Em Trong Lòng Bàn Tay Anh - Tần Thiển, Lục Tây Diễn - Chương 207: Nguyễn Di đi theo

Cập nhật lúc: 2026-02-24 03:36:14
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong cô dừng ngoài, cho dù cảm thấy ánh mắt Nguyễn Di phía như g.i.ế.c , cô cũng thèm liếc thêm cái nào.

Kỳ Yến và Nguyễn Di rốt cuộc thế nào, cô đều quan tâm.

Nguyễn Di coi là tình địch giả tưởng, nếu Kỳ Yến đó cứu cô còn là sếp của cô, thì dù thương nặng thế nào cũng chẳng liên quan gì đến cô.

Chỉ là khi đến cửa, cô chợt nhớ điều gì đó, đến mặt Nguyễn Di.

"Thư ký Nguyễn đến đưa ổ cứng ?"

Nguyễn Di trừng mắt cô, gì.

Tần Thiển bèn đưa tay về phía cô , cứ thế chằm chằm .

Hai chừng hơn một phút, Nguyễn Di mới miễn cưỡng lấy chiếc USB từ trong túi đưa cho Tần Thiển, nghiến răng nghiến lợi chế giễu: "Anh Yến vì cô mà điều khỏi phòng thư ký, còn tưởng cô bản lĩnh lớn thế nào chứ."

"Lỗi nhỏ thế cũng phạm , còn bằng trí tuệ của học sinh tiểu học."

Nguyễn Di bao giờ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để mỉa mai Tần Thiển.

Tần Thiển hề chọc giận, nhận lấy USB nhạt một tiếng: "USB cụ thể là chuyện thế nào, thư ký Nguyễn chắc rõ hơn ."

"Cảm ơn nhé." Cô nhướng mày cảm ơn, luôn.

Nguyễn Di dậm chân cô rời , mới sang Kỳ Yến: "Anh Yến, chỉ là thấy cô giống chị."

"Anh xem cô điểm nào giống chị chứ? Chị làm gì chuyện ngu ngốc như cô !"

"Im miệng!" Kỳ Yến bỗng quát lớn một tiếng.

Nguyễn Di dọa cho giật , một lúc mới phản ứng tủi sán gần xin Kỳ Yến.

Sau đó chuyện giữa Kỳ Yến và Nguyễn Di thế nào, Tần Thiển cũng để ý nữa, cô về phòng lấy máy tính , cắm USB , nhịn bật một tiếng.

Lúc , Tả San chắc sắp c.h.ế.t nhỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-trong-long-ban-tay-anh-tan-thien-luc-tay-dien/chuong-207-nguyen-di-di-theo.html.]

Dụng tâm hãm hại , cuối cùng làm áo cưới cho Nguyễn Di, cô khẩy một tiếng, lắc đầu mở USB .

Mặc dù những tài liệu vẫn xem xem nhiều , cô vẫn định xem nữa cho nhớ kỹ.

Bất tri bất giác hai tiếng trôi qua, ngoài cửa sổ là đêm khuya, mưa to vẫn tiếp tục rơi.

"Đùng..." Một tiếng sấm rền vang lên ngay khoảnh khắc cô gập máy tính .

Tần Thiển sợ sấm sét, bởi vì hồi nhỏ mợ đẩy ngoài mưa cả đêm, khi cô bất lực quỳ trong sân, một đường che ô sét đ.á.n.h trúng.

Người đó cứ thế ngã xuống trong mưa, điều cũng trở thành cơn ác mộng tuổi thơ của cô.

Cơn ác mộng đeo bám cô đến tận bây giờ.

Cô nén nỗi sợ hãi trong lòng, dậy kéo rèm cửa định lên giường thì cửa phòng gõ.

Cô cau mày, giơ tay xem giờ.

Đã mười một giờ , giờ đến tìm cô, chắc là Nguyễn Di.

Cô vốn để ý, nhưng bên ngoài cứ gõ mãi, cô làm phiền đến mất kiên nhẫn, đành dậy dép lê mở cửa phòng.

Chỉ là điều khiến cô ngờ tới là.

Bên ngoài là Lục Tây Diễn, cô sững sờ, Lục Tây Diễn chen ôm lấy cô phòng.

Mùi hương lạnh lẽo Lục Tây Diễn lập tức xộc mũi cô.

Cô còn kịp phản kháng, Lục Tây Diễn ném lên giường, cô dùng sức đẩy , chỉ thấy giọng rầu rĩ của Lục Tây Diễn truyền đến từ phía .

"Đừng động!" Giọng Lục Tây Diễn vẫn lạnh lùng như khi: "Tôi mệt lắm, để ôm em một chút!"

Tần Thiển khựng , rốt cuộc đẩy nữa.

Ngoài cửa sổ sấm chớp ầm ầm, lúc Tần Thiển cảm thấy chẳng đáng sợ chút nào, cô lờ mờ nhớ đêm đầu tiên với Lục Tây Diễn, cũng là thời tiết như thế .

Loading...