệp Vị Thành hút xong một điếu thuốc, đang nghĩ xem nên gọi cho cô một cuộc điện thoại nữa , liền thấy cô từ tòa nhà chạy chậm , lúc đến mặt , thở dồn dập, khuôn mặt cũng đỏ bừng.

Hai lúc gần, Nguyễn Tô Niệm chạy gấp cảm thấy n.g.ự.c đau, theo bản năng đưa tay xoa xoa.

“Không thoải mái ?”

“Ngực đau.”

“Đó là do em thiếu rèn luyện.”

Hai đối thoại, cứ như từng chuyện gì xảy .

Thoải mái và quen thuộc đến thế.

“Bình thường em bận rộn thế nào cũng rõ, làm gì thời gian rèn luyện cơ thể chứ, đây gần nhà em thuê mở một phòng gym, em còn đặc biệt nạp thẻ thành viên, tập vài ngày đó thì lười, đến để rèn luyện cơ thể, còn em phần lớn thời gian đều đến phòng gym để tắm.”

“Em rèn luyện ?”

“Muốn chứ.”

“Sau dẫn em .”

“…”

Nguyễn Tô Niệm ngơ ngác , Diệp Vị Thành bước về phía cô một bước, cách hai lúc gần đến mức cô thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt tỏa từ , còn thở phả , rơi mặt, nóng bỏng.

Anh đột nhiên những lời ý gì?

Trong đầu cô lóe lên vô khả năng, nhưng dám nghĩ nhiều, dứt khoát chuyển chủ đề, “Anh đến đây công tác ?”

“Không, nghỉ phép.”

“Cho nghỉ phép? Thật hiếm thấy, nghỉ phép đến đây làm gì? Du lịch ? Đến trượt tuyết ?” Thành phố của Nguyễn Tô Niệm một khu trượt tuyết nổi tiếng, trời lạnh, liền từ khắp nơi cả nước đến chơi.

“Không .”

“Vậy là…”

Lợi thế chiều cao, Diệp Vị Thành rũ mắt cô, giọng khói t.h.u.ố.c ngâm qua, khàn khàn trầm đục, gọi tên cô:

“Nguyễn Tô Niệm.”

Giọng cào xé, bắt tai.

“Dạ?” Nguyễn Tô Niệm theo bản năng đáp một tiếng.

Anh tiến gần thêm chút nữa, thở tỏa từ , trắng trợn xâm thực nhịp thở của cô, khiến xao xuyến, “Anh đặc biệt đến tìm em.”

Nguyễn Tô Niệm cúi đầu, chằm chằm mũi giày của , “Anh đến tìm em làm gì? Anh hối hận ?”

Diệp Vị Thành gì.

Nguyễn Tô Niệm đấu tranh trong lòng vô mới lấy hết can đảm tỏ tình, tuy từng nghĩ một là thành công, nhưng lúc nghĩ đến những lời từ chối của lúc đó, vẫn kìm mà cay khóe mắt.

chằm chằm mũi giày, đối với sự xuất hiện của , trong lòng cô là vui mừng, nghĩ đến đây, cảm thấy chút tủi buồn bã.

Diệp Vị Thành lúc , cảm nhận tâm tư của cô.

Chỉ cảm thấy trái tim như bẻ vò nát, một cảm giác đau nhói sắc bén xuyên thấu tứ chi bách hài.

lúc , trong tầm của Nguyễn Tô Niệm, thấy Diệp Vị Thành bước lên một bước, mũi giày hai gần như chạm

Giây tiếp theo,

Cô chỉ cảm thấy cánh tay một lực lớn kéo mạnh.

Cả ôm một vòng tay ấm áp, cô quên cả giãy giụa, mặc cho ôm chặt lấy , khuôn mặt gió thổi lạnh, chỉ là thở rơi bên tai và cổ, nóng bỏng đến mức chút bỏng rát.

“Lúc đó hối hận .”

“Hối hận… lúc đó ôm lấy em.”

Diệp Vị Thành ôm cô chặt hơn một chút, dán tai cô nỉ non: “Tiểu Niệm, xin em.”

Nguyễn Tô Niệm cảm thấy mắt cay xè, c.ắ.n cắn môi:

“Diệp Vị Thành, rõ em đối với …”

thể từ chối ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ep-co-vao-goc-tuong-gia-chu-lanh-lung-cuoi-vo-nho-ve-sung-len-troi-ai-ngo-chi-la-mot-quan-co-the-than-tu-van-ninh-luc-nghien-bac/chuong-719-om-chat-lay-co-tat-ca-deu-la-loi-cua-anh.html.]

Không thể.

Anh cứ như , Nguyễn Tô Niệm đưa tay nắm chặt lấy áo bên hông , đầu tựa n.g.ự.c , “Anh quá phạm quy .”

Diệp Vị Thành đưa tay xoa xoa tóc cô.

“Ừ, tất cả đều là của .”

Anh vội vã chạy đến, giống như một lữ khách phong trần mệt mỏi, cuối cùng cũng tìm chốn về.

Khoảnh khắc ôm lấy cô, trái tim an định.

——

Hai cứ như dựa sát , qua bao lâu, xe máy điện ngang qua, Nguyễn Tô Niệm mới từ trong lòng lùi , mắt đỏ, giống như một con thỏ nhỏ, cô mím mím môi.

Thực sự xuất hiện đột ngột của Diệp Vị Thành, cũng khiến cô trở tay kịp, cô càng ngờ, sẽ hối hận.

Cô cảm thấy quá dễ dỗ dành.

Chỉ một cái ôm, cô thỏa hiệp, một dáng vẻ mềm nhũn tiền đồ.

Lúc , Diệp Vị Thành mới lên tiếng: “Có một chuyện, vẫn luôn với em.”

“Chuyện gì?”

“Nhà em ở tầng hai .”

Nguyễn Tô Niệm gật đầu.

“Bố em nãy giờ vẫn luôn chúng từ cửa sổ.”

“…”

Đầu óc Nguyễn Tô Niệm "oanh" một tiếng nổ tung, đầu về phía cửa sổ nhà , phát hiện bố thực sự đang cửa sổ, bố cô còn híp mắt vẫy tay với cô, cô lập tức cảm thấy mất mặt, mặt đỏ bừng, hận thể vùi đầu xuống đất.

Diệp Vị Thành khách sáo gật đầu, chào hỏi hai .

“Tiểu Diệp , lên đây uống chén .” Bố Nguyễn vô cùng lớn tiếng.

“Muộn thế , phiền phức quá ạ.” Diệp Vị Thành khéo léo từ chối.

“Không phiền!” Bố Nguyễn bắt đầu chỉ huy Nguyễn Tô Niệm, “Tiểu Niệm, đừng ngây đó, đến lầu , mau mời lên uống ngụm , là để bố đích xuống mời.”

Hết cách, Nguyễn Tô Niệm đành dẫn Diệp Vị Thành về nhà.

Sau đó,

Chuyện buồn nhất xảy :

Bố vốn dĩ đồ ngủ, chuẩn ngâm chân, mà đều một bộ quần áo trang trọng lịch sự.

Chuyện nếu , còn tưởng bọn họ sắp tham dự nghi thức gì đó.

Nguyễn Tô Niệm bố thậm chí còn lôi cả chiếc áo sơ mi cất đáy hòm , chỉ là nhỏ, bụng ông làm cho căng phồng.

Cô ho khan hai tiếng, gượng hai tiếng với Diệp Vị Thành, giới thiệu với đầu gặp mặt, “Đây là em.”

“Cháu chào bác gái, cháu là Diệp Vị Thành.”

“Nghe giọng bác gái, giống miền Bắc.” Diệp Vị Thành bắt chuyện với bà.

“Bác là miền Nam, khi lấy bố Tiểu Niệm thì sống ở đây.” Bà Diệp Vị Thành, “Cháu bằng gì đến đây ? Đi tàu cao tốc ?”

“Cháu lái xe đến, mới tới.” Diệp Vị Thành giải thích thêm một chút, “Cháu chút việc tìm Tiểu Niệm, thời gian quá muộn, sợ làm phiền hai bác nghỉ ngơi nên lên nhà, cũng mang theo quà cáp gì.”

“Không , cần khách sáo như .” Mẹ Nguyễn hỏi , “Ăn cơm ?”

“Cháu ăn .”

“Cháu mới tới , ăn cơm ở ?”

“…”

“Cháu đến đúng lúc , nhà bác ăn cơm xong, luộc cho cháu ít sủi cảo nhé?”

“Bác gái, thật sự cần phiền phức ạ.”

Diệp Vị Thành năm bảy lượt từ chối, Nguyễn lấy sủi cảo đông lạnh nhà tự gói từ trong tủ lạnh , bắc nồi đun nước, bố Nguyễn thì ngừng chào hỏi uống ăn trái cây .

Anh cầu cứu Nguyễn Tô Niệm, cô mặc kệ , chạy bếp.

“Mẹ, và bố lúc nãy cửa sổ đều thấy hết ?” Nguyễn Tô Niệm đè thấp giọng hỏi.

“Nhìn thấy cái gì?” Mẹ Nguyễn hỏi ngược .

“Thì… con và …” Nguyễn Tô Niệm c.ắ.n môi, “Rốt cuộc và bố bao lâu ?”

“Cũng lâu lắm.”

“Thật ?”

“Chỉ từ lúc con quần áo chạy xuống lầu thôi.”

Loading...