Em Thích Chị Từ Lâu Lắm Rồi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:25:48
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi giải quyết xong mối lo ngại trong lòng, yên tâm viện nghiên cứu.

Buổi trưa, Dực Dực gửi tin nhắn cho : "Điềm Điềm, tiền thưởng cuộc thi của Dực Dực về tài khoản , Dực Dực mời Điềm Điềm ăn cua lông, Điềm Điềm thời gian nể mặt ?"

Tôi nhịn mà nhếch môi , trả lời : "Được chứ Dực Dực, âm thầm làm nên chuyện lớn nhỉ."

"Tất nhiên , xem Dực Dực là hậu bối của ai ."

Nụ của càng đậm hơn: "Hẹn gặp ở chỗ cũ nhé."

Kỹ năng lột cua của Dực Dực cực kỳ , đôi tay của sinh , ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng.

Đôi bàn tay đó thao tác qua một con cua lông, thôi cũng thấy vô cùng cảnh ý vui.

Cậu dùng kéo nhỏ cắt bỏ hai cái càng lớn, dùng búa gõ nhẹ vài cái vỏ cua cho chuẩn xác.

Cậu cạy lớp vỏ lưng , cạo cạo gạt gạt, chẳng mấy chốc phần gạch cua, thịt cua, mỡ cua chuẩn xong và đưa đến mặt .

Tôi nhịn mà cảm thán: "Dực Dực , chị thấy em mà làm streamer lột cua thì chắc chắn sẽ nổi tiếng lắm đấy, thanh tao quá mất."

Dực Dực mỉm : "Streamer thì thôi , Điềm Điềm thấy thì chi bằng 'donated' cho Dực Dực ."

"Donated? Một mới nhận tiền thưởng như em mà đòi một đang nợ tiền mua nhà như chị đây 'donated' thì chẳng là quá làm khó ?"

Cậu : "Điềm Điềm đừng dung tục thế chứ, Dực Dực chuyện tiền bạc."

Tôi dùng thìa múc một ít nước chấm, ăn một miếng gạch cua, tận hưởng đến mức nheo cả mắt : "Ưm, chị làm gì? Nếu chuyện tiền bạc thì cơ bản chị đều thể làm ."

Đôi tay đang cầm nhíp của Dực Dực khựng , một lúc : "Tháng là lễ nghiệp , mấy trong ký túc xá của Dực Dực đều tặng hoa, chỉ Dực Dực là ."

"Điềm Điềm, Dực Dực chỉ mỗi một Điềm Điềm là đàn chị thôi, Điềm Điềm tặng hoa cho Dực Dực ?"

Tôi làm cho bật : "Không ngờ em cũng trọng sĩ diện thế đấy ha ha, thành vấn đề, chị xin nghỉ cũng sẽ đến tặng hoa cho em."

"Có cần chị đây diện đồ lộng lẫy đến tham dự để giữ thể diện cho em ?"

Dực Dực còn kịp mở lời, tiếng chuông điện thoại của đột ngột vang lên.

Trên màn hình hiện rõ hai chữ lớn: "Anh Tranh".

Nụ của vụt tắt ngay lập tức.

Tôi cài đặt chế độ làm phiền, úp ngược điện thoại xuống mặt bàn.

Dực Dực chút tò mò: "Điềm Điềm? Đây là ai ?"

Tôi khẽ nhíu mày: "Là một đáng ghét, vì nể tình trưởng bối nên tiện cắt đứt liên lạc."

Dực Dực hiểu: "Vậy Điềm Điềm còn để tên ghi chú mật như thế?"

Tôi sững , Dực Dực nhắc nhở , cái tên ghi chú đúng là .

Tôi lập tức đổi tên thành "Z Phó Tranh".

Dực Dực như suy tư điều gì đó màn hình điện thoại của : "Tên ghi chú do Điềm Điềm tự điền, đúng ?"

Tôi gật đầu: "Ừ, tự lấy điện thoại của chị tự điền đấy."

Dực Dực nghiêm túc : "Danh bạ bắt đầu bằng chữ 'A' luôn cùng, Điềm Điềm, cái là ngay là ý đồ với Điềm Điềm ."

Tôi khựng một chút, hành động tối qua của Phó Tranh đúng là chút giống như đang ý đồ .

Đầu lông mày của nhíu càng chặt hơn: " , nước ngoài một chuyến mà cứ như biến thành một khác ."

Dực Dực thấy nhíu mày liền hiến kế cho : "Điềm Điềm, bây giờ Điềm Điềm cần một đàn ông ở bên cạnh, như chắc chắn sẽ kiềm chế , thể tùy tiện tiếp cận Điềm Điềm nữa."

Tôi suy nghĩ một chút, cảm thấy điều quả thực lý: "Em đúng, chị sẽ về tìm mấy đồng nghiệp còn đang độc xem ai giúp ."

Lạc Hành Dực chút oán hận : "Tìm đồng nghiệp gì chứ, Điềm Điềm, sự hiện diện của Dực Dực đối với Điềm Điềm thấp đến thế ? Người đang ở ngay mặt Điềm Điềm đây Điềm Điềm cân nhắc một chút?"

Mắt sáng lên, nhưng nghĩ đến điều gì đó, thở dài một tiếng: " mà em vẫn còn nghiệp, chẳng chút phong thái xã hội nào cả, mặt khí thế ."

"Em , em ."

Lạc Hành Dực buông dụng cụ bóc cua xuống, bỗng nhiên ngay ngắn, vẻ mặt chút biểu cảm, lạnh lùng .

"Lâm Điềm Điềm, thu hồi lời cô , nếu cả trăm cách để cô hậu quả đấy."

Tôi dáng vẻ của làm cho ngẩn .

