Tôi bỗng nhiên gặp cô một nữa.
Tôi cam tâm c.h.ế.t một cách mờ ám như thế .
Tôi cảm thấy ai đó nâng dậy.
Tôi cố gắng mở mắt , phát hiện đến là Điềm Điềm.
Tôi ảo giác ?
Cô cõng lưng, vượt qua những chướng ngại vật nguy hiểm, cứu khỏi đám cháy.
Bên tai vang lên tiếng long trời lở đất, mắt mở nữa, nhưng ý thức tỉnh táo, đó là ảo giác của .
Cái đồ ngốc , một lao đám cháy cứu , giờ cô thế nào ?
Tiếng còi cảnh sát và tiếng xe cứu thương bên tai ngày càng rõ rệt, ý thức của mới dần trở nên m.ô.n.g lung.
Sau khi tỉnh , lập tức tìm cô , bên ngoài phòng bệnh và thấy cô cô thích .
Mắt bỗng nhiên nhòa lệ, thể bước thêm một bước nào nữa.
Tôi về phòng bệnh, nghiêm túc suy nghĩ về tương lai của hai chúng .
Bản thể quan tