Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Chương 449: Đến để làm chuyện xấu

Cập nhật lúc: 2026-04-19 16:07:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự việc Ôn Hoài Dân “bơi đêm” nhanh chóng lan truyền trong giới.

Người khác , nhưng đám của Lục Nghiên Bắc nhận manh mối.

Tạ Phóng thậm chí còn tag Hạ Thời Lễ trong nhóm: [Dù cũng là bố vợ, lớn tuổi , ép ông nhảy sông? Cậu giỏi thật đấy.]

Hạ Thời Lễ: [Ông tự nguyện!]

[Cậu nghĩ sẽ tin lời ma quỷ của ?]

[Vậy bằng chứng ?]

Tạ Phóng chỉ thể cảm thán, đúng là phúc hắc hổ:

[Tôi , ông ở bệnh viện sốt cao hạ, còn sảng liên tục, rốt cuộc kích thích ông thế nào.]

[Có lẽ là khi chuyện của và Lan Lan, quá kích động.]

Mọi : […]

Ôn Hoài Dân liên tục gặp chuyện, khiến nghi ngờ năng lực của quyết định của tập đoàn Ôn thị, làm cho công ty vốn khó khăn càng thêm khốn đốn, cổ phiếu giảm, ngay cả những hợp đồng định cũng liên tục hủy.

Lãnh đạo công ty thường xuyên đến bệnh viện thăm hỏi, hy vọng Ôn Hoài Dân vực dậy tinh thần.

Ông giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, còn ngừng sảng.

Chẳng hạn như, “Tôi sai , tha cho ” đại loại .

Kiểm tra tâm thần cũng vấn đề gì, bác sĩ chỉ , lẽ là trong thời gian ngắn kích thích quá nhiều, tĩnh dưỡng một thời gian là .

Ôn Tình hoang mang, gọi điện cho , bảo bà mau chóng từ nước ngoài trở về.

“Bố, rốt cuộc bố làm ?” Cô nắm tay bố, “Có Ôn Lan hại bố ?”

bố tối đó ngoài là tìm Ôn Lan.

Bố cô thói quen bơi đêm.

Tất cả,

Chắc chắn liên quan đến con nhỏ thối tha đó.

Hơn nữa khi Ôn Hoài Dân thấy tên Ôn Lan, ông đột nhiên run lên, đồng t.ử giãn , bộ dạng đó, như gặp ma.

“Bố, nó hại bố thành thế ?” Ôn Tình truy hỏi.

Ôn Hoài Dân nhắm mắt, .

Bây giờ đầu óc ông rối loạn.

Mọi đều nhà họ Hạ là hang hùm miệng sói, gả con gái qua đó, nhưng ông thương Ôn Lan, tự nhiên cảm thấy cô gả cũng , chỉ cần thể mang đủ lợi ích cho ông .

Nói chuyện giao dịch với nhà họ Hạ, là đang đùa với hổ, cẩn thận sẽ ăn thịt.

Hạ Thời Lễ đối với Ôn Lan là chơi bời, là nghiêm túc, tay với nhà họ Ôn ?

Ôn Hoài Dân sắp làm cho phát điên .

Đến giờ ông vẫn dám tin đây là sự thật, càng với gia đình thế nào, chỉ dặn dò Ôn Tình đừng gây sự với cô, chọc nổi cô .

Ôn Tình miệng thì đồng ý, nhưng trong lòng thầm nghĩ:

gì mà chọc nổi!

Ôn Lan cảm thấy cách làm của Hạ Thời Lễ, khá bá đạo, khá lưu manh.

mà…

vui.

Khoảng thời gian đó, mỗi ngày từ bệnh viện trở về, cô chui đầu phòng làm việc gác mái.

Trải giấy rập , dọc theo thước vẽ rập vẽ đường nét quần áo, kiểu quần áo cô may cho Hạ phu nhân khá đơn giản, việc làm rập phức tạp.

Cùng với tiếng gõ cửa, Hạ Thời Lễ bước , “Tối nay còn bận bao lâu nữa?”

“Sắp xong .” Ôn Lan cúi đầu bận rộn với việc của , “Khoảng nửa tiếng nữa qua đây một chuyến nhé, em giúp đo đo.”

“Muốn may quần áo cho ?”

“Ừm.”

Trên mặt Hạ Thời Lễ biểu cảm gì, lúc đóng cửa , khóe miệng khẽ nhếch lên.

Khoảng nửa tiếng , Hạ Thời Lễ đến.

Ôn Lan ngây .

Anh mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng dài qua gối, vòng eo săn chắc thắt một chiếc đai lưng màu trắng, khi , cổ áo mở , để lộ một mảng cơ bắp trắng nõn, đường nét rõ ràng.

Trong tay cầm một chiếc khăn mặt, tự nhiên lau tóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ep-co-vao-goc-tuong-gia-chu-lanh-lung-cuoi-vo-nho-ve-sung-len-troi-ai-ngo-chi-la-mot-quan-co-the-than-tu-van-ninh-luc-nghien-bac/chuong-449-den-de-lam-chuyen-xau.html.]

“Cần làm gì?” Anh vắt khăn lên cổ, đuôi tóc vẫn còn nhỏ nước, những giọt nước trong suốt lăn xuống từ trán, má, dọc theo cổ, xương quai xanh…

Không ngừng xuống.

Anh lúc , tùy tính, phóng khoáng, mang theo vài phần quyến rũ.

Không giống với vẻ ngoài cấm d.ụ.c cao quý thường ngày.

Anh…

Sao mặc như thế qua đây.

Em chỉ đo đo cho thôi, tắm rửa thế ?

Làm cho chuyện vốn đắn, cũng trở nên đắn.

“Anh yên .” Ôn Lan cầm thước dây đến lưng , đo vai rộng, đo ghi chép.

Còn vòng cổ, vòng ngực, chiều dài tay áo…

Và vòng eo.

mặc áo choàng tắm, eo thắt đai lưng, ảnh hưởng khá lớn đến đo vòng eo, Ôn Lan hắng giọng: “Cởi đai lưng .”

Hạ Thời Lễ cúi đầu cô, thở phả mặt cô, nóng hổi.

Thổi cho mặt cô bắt đầu nóng lên.

Anh đưa tay vén tóc mai của cô tai, môi di chuyển lên, thở ấm nóng sưởi ấm tai cô.

“Em giúp .”

Ôn Lan đỏ mặt, thước dây trong tay cô vò thành đủ loại hình dạng, khi cô còn hành động, tay nắm lấy, đặt lên đai lưng của .

Cô chỉ cần nhẹ nhàng kéo một cái, đai lưng liền lỏng .

Anh mặc quần, lỏng lẻo vắt hông, thể rõ cơ bụng và đường nhân ngư kéo dài xuống .

Cô đưa tay, cố gắng luồn thước dây qua lưng .

Tạo thành một tư thế giống như ôm, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gần như dán n.g.ự.c .

Hạ Thời Lễ tắm xong, tỏa nóng, ngón tay Ôn Lan chút lạnh, chạm da , khiến Hạ Thời Lễ cứng .

Ôn Lan đo xong vòng eo, định ghi liệu.

Một tay vòng qua eo cô, kéo cô lòng, đôi môi ấm nóng áp tai cô.

Giây tiếp theo dái tai đột nhiên ngậm lấy, tim Ôn Lan run lên, suýt nữa thì phát tiếng.

Cô c.ắ.n môi, đẩy : “Anh đừng… em còn việc chính làm.”

“Việc chính?” Hạ Thời Lễ mút c.ắ.n dái tai cô, “Em nghĩ đến để làm chuyện đắn với em ?”

Hơi nóng từ đầu lưỡi, nóng đến mức cô thành lời, giọng đứt quãng.

“Anh làm chút chuyện với em.”

“…”

Trong lúc chuyện, môi áp lên, chặn những lời Ôn Lan sắp .

Anh hôn mãnh liệt hơn bất kỳ nào đây, nhưng kiềm chế dám dùng sức, đôi môi cô mềm mại vô cùng, sợ cẩn thận c.ắ.n rách, nỡ.

Ôn Lan theo kịp nhịp điệu của , khó kiểm soát mà thiếu oxy, giữ chặt eo mới trượt xuống đất.

Bị ôm về phòng ngủ, kịp bật đèn, phòng ngủ tối, chiếc giường lớn đủ để lăn lộn, Ôn Lan cảm nhận quần áo của đẩy lên đến ngực.

Hạ Thời Lễ bật đèn, nhưng Ôn Lan ngăn .

“Đừng bật đèn.”

Ôn Lan cảm thấy bật đèn, thấy sẽ hơn.

“Xấu hổ ?” Giọng Hạ Thời Lễ nóng bỏng, Ôn Lan thể đoán một chuyện sắp xảy , hổ chút căng thẳng lo lắng.

Trong bóng tối, hôn cô.

thể cảm nhận rõ ràng ngón tay Hạ Thời Lễ đang dừng ở vị trí nào cơ thể .

Cô như ngâm trong suối nước nóng, cả chìm trong nước, đầu óc choáng váng.

Khi cơ thể chạm , màng nhĩ giọng khàn khàn của mài mòn, Hạ Thời Lễ bảo cô gọi tên , khi cô ngượng ngùng gọi một tiếng “Thời Lễ”, đáp cô, là nụ hôn càng thêm mãnh liệt.

Còn tiếng gọi trầm khàn của :

“Lan Lan——”

Lần đầu tiên, gọi tên , đủ khiến cô mặt đỏ tai hồng.

Đây dường như là tên, mà là một loại quyến rũ mê .

Loading...