Sau đó, thu dáng vẻ xa lạ khiến cảm thấy sợ hãi , nở nụ mãn nguyện.

"Thế nào học tỷ, đủ khí thế ? Nếu đủ, em về nhà sẽ nâng cấp thêm trang ."

Tôi tự chủ mà hỏi theo.

"Trang gì?"

Cậu tỏ vẻ huyền bí.

"Cái chị chọn em thì em mới thể cho chị xem chứ."

Tôi nghiêm túc suy nghĩ về tính khả thi của việc , đó phát hiện cách quả thực sơ hở nào.

Thế là gật đầu.

"Được, lúc nãy em thực sự khí thế, làm chị giật cả ... Đàn em , em đỉnh thật đấy, giải quyết nỗi lo lớn của chị, ngày em nghiệp chị nhất định sẽ tặng em một bó hoa to nhất, nhất, chiếm trọn spotlight trường!"

Lạc Hành Dực khẽ .

"Được, tới lúc đó còn cần học tỷ ăn mặc lộng lẫy tham dự, giữ thể diện cho em nữa."

"Không vấn đề gì!"

Chúng vui vẻ ăn nốt chỗ cua còn .

Lúc chia tay, Lạc Hành Dực hỏi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-thich-chi-tu-lau-lam-roi/chuong-4.html.]

"Học tỷ, biệt danh của em trong điện thoại chị là gì thế?"

"Đàn em Lạc Hành Dực thôi."

"Xa cách quá," Lạc Hành Dực chút hài lòng , "đặt ."

Ngay đó cạu bổ sung thêm.

"Em thấy nếu tên Phó Tranh thấy chị đặt biệt danh cho em mật một chút, đối với cũng là một đòn đả kích đấy!"

Tôi thấy lý, liền hỏi ý kiến Lạc Hành Dực.

"Vậy chị nên đặt biệt danh cho em là gì đây? A... Dực? A... di (dì), ha ha ha, , thấy buồn ."

Lạc Hành Dực buồn bực lườm một cái.

Cậu vuốt cằm suy nghĩ một lát, linh quang lóe lên liền nhướng mày với .

"Cứ để là 'Dực Dực của Điềm Điềm' ... Nhớ cho em mục yêu thích, loại hiện lên đầu tiên , mấy cái tên bắt đầu bằng chữ A mà đem so với em thì đúng là ngốc xít."

Tôi nhịn lớn.

——

Buổi tối về đến nhà, đóng cửa, còn kịp giày thì tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi qua mắt mèo, ngờ là Phó Tranh.

Anh từ chui ? Vừa nãy lưng cũng ai?

Tôi mở cửa, ánh mắt Phó Tranh rơi mặt .

Anh hỏi.

"Tại điện thoại?"

Tôi ngay cả nụ giả tạo cũng chẳng buồn treo lên nữa, hời hợt đáp.

"Ngại quá, để ý."

Anh nhẫn nhịn hít một .

"Điềm Điềm, tại em ở cùng ?"

Tôi kinh ngạc hỏi vặn .

"Tại chứ? Từ hôm qua gặp , bắt đầu thắc mắc, hai năm gặp, thái độ của đối với đổi lớn như thế?"

Thần sắc Phó Tranh phức tạp.

"Anh cứ ngỡ, em sẽ mãi mãi trách là thật lòng..."

Tôi gật đầu.

" là thật lòng, nhưng mà, việc đó là thật với việc dọn đến đây ở, giữa hai chuyện mối quan hệ logic gì ?"

Anh chút ảm đạm.

"Điềm Điềm, chỉ dốc hết sức bù đắp cho em."

"Bù đắp cho ? Dọn đến chỗ ở, đối với là bù đắp cho ? Anh chắc dọa c.h.ế.t ?"

Bây giờ nước ngoài còn thể kích phát cảm xúc tội ?

là nực hết chỗ .

Anh nhíu chặt mày, nhẫn nhịn như thể đang thỏa hiệp.

"Nếu em , tôn trọng em, dọn nữa."

Tôi dõng dạc .

"Tất nhiên là !"

Anh im lặng hồi lâu, định đóng cửa thì lúc lấy từ trong túi một chiếc chìa khóa xe đưa tới.

"Anh chọn cho em một chiếc xe, xuống xem thử ?"

Tôi nhíu mày, nhận lấy.

"Không cần, xe ."

Phó Tranh nhếch môi một cái.

"Em chiếc xe cà tàng đó của em ? Gia đình hề phá sản, em cần loại xe đó."

Tôi cảm thấy cùng tần .

"Tôi cần. Nhà họ Phó giàu đến cũng chẳng liên quan gì đến , lòng tự trọng."

Phó Tranh mày khóa chặt.

"Điềm Điềm, em đừng những lời như , thực lòng bù đắp cho em."

Tôi làm cho tức .

"Anh bao nhiêu nữa đây! Tôi từng trách , cho nên cần bù đắp cho ! Cái gọi là bù đắp của làm khốn đốn."

Không chỉ khốn đốn, mà là chán ghét .

Tôi nén cơn giận đang ngừng dâng trào, cố gắng bình tĩnh giọng điệu.

"Chúng đều lớn cả , sẽ cuộc sống riêng, hy vọng chúng hạn chế tiếp xúc, hiểu ý chứ?"

"Không đời nào!" Anh cư nhiên cũng nổi giận, giọng mang theo vẻ cáu kỉnh.

"Em hai năm nay đổi lớn, còn bản em thì ? Em chỉ dọn khỏi nhà, mà từ hôm qua đến giờ, em đối với là thái độ gì? Trước đây em đối xử với như thế, quan tâm như thế, em liều mạng cứu , mà bây giờ em với rằng em cuộc sống riêng?"

Loading...