Hạ phu nhân thở dài một : “Thời Lễ, tuy vẫn luôn thúc giục con xem mắt kết hôn, nhưng chuyện cả đời thể qua loa cho xong , hai đứa nắm tay hết một đời. Kết hôn , con còn là một nữa, ngoài việc chịu trách nhiệm với bản , con còn chịu trách nhiệm với cô .”
“Mẹ, con .”
Hạ phu nhân tinh tường bao.
Qua một hồi đối thoại, bà đoán đại khái.
“Con thích con bé, nhưng nó chắc…”
Bà tiếp, chỉ nghĩ bụng gặp Ôn Lan, xem tính tình cô thế nào mới tính tiếp.
——
Trong nhà hàng.
Nhà họ Hạ bao trọn nơi , ngoài Ôn Lan, xung quanh còn ít nhà họ Hạ đó. Dù trắng trợn chằm chằm, Ôn Lan cũng tất cả những đều đang cô.
Điều khiến cô khỏi chút căng thẳng.
Mãi đến khi gọi một tiếng “phu nhân”, cô mới vội vàng dậy.
Hạ phu nhân và Hạ Thời Lễ xuất hiện.
Trước đây, Hạ phu nhân chỉ từng cô từ xa trong một bữa tiệc tối do nhà họ Hạ tổ chức. Người xinh thì dù ở trong đám đông cũng nổi bật lạ thường, nhưng tối đó cô trang điểm tinh xảo, còn hôm nay để mặt mộc, chỉ thoa một lớp son bóng mỏng môi.
Vẻ của mỹ nhân, ở cốt cách chứ da thịt.
Ôn Lan quả thực xinh .
“Chào Hạ phu nhân.” Cô khách sáo chào hỏi.
“Ngồi .” Hạ phu nhân .
Hạ Thời Lễ tự nhiên xuống cạnh Ôn Lan, ánh mắt rơi hộp giữ nhiệt bàn: “Bên trong là gì ?”
“Tối qua uống nhiều quá, em sợ tỉnh rượu sẽ khó chịu, canh rong biển thể giải rượu nên em về nhà nấu một ít.” Ôn Lan mở hộp giữ nhiệt, mùi thơm của canh rong biển lan tỏa, cô Hạ phu nhân: “Bác ăn sáng ạ? Có nếm thử ?”
Hạ phu nhân lập tức hiệu cho cách đó xa, bảo họ tìm mấy cái bát đây.
Hạ Thời Lễ còn uống canh rong biển, Hạ phu nhân nếm thử một bát, còn một câu: “Mùi vị tệ.”
“Vậy bác uống thêm chút nữa ạ.”
Lần đầu gặp chồng, Ôn Lan thấy bà thích, chủ động múc cho bà thêm một bát.
Hộp giữ nhiệt dung tích hạn chế, đến lượt Hạ Thời Lễ uống canh thì chỉ còn nửa bát cặn.
Hạ phu nhân còn nhắc nhở : “Uống nhanh , đây là con bé nấu riêng cho con đấy, canh nguội là ngon .”
“…”
Hạ phu nhân cho chuẩn thêm một ít đồ ăn sáng, trong lúc ba cùng dùng bữa, ánh mắt bà gần như đều dán chặt Ôn Lan.
Trong lúc đó, Lục phu nhân gửi tin nhắn cho bà:
[Gặp ? Thế nào ?]
[Tôi một bụng câu hỏi hỏi con bé.]
[Bà hỏi ?]
[ con bé cứ với , hỏi , Quỳnh Hoa , căng thẳng quá, bà cũng , đây là đầu làm chồng, bà hai đứa con dâu, kinh nghiệm hơn, bà mau dạy .]
Lục phu nhân cạn lời.
Trước đó ở nhà chọn d.a.o phay, khí thế hừng hực, vẻ như sắp bắt gian, còn dẫn phong tỏa cả khách sạn.
Một màn tay mạnh như hổ, kết quả…
Hạ phu nhân hiểu, tình hình hiện tại của hai là con trai bà lún sâu , dùng chiêu trò gì lừa đăng ký kết hôn. Bà thể làm gì đây, chỉ đành đối xử với một chút, hy vọng giúp con trai giữ vợ.
“Hai đứa giờ ở ?” Hạ phu nhân hỏi.
Hạ Thời Lễ đáp: “Hi Viên.”
Ồ,
Phòng tân hôn !
Thằng nhóc thối, cũng lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ep-co-vao-goc-tuong-gia-chu-lanh-lung-cuoi-vo-nho-ve-sung-len-troi-ai-ngo-chi-la-mot-quan-co-the-than-tu-van-ninh-luc-nghien-bac/chuong-443-chua-tung-yeu-duong-nhung-anh-ay-hon-gioi-that.html.]
Lúc bà mua căn nhà đó, còn tỏ vẻ kháng cự, thậm chí trang trí xong cũng thèm đến xem một , mà giờ trực tiếp dắt dọn ở.
Tốc độ đủ nhanh!
Không hổ là con trai .
Ôn Lan đối mặt với Hạ phu nhân khá căng thẳng, luôn lo lắng bà sẽ hỏi về chuyện giữa cô và Hạ Thời Lễ, nhưng vấn đề cô lo nhất thì Hạ phu nhân hề hỏi, chỉ hỏi cô khi nào rảnh, đến Hi Viên ăn một bữa cơm.
Bà chỉ xem hai sống với thế nào.
Ôn Lan về phía Hạ Thời Lễ, hỏi ý kiến , thấy gì, cô liền đáp: “Cháu lúc nào cũng rảnh ạ.”
“Vậy hôm nay , là cuối tuần.”
Hạ Thời Lễ cảm thấy đau đầu.
“Vậy bác và Thời Lễ về ạ, cháu mua ít đồ ăn.”
Ôn Lan sự chuẩn , đồ ăn trong nhà đủ.
“Bác với cháu.” Hạ phu nhân vung tay, “Thời Lễ , con tự về .”
“…”
Hạ Thời Lễ cứ thế bỏ .
Khi rời khách sạn, còn gặp Giang Hi Nguyệt và Tạ Phóng.
Tối qua Tạ Phóng say khướt, nhà họ Hạ bao vây khách sạn mới vội vàng chạy tới, câu đầu tiên gặp là: “Nghe dì Tần dẫn cả một liên đội đến bắt gian.”
“Nghe tối qua bỏ rơi em dâu, ôm A Trạch ngủ chung ?”
Tạ Phóng đồng t.ử chấn động: “Lão Hạ, đừng bậy, và A Trạch trong sạch.”
“Tối qua chị dâu ở đó, tiện . Hôm qua là cầu hôn, vui vẻ chuẩn bao nhiêu ngày, một tiếng động dắt một cô chị dâu đến, còn cho bất ngờ, hổ ?”
“ , mời khách, vẫn là trả tiền!”
Hạ Thời Lễ: “Vậy hôm khác mời một bữa.”
“Một bữa?” Tạ Phóng hừ lạnh: “Một bữa cơm mà đuổi ? Ít nhất ba bữa.”
“Được.”
Giang Hi Nguyệt hai đấu võ mồm, chỉ bên cạnh ngớt.
Còn về phía Ôn Lan, mua đồ cùng Hạ phu nhân, cô luôn cảm thấy gò bó tự nhiên.
“Cháu và Thời Lễ gặp đầu là khi nào?” Hạ phu nhân hỏi.
“Là trong bữa tiệc tối do nhà bác tổ chức ạ.”
“Bữa tiệc xem mắt đúng .” Hạ phu nhân , “Mọi đều nghĩ bác thèm con dâu đến phát điên, ép Thời Lễ xem mắt kết hôn, nhưng thực …”
“Tình hình nhà bác đặc biệt, cuộc hôn nhân của chính bác hạnh phúc, bác luôn lo Thời Lễ sống trong môi trường như sẽ nảy sinh nỗi sợ hãi với hôn nhân, kết hôn, nên mới luôn thúc giục nó.”
“Bác cũng thể ở bên nó cả đời, bác chỉ hy vọng nó thể tìm một yêu thương , thể cùng chăm sóc bảo vệ đối phương, sống một cuộc sống .”
“Quan trọng là, cháu xem hai em nhà họ Lục kìa, thường chơi chung với , con mua nước tương , mà nó đến tay con gái còn từng nắm, bác sốt ruột !”
Ôn Lan ho khan hai tiếng đầy tính chiến thuật: “Anh đây từng yêu đương ạ?”
“Theo như bác thì .”
Hạ phu nhân cảm thấy, chính vì cảnh gia đình mà con trai bà vẫn luôn đối tượng.
Nên mới vội vàng thúc giục xem mắt kết hôn.
Ôn Lan mím môi.
rõ ràng …
Hôn giỏi như .
“Nó cũng mặn mà với chuyện , bạn bè cũng chỉ mấy đứa như Trạm Nam, Nghiên Bắc.” Hạ phu nhân thở dài, “Nhà bác ở bên ngoài tiếng tăm , cũng ai dám yêu đương với nó.”
Hạ phu nhân với cô nhiều lời gan ruột.
Ngược khiến Ôn Lan chút tự nhiên.
Nếu để bà , cuộc hôn nhân của cô và Hạ Thời Lễ chỉ là một cuộc giao dịch, bà sẽ đau lòng bao.