Em Thích Chị Từ Lâu Lắm Rồi - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:25:53
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Dạ ạ,” một cái, nhưng lòng chút hoảng loạn.

Tôi sắp xếp suy nghĩ : “Cô ơi, con và A Tranh… đây lẽ chút vui… Anh khi về nước xin con nhiều , nãy say rượu xin con.”

“Thật con bao giờ để trong lòng cả, con với nhiều là con trách , nhưng tin… Cô ơi, cô giúp con bảo , những chuyện qua đừng để trong lòng nữa, cứ tự trách mãi, con cũng sẽ thấy áp lực lắm. Lời của cô sẽ mà.”

Cô xoa đầu , ôn tồn đồng ý.

chuyện chỉ kết thúc ở đó.

Buổi tối, , Du Mạch Thần và Sơ Sơ đều giữ nghỉ tại nhà họ Phó.

Chú gọi thư phòng. Tôi trực giác thấy liên quan đến chuyện hôm nay.

Câu đầu tiên chú hỏi là: “Điềm Điềm, con và A Tranh xảy mâu thuẫn ?”

Quả nhiên là .

Tôi thật sự phiền c.h.ế.t Phó Tranh , những rắc rối đều do gây cả.

Trong lòng giận chịu , nhưng bề ngoài vẫn bình thản :

“Trước đây lẽ chút mâu thuẫn nhỏ, trách con xử lý , để xảy chuyện lớn như thế .”

Chú Phó hiền từ: “Điềm Điềm, đừng cái gì cũng vơ trách nhiệm về , con cần hiểu chuyện đến thế, chúng một nhà.”

Tôi cũng mỉm : “Cảm ơn chú ạ.”

“Con xem, vẫn cứ hiểu chuyện như thế, cảm ơn chứ, nhà thì cần cảm ơn.”

Tán gẫu thêm vài câu, trong lòng mơ hồ một trực giác rằng chú vẫn vấn đề chính mà chú tìm để chuyện.

Vừa nghĩ đến đây, chú Phó đột nhiên hỏi: “Điềm Điềm, con và A Tranh hiện tại đang ở trạng thái gì?”

Tôi ngẩn một lát, câu ý gì đây?

Chú sự khó hiểu của , tiếp:

“Chú luôn con đối xử với Phó Tranh , chuyện vụ bắt cóc và hỏa hoạn đó, thật chú đều …”

“Điềm Điềm, con thể liều mạng cứu A Tranh, chú cứ ngỡ rằng, chắc hẳn con thích A Tranh, ?”

Tôi nghĩ đến điều gì đó, lập tức phản bác: “Không ạ, con cứu liên quan gì đến chuyện thích cả, giống như chú , chúng một nhà, nhà gặp nạn thì lý nào thấy c.h.ế.t mà cứu.”

Sau khi đến nhà họ Phó, tổng cộng ký qua ba bản thỏa thuận.

Trong đó một bản thỏa thuận kèm theo phụ lục bổ sung.

Trí nhớ của khá , tốc độ sách từ đến nay luôn nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-thich-chi-tu-lau-lam-roi/chuong-9.html.]

Trong vài giây ngắn ngủi dừng ở trang ký tên, ghi nhớ nội dung đó.

Chính thức nhận nuôi một đứa trẻ, nếu ràng buộc thêm thì đứa trẻ đó sẽ quyền thừa kế.

trong đó còn một điều khoản nữa là sự ràng buộc giữa nhận nuôi và con ruột.

Nói một cách dễ hiểu là, nếu ý đồ đoan chính với Phó Tranh, chú sẽ lấy lý do thể chấp nhận tình cảm l.o.ạ.n l.u.â.n để chấm dứt quan hệ nhận nuôi, đuổi khỏi nhà họ Phó.

Vậy thì tình hình hiện tại, chú đang dò xét thái độ của đối với Phó Tranh, cân nhắc việc chấm dứt quan hệ nhận nuôi ?

Dù thế nào nữa, thái độ của vẫn luôn rõ ràng.

Tôi chú, nghiêm túc : “Con và Phó Tranh từng bất kỳ hành vi mập mờ nào. Con tuyệt đối sẽ thích Phó Tranh, và cũng sẽ thích con.”

Và nếu là con của chú cô, con thậm chí sẽ chẳng thèm lấy một cái.

Câu đến bên miệng, c.ắ.n răng, cuối cùng vẫn .

“Điềm Điềm,” chú Phó những lời quyết đoán tuyệt tình của làm cho chấn kinh, chú nhướn mày:

“Sao con kích động thế? Con thích A Tranh, chú vui còn kịp. Tại vội vàng phản bác như ?”

“Còn về việc A Tranh thích con, lẽ đây là , nhưng hiện tại rõ ràng là nó thích con.”

“Hôm nay sở dĩ nó say rượu, dùng lời của giới trẻ các con mà , thì đó là biểu hiện của việc ghen tuông đúng ?”

Lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn bã khó hiểu, lặp một nữa:

“Chú ơi, con đang phản bác chú, con đang sự thật, con thật sự thích Phó Tranh.”

Trong lòng chợt hiện lên hình bóng của một .

Dực Dực của Điềm Điềm.

Tôi : “Hơn nữa chú ơi, con bạn trai . Chỉ là kịp báo với chú và cô thôi.”

“Điềm Điềm,” chú Phó nhíu mày, dường như lường tình huống , chú đẩy gọng kính sống mũi:

“Chờ chút, con để chú bình tĩnh đúng, con là một đứa trẻ chín chắn, thể đột nhiên lòi một đứa bạn trai ?”

Con chỉ chín chắn mặt chú cô thôi, con bao nhiêu đứa bạn trai cũng chẳng gì lạ.

“Thật sự ạ.” Tôi trịnh trọng .

Chú Phó dường như chút phiền lòng, một lát chú :

“Điềm Điềm, con con kịp bảo với chú cô, ý con là con và chỉ mới bên lâu?”

Tôi thắc mắc: “Chú ý gì ạ? Chúng con tuy bên lâu, nhưng quen lâu , ở bên là chuyện nước chảy thành sông thôi.”

Chú Phó nhíu mày, mỗi khi gặp chuyện hóc búa chú đều nhíu mày như : “Điềm Điềm, con thật sự thích A Tranh ?”

Loading...