Tay Tần Thiển khựng , đó chút do dự cố ý kéo mạnh băng gạc, quả nhiên
thấy Lục Tây Diễn khẽ rên một tiếng.
Cuối cùng cô cũng hài lòng, ngẩng đầu nhếch môi khiêu khích Lục Tây Diễn.
Trong chốc lát, bầu khí căng thẳng giữa hai biến mất.
Lục Tây Diễn cúi đầu những ngón tay thon thả của cô gỡ từng vòng băng gạc eo , để lộ vết thương m.á.u thịt lẫn lộn bên trong.
Vết m.á.u đông bong , trông thật đáng sợ.
Động tác của Tần Thiển nhanh gọn, khi làm sạch vết thương và chuẩn dùng cồn i-ốt để khử trùng, ban đầu cô nhắc nhở Lục Tây Diễn một tiếng.
nghĩ đến những lời của , động tác tay cô liền dừng chút do dự.
Sau khi bôi t.h.u.ố.c và băng bó xong, Tần Thiển thở phào nhẹ nhõm.
Vừa đặt dụng cụ xuống, bàn tay to lớn của Lục Tây Diễn nắm lấy tay cô, giọng trầm thấp tiếp tục vang lên bên tai cô: “Chúng cần chuyện nghiêm túc.”
Bầu khí mới bỗng chốc đông cứng vì câu của .
Tần Thiển rút tay khỏi tay , vẻ mặt buồn bã: “Tổng giám đốc Lục…”
Nghe thấy giọng điệu của cô bắt đầu xa cách, Lục Tây Diễn mở miệng : “Không gian tự do mà em , đều thể cho em.”
“Chỉ cần em đừng quá kháng cự .”
Tần Thiển ngẩn , ngờ Lục Tây Diễn như .
Dù tính cách của Lục Tây Diễn vốn kiêu ngạo, hiếm khi chịu nhượng bộ khác.
“Được thôi, thì mong Tổng giám đốc
Lục đừng can thiệp công việc và cuộc sống của nữa.” Tần Thiển cúi đầu đang giường.
Nói xong, cô chuẩn nhân cơ hội rời .
Vừa thì cửa phòng gõ, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập, đó là giọng lo lắng của Tiểu Viên: “Tổng giám đốc Lục, !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-hanh/chuong-142-phu-nhan-gap-chuyen.html.]
Tần Thiển đầu Lục Tây Diễn một cái, bước đến cửa mở cửa phòng, Tiểu Viên gật đầu với cô xông phòng.
“Tổng giám đốc Lục, , phu nhân bên đó gặp chuyện , chăm sóc bà cẩn thận ngã từ sân thượng xuống…”
Tần Thiển vốn mấy tò mò, thấy lời vẫn nhịn dừng bước đầu Lục Tây Diễn.
Chỉ thấy màng vết thương , lật dậy khỏi giường, nhanh chóng mặc quần áo ,
dặn dò Tiểu Viên: “Đặt chuyến bay sớm nhất về Giang Thành.”
“Vâng.” Tiểu Viên gật đầu.
Lục Tây Diễn đến mặt Tần Thiển, cúi đầu cô, giọng điệu cho phép từ chối: “Về Giang Thành với .”
“Anh sẽ can thiệp tự do của nữa.”
Lục Tây Diễn nghiến răng, ánh mắt cô càng thêm sâu thẳm, im lặng một lúc lâu, như thể hạ quyết tâm lớn, với cô: “Em thể ở Kinh Thành.”
“ em nhớ, Kỳ Yến .”
Tần Thiển cảm thấy lời từ miệng Lục Tây Diễn thật sự chút mỉa mai.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Cứ như thể là .
“Tổng giám đốc Lục, vé đặt xong , chuyến bay một tiếng nữa, chúng bây giờ vẫn kịp.” Tiểu Viên đặt vé xong, ngẩng đầu với Lục Tây Diễn.
Lục Tây Diễn gì, đột nhiên đưa tay nắm lấy vai Tần Thiển : “Đợi , sẽ về nhanh thôi.”
Tần Thiển hiếm khi thấy Lục Tây Diễn mất bình tĩnh như , xem lão phu nhân chắc hẳn thương nặng, cô gì, nhưng nhướng mày.
Cuối cùng, cô chỉ thấy bóng lưng Lục Tây Diễn vội vã rời .
Cô thậm chí còn cảm giác chân thực, Lục Tây Diễn dễ dàng buông tha cho như .
Cô tựa tường thở một , trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, cảm giác thể rõ thành lời.
Suy nghĩ một lúc lâu, cô mới nhận cảm giác là sự mất mát.
Cô nhịn đưa tay tát đầu một cái, cảnh cáo bản : “Tần Thiển, đừng mà tiện!”
Đến khi cô nhanh chậm đến công ty thì là buổi trưa .