Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Chương 448: Hạ Thời Lễ: Gã đàn ông hoang dã có chút tiền

Cập nhật lúc: 2026-04-19 16:07:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi hai trói Ôn Hoài Dân xong, đầu Ôn Lan: “Cô yên tâm, ông thể làm ồn đến hàng xóm nữa .”

Ôn Hoài Dân đồng t.ử giãn , hiệu cho đám mang theo mau xông lên!

Các c.h.ế.t ?

Tôi bỏ tiền thuê các .

Các trơ mắt bắt?

Mọi chuyện xảy quá nhanh.

Đám côn đồ bên ngoài đều kinh ngạc.

Mẹ kiếp, còn chuyên nghiệp hơn cả bọn họ!

Người lăn lộn trong xã hội lâu năm, khứu giác nhạy bén hơn Ôn Hoài Dân, hai dễ chọc, kết quả là đám ô hợp mà ông tập hợp , ào ào bỏ chạy hết.

C.h.ế.t tiệt!

Lũ cặn bã, bại hoại các !

“Có cần xử lý ông ?” Người mặc đồ đen 1 hỏi Ôn Lan.

Xử lý?

Từ chỉ khiến Ôn Lan kinh ngạc, ngay cả Ôn Hoài Dân cũng dọa cho một phen.

Coi ông là rác ?

Xử lý?

Miệng ông ngừng ú ớ.

Ôn Lan thấy đám côn đồ xã hội chạy mất, vệ sĩ bảo vệ, trong lòng yên tâm, liền bảo họ gỡ miếng vải trong miệng Ôn Hoài Dân .

Ôn Hoài Dân thở hổn hển, n.g.ự.c đá một cước vẫn còn đau điếng.

“Ôn Lan, tao là bố mày, mày dám cho đối xử với tao như ? Mày còn, còn thuê vệ sĩ?”

“Chẳng ông cũng thuê một đám lưu manh xã hội ?”

“Tao…” Ôn Hoài Dân tức đến xanh mặt, nửa bên mặt đ.ấ.m còn sưng đỏ.

“Mày bây giờ giỏi giang thật .”

“Tao cho mày , đời chỉ mày báo cảnh sát, giỏi thì mày g.i.ế.c tao , nếu , tao sẽ gọi 110, kiện mày cố ý gây thương tích, còn cho bắt cóc tao.”

Vừa dứt lời, ông đàn ông mặc đồ đen bên cạnh đá một cước, “Nói chuyện cho đàng hoàng!”

“Tao chuyện với con gái tao, liên quan gì đến mày! Có giỏi thì mày đ.á.n.h c.h.ế.t tao ! Bây giờ là xã hội pháp trị, tao xem ai dám.”

Ôn Hoài Dân tức đến bốc hỏa!

Ý định ban đầu của ông là đến dạy cho Ôn Lan một bài học.

Kết quả đ.á.n.h đá, bây giờ còn trói .

“Ôn Lan, tao cho mày , đừng tưởng cặp kè với một gã đàn ông hoang dã chút tiền, là tao trị mày?”

Ôn Hoài Dân đang trong cơn tức giận, gào thét ầm ĩ, để ý, cửa thang máy phía từ từ mở , một đàn ông bước .

Và những lời ông định tiếp theo, cũng cắt ngang.

“Ôn thật là oai phong, trói mà còn dám ngang ngược như .”

Giọng đàn ông ôn hòa trầm thấp.

Như tuyết trắng lả tả, rơi lòng , khiến đáy lòng lạnh buốt.

Ôn Hoài Dân đột nhiên đầu , Hạ Thời Lễ mặc một chiếc áo khoác gió dài màu đen, trong mùa vạn vật hồi sinh ấm áp , như mang theo một luồng khí lạnh ập đến.

Thanh lịch mà toát vẻ bạc bẽo và lạnh lùng.

“Hạ, Hạ …” Giọng Ôn Hoài Dân run rẩy.

“Đừng gọi như , chỉ là một gã đàn ông hoang dã chút tiền thôi.”

Giọng điệu của Hạ Thời Lễ nhẹ nhạt, ngay cả ánh mắt cũng hờ hững.

Chỉ trong khoảnh khắc cúi đầu ngẩng mắt, như hội tụ sức nặng ngàn cân, lập tức đập cho Ôn Hoài Dân choáng váng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ep-co-vao-goc-tuong-gia-chu-lanh-lung-cuoi-vo-nho-ve-sung-len-troi-ai-ngo-chi-la-mot-quan-co-the-than-tu-van-ninh-luc-nghien-bac/chuong-448-ha-thoi-le-ga-dan-ong-hoang-da-co-chut-tien.html.]

Gã đàn ông hoang dã = Hạ Thời Lễ?

Sao thể?

Trong vài giây ngắn ngủi, não ông vận hành với tốc độ cao, lướt qua vô ý nghĩ và suy đoán, đặc biệt là hai đàn ông mặc đồ đen đ.á.n.h đập trói buộc , cái kiểu hành động, giọng điệu chuyện đó.

Nhìn khắp Kinh Thành, e rằng chỉ nhà họ Hạ mới dám ngang ngược như !

Ông há miệng, đồng t.ử lồi , cổ họng như thứ gì đó chặn , nửa lời.

“Vừa ông gì?” Hạ Thời Lễ hỏi.

Người mặc đồ đen 1 trả lời: “Ông ngài là gã đàn ông hoang dã.”

“Còn gì nữa!”

“Ông báo cảnh sát.”

“Vậy thì đưa ông đến đồn cảnh sát, cũng xem, cử theo dõi, tập hợp một đám lưu manh đến nhà gây sự, cảnh sát sẽ thế nào?”

“Hạ, Hạ …” Ôn Hoài Dân nịnh, “Chắc chắn hiểu lầm gì đó.”

“Hiểu lầm gì?” Hạ Thời Lễ hỏi ngược .

Ôn Hoài Dân .

“Đám côn đồ đó khống chế , ông nên giao chúng cho cảnh sát ?”

“Hạ , nhất thời hồ đồ!”

“Không, ông âm mưu từ lâu.”

“…”

Ở Kinh Thành, mấy ai sợ nhà họ Hạ, Ôn Hoài Dân thấy thể chối cãi, chỉ thể hướng ánh mắt cầu cứu về phía Ôn Lan, “Lan Lan, bố là bố của con mà.”

Ôn Lan nghiến răng: “Bố? Ông xứng!”

“Không bố nào, coi con gái như hàng hóa, càng bố nào, cố ý làm con gái mất mặt!”

“Ông làm em mất mặt thế nào?” Hạ Thời Lễ hỏi.

Ôn Lan trả lời, ngược mặc đồ đen 2 : “Ông uy h.i.ế.p thiếu phu nhân, mở cửa, sẽ cho cả tòa nhà xem cô rốt cuộc là thứ gì.”

Ôn Hoài Dân tức đến suýt nhảy dựng lên.

“Mày bậy, tao những lời đó khi nào!”

Hạ Thời Lễ với Ôn Lan, “Chuyện để xử lý, em nghỉ ngơi .”

Nói xong, liền hiệu cho thuộc hạ đưa Ôn Hoài Dân .

“Lan Lan, Lan Lan!” Ôn Hoài Dân còn , miệng bịt .

Ôn Lan đầu tiên cảm nhận nhà họ Hạ rốt cuộc là một sự tồn tại như thế nào, cô gọi Hạ Thời Lễ , “Anh… chú ý chừng mực.”

“Yên tâm, là công dân tuân thủ pháp luật, gây án mạng .”

Ôn Hoài Dân điên .

Bịt miệng , còn trói , là công dân tuân thủ pháp luật kiểu gì!

——

Tối hôm đó, những câu cá đêm bên bờ sông ở Kinh Thành, phát hiện Ôn Hoài Dân.

Trần truồng.

Dường như đang bơi đêm.

Nước xuân lạnh lẽo, khiến ông run cầm cập.

Sau Ôn Lan hỏi Hạ Thời Lễ, chỉ , là Ôn Hoài Dân tự nguyện nhảy sông, và cũng giữ lời hứa, gây án mạng.

“Em thấy làm quá ?” Hạ Thời Lễ hỏi ngược cô.

Ôn Lan lắc đầu, hỏi : “Anh video ? Em xem ông nhảy sông thế nào.”

“…”

Làm chuyện , làm gì chuyện để bằng chứng.

Một phen giày vò, Ôn Hoài Dân quả thực c.h.ế.t, nhưng cũng chỉ còn nửa cái mạng!

Loading...