Chàng trai , ánh mắt lấp lánh sự mong chờ, lắp bắp : “Vậy, thể gọi cô là Điềm Điềm ? Tôi… tên là Vương Thần.”
Phó Tranh vẫn luôn bên cạnh , liền đặt chiếc ly trong tay xuống, sắc mặt mấy thiện cảm sang:
“Vừa lên tiếng gọi Điềm Điềm, chẳng quá suồng sã ? Bạn thấy đúng , Vương công tử?”
Không ngờ đàn ông trung niên chính là ba của Vương Thần.
Thấy con trai là suồng sã, ông chút vui, bèn bước tới xen :
“Ái chà, Phó thiếu, cháu cũng ở nước ngoài hai năm mà, vẫn cổ hủ thế hả? Haha.”
“Thằng nhóc nhà , chẳng chút hứng thú nào với việc kinh doanh của gia đình cả, suốt ngày cứ ôm đống luận văn học thuật vùi đầu trong phòng thí nghiệm.”
“Ở nhà cứ hở là Lâm lão sư Lâm lão sư nọ, gặp Lâm lão sư thật sự, đến chuyện cũng nữa haha.”
Ba của Vương Thần sang chú Phó : “Phó , hai đứa trẻ đều thích nghiên cứu, chắc chắn sẽ nhiều chủ đề chung.”
“Không con gái nhà ông thể cân nhắc thằng nhóc nhà nhỉ?”
Chủ đề đột nhiên chuyển hướng như khiến kịp trở tay.
Tôi liếc Vương Thần, thấy mặt đỏ bừng như gấc.
Tim thắt một cái, định mở lời thì thấy chú Phó hớn hở, mặt thấp thoáng vẻ tự hào khó hiểu:
“Người trẻ mà, kết bạn là chuyện bình thường, thích quản tụi nó.”
“Lão Vương ông cũng đừng lo lắng quá, cứ để tụi nó tự xoay xở , quản nhiều mệt lắm.”
Ba của Vương Thần lập tức hiểu ý: “Phó đúng lắm.”
“Có điều ước mơ lớn nhất của Tiểu Thần nhà chúng là viện nghiên cứu nơi con gái ông đang công tác, hiện tại tạm thời vẫn thi đỗ.”
“Sau nếu , còn xin tiểu thư nhà ông chiếu cố nhiều hơn nhé.”
Chú Phó đồng ý ngay tắp lự: “Đó là đương nhiên, đương nhiên .”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Phó Tranh ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng, nốc cạn một ly rượu vang, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Chú Phó Phó Tranh với ánh mắt đầy ẩn ý, nhưng gì.
Tiếp đó, Phó Tranh cũng dắt theo, là kéo cánh tay .
Để tránh khác thấy cảnh lôi lôi kéo kéo, đành ngoan ngoãn theo .
Người đến mời rượu thật sự đông.
Bình thường Phó Tranh là một kiêu ngạo lạnh lùng, nhưng ai uống với một ly, đều nhận hết.
Tôi thầm kinh ngạc, nước ngoài về chỉ tính tình đổi lớn, mà tửu lượng cũng tăng vọt như trâu .
…
Tôi phán đoán sai, tửu lượng của Phó Tranh chẳng chút tiến bộ nào cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-thich-chi-tu-lau-lam-roi/chuong-8.html.]
Anh uống quá hăng nên nhanh chóng ngấm rượu, gương mặt dần đỏ rực lên.
Cuối cùng, cả trông như một con tôm hùm chín đỏ còn vung tay múa chân.
Thấy tay khác ly là giật lấy uống, rõ ràng say mướt mà kéo thế nào cũng chịu rời .
Hiện trường nhất thời vô cùng hỗn loạn.
“Điềm Điềm, Điềm Điềm… Điềm Điềm!”
Tiếng “Điềm Điềm” với đủ tông giọng và âm lượng tuôn từ miệng .
Tim thót , tuyệt đối thể để năng bậy bạ trong dịp .
Tôi lập tức hiệu cho hai nhân viên an ninh ở trong góc, mỗi một bên cánh tay kéo phòng ngủ.
Sau khi cáo với , cũng theo .
Suốt dọc đường, tiếng “Điềm Điềm” trong miệng Phó Tranh vang lên liên hồi như gọi hồn , mà thấy da đầu tê dại.
Khó khăn lắm mới đưa phòng, định thì nắm lấy cánh tay.
Trong miệng lầm bầm, dường như còn chút nức nở:
“Điềm Điềm, xin … xin Điềm Điềm… em tha thứ cho ?”
“Em mà, em sẽ bao giờ trách , em nuốt lời… em thể nuốt lời chứ… Điềm Điềm… xin … oẹ…”
Tôi vội vàng dùng chân đá cái thùng rác bên cạnh đến mặt .
Tôi chuyện với một kẻ say rượu, cố sức giãy cánh tay vài .
Kết quả là đột nhiên dùng cả hai tay ấn lòng, ôm chặt cứng.
Tôi hít một , mạnh bạo đẩy .
Anh mang gương mặt đỏ như tôm luộc, ánh mắt mê man giường, hé mắt .
Tôi quát khẽ: “Anh yên ! Tôi gọi bác sĩ cho .”
Mặt đỏ một cách bình thường .
Tôi bước về phía cửa vài bước, kéo : “Đừng .”
Dứt lời, nhào tới đè xuống thảm, nặng như một con lợn c.h.ế.t ép lên .
Sơ Sơ đúng lúc bước phòng, thấy cảnh tượng đó thì giật nảy , vội vàng chạy lôi Phó Tranh .
Sức của em yếu, đó Du Mạch Thần cũng đến, cuối cùng mới giải cứu ngoài.
Phó Tranh vẫn còn đang vung tay múa chân bắt lấy , giao cho Du Mạch Thần vội vàng ngoài xem tình hình phía .
Vào thời điểm mấu chốt xảy chuyện như , còn liên quan đến , chú và cô chắc chắn thấy , lòng chút thấp thỏm.
Tôi nhanh chóng trở hội trường, những chứng kiến sắc mặt khôi phục bình thường, thở phào nhẹ nhõm.
Tôi về phía cô, cô nắm lấy tay , lộ vẻ lo lắng:
“Điềm Điềm, dọa sợ ? A Tranh dám uống say trong dịp , nó thật sự khiến cô quá thất vọng.”