Tôi cạn lời.
Mặc dù ghét , nhưng đúng là từng trách .
Nhà họ Phó đối xử với , đến mức khiến đủ sức để bao dung việc một Phó Tranh đối xử tệ với trong đó.
Tôi hề trách cứ bất kỳ ai trong nhà họ Phó, ơn vì họ cưu mang .
Tôi chỉ là trực tiếp đối mặt với con Phó Tranh nữa mà thôi.
những lời làm thể thẳng , mỉm : "Anh thế nào đây... Phó Tranh, sẽ bao giờ trách ."
Tôi thấy mắt sáng lên rõ rệt, ngay đó tiến lên vài bước ôm chầm lấy với tốc độ mà kịp phản ứng.
?!
Tôi đơ .
Anh dường như vui, ghé sát tai thì thầm một cách chậm rãi, thậm chí còn mang theo chút giai điệu nồng nàn da diết: "Cảm ơn em, Điềm Điềm..."
Sau đó nhấc bổng cả lên một chút, cằm đặt lên vai , : "Điềm Điềm, em thật ."
Anh đang làm cái gì ?!
Có mất trí nhớ và từng một đoạn tình cảm với ?!
Sao kỳ lạ như thế?!
Tôi định vùng vẫy thoát khỏi cái ôm của thì hào phóng buông .
Đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm , cứ như thể là tình nhỏ của bằng.
Tôi cảm giác như gặp ma .
"Sao chỗ của em nhỏ thế?"
Anh tay chân dài ngoằng, chiếm hết cả chiếc ghế sofa lười của : " dọn dẹp cũng đấy."
Tôi sắp xếp cho một bộ quy trình dành cho khách khứa một cách tỉ mỉ: bưng , đưa bánh ngọt, tiếp chuyện.
Tôi đối diện, luyên thuyên về những chuyện vụn vặt trong hai năm ở nước ngoài, hỏi hai năm nay thế nào thế ...
Bộ phim đang theo dõi hôm qua hôm nay cập nhật hai tập mới, vẫn chịu ?
Nếu sẽ thức khuya để cày phim mất.
Ánh mắt đặt , nhưng thực tế hồn phách bay tận phương nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-thich-chi-tu-lau-lam-roi/chuong-3.html.]
Tiếng chuông đồng hồ báo giờ vang lên, đúng mười một giờ đêm.
Tôi hồn , chỉ là hai năm gặp thôi mà, trở nên nhiều như ?
Cuộc sống nhiệt tình cởi mở ở nước ngoài ảnh hưởng sâu sắc đến thế ?
Tôi bắt lấy một thời điểm để ngắt lời : "Muộn quá , chúng để khi khác thời gian chuyện tiếp nhé?"
Tôi lo lắng giọng điệu đuổi của quá rõ ràng, dù tính khí của vị thiếu gia cũng lắm.
Vì thêm một câu khách sáo đầy ẩn ý: "Anh về nhà , nếu để dọn phòng khách cho ?"
Tôi dậy, định tiễn khách.
Anh ngẩn một lúc, đó cúi đầu uống sữa chua.
Giọng của tối nay luôn kỳ lạ, ví dụ như lúc , một chút ngượng nghịu.
Anh : "Để mai , hôm nay đến vội vàng, mang theo hành lý."
?
Trong lúc còn đang ngơ ngác, thần sắc tự nhiên dậy, hình cao lớn để một bóng đen dài sàn phòng khách.
Anh lấy điện thoại kết bạn WeChat với , đó bảo lấy điện thoại nhấn đồng ý.
Anh lưu điện thoại của danh bạ cho , tên ghi chú là " Tranh".
Rồi hỏi : "Mật khẩu của cái ổ chuột của em là bao nhiêu?"
Tôi nghi ngờ nghiêm trọng là Phó Tranh ai đó nhập xác .
Anh đang nhảm cái gì ?
Tôi nén sự nghi hoặc trong lòng, với : "Mật khẩu nhà chỉ một thôi, nếu mà thì mất đồ đều là tại hết đấy."
Anh phụt một tiếng bật , trông vẻ hào hứng: "Lúc chuyển tới chắc là em đang làm, em sẽ cách nào mở cửa cho ."
Anh : "Cái ổ chuột của em thì gì để mất chứ? Thứ đáng giá nhất chính là em , mất một cái cho xem thử?"
Tôi dần dần cảm thấy chấn kinh vì lời của : "Anh cái gì cơ?? Chuyển tới? Chuyển tới cái gì?"
Anh khoanh tay ngực, cúi nửa xuống ghé sát : "Điềm Điềm, em vui đến ngốc luôn ?"
"Anh bảo là, sẽ chuyển đến đây ở cùng em."
Anh vỗ vỗ má , một mặt đầy rạng rỡ: "Nhớ dọn dẹp phòng ngủ cho cho , đợi ngày mai qua. Nhớ gửi mật khẩu cho đấy."
Cả cứng đờ, khi hồn thì cửa đóng một tiếng "rầm".