Thực lúc Chu Hà xuống lầu, cô nhận điều bất , thế nên mới nhờ quản gia Lý tìm theo bọn họ. Không ngờ gan của Chu Hà lớn đến thế, trộm đồ lập tức đem bán ngay.
Một tiếng , Tần Thiển thấy Chu Hà đang sức ăn vạ ở đồn cảnh sát.
"Đây trộm, là cháu gái tặng cho !"
"Các mau thả , bố của cháu gái là Kỳ Nam Sơn đấy, các tin chỉ cần một cuộc điện thoại là khiến các mất việc luôn !?"
Các chiến sĩ cảnh sát trong văn phòng đều bà như kẻ tâm thần.
Khi Tần Thiển đến nơi, cô rõ mấy câu cuối cùng của bà , khẽ hừ lạnh một tiếng. Kỳ Nam Sơn là sống vô cùng khiêm tốn, bao giờ thích dùng quyền thế ép , nếu ông chẳng lui về sớm như để giao cả một Kỳ thị rộng lớn cho Kỳ Yến quản lý.
Chẳng Chu Hà lấy lá gan đó, dám mượn danh nghĩa của ông để khắp nơi buông lời hăm dọa.
Cô cụp mắt, che vẻ giễu cợt trong ánh đẩy cửa bước . Còn kịp lên tiếng, Chu Hà thấy động động liền đầu . Lúc , ánh mắt Chu Hà cô giống như thấy cứu tinh .
"Tần Thiển, mày đến ! Mau , mau những thứ đều là mày tặng cho tao , mau chứ!"
Tần Thiển một nữa mở mang tầm mắt về độ mặt dày của Chu Hà. Cô vội vã, giơ tay vén lọn tóc mai tai, đáp lời bà .
Ngay đó, vị cảnh sát bên cạnh dậy hỏi cô: "Cô là Tần Thiển?"
"Là cô báo án ?"
Tần Thiển thản nhiên gật đầu: " ."
Nói xong, cô lấy từ trong túi một loạt chứng từ mua hàng và hóa đơn: "Đây là hóa đơn, mời đối chiếu qua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-trong-long-ban-tay-anh/chuong-381-cho-mot-bai-hoc.html.]
Chu Hà ở bên cạnh trố mắt kinh ngạc Tần Thiển, dường như thể tin nổi mà thốt lên: "Là mày!? Mày là báo cảnh sát?"
Tần Thiển liền ngẩng đầu bà , thản nhiên gật đầu: "Phải đó, mất đồ thì báo cảnh sát chứ ?"
Chu Hà cô chặn họng đến cứng đờ. Cuối cùng, bà bật dậy định lao tới đ.á.n.h Tần Thiển: "Tao cho mày báo cảnh sát , cho mày báo cảnh sát ..."
vì khóa bàn nên phạm vi hoạt động của bà hạn chế.
Tần Thiển thản nhiên lùi một bước, lạnh lùng bà : "Đây là đồn cảnh sát, nếu bà cảm thấy án trộm cắp xử đủ nặng thì thể thử tội cố ý gây thương tích để tăng thêm hình phạt."
Cảnh sát cũng dậy ấn bà xuống ghế. miệng bà vẫn ngừng tuôn những lời lẽ vô cùng khó . Tần Thiển coi như thấy, cô dời tầm mắt sang Tần Phương đang cạnh Chu Hà. Khác với vẻ vô của vợ , Tần Phương nãy giờ vẫn im phăng phắc, cúi đầu nên rõ biểu cảm.
"Tần tiểu thư, đây là vật mất, cô kiểm kê xem thiếu sót gì ký tên nhận về."
Tần Thiển liếc sơ qua ký tên văn bản.
Cất đồ xong, thấy Chu Hà đối diện vẫn bằng ánh mắt như ăn tươi nuốt sống, cô mỉm : "Bà hận như thế, xem cũng chẳng cần cứu bà ngoài nhỉ."
"Vậy đây."
Nói xong, cô dậy rời . Mặc cho phía truyền đến tiếng gào thét của Chu Hà, bước chân của Tần Thiển vẫn dừng . Tuy định để Chu Hà tù quá lâu, nhưng cô nhất định để bà nếm mùi đau khổ một chút mới chịu cứu . Con nếu chịu thiệt thì vĩnh viễn bao giờ sửa đổi.
Khi về đến nhà, Tần Thiển mở cửa và thấy Lục Tây Diễn đang sofa.
Anh vắt chéo đôi chân dài, càng làm nổi bật dáng cao ráo, hiên ngang. Anh ngả , tay ngừng xoa nhẹ sống mũi, trông vẻ mệt mỏi. Nghe thấy tiếng động, dừng động tác và về phía Tần Thiển. Đôi mắt đen láy như chứa đựng cả ngàn ánh , đầy vẻ huyền bí khiến tự chủ mà lún sâu đó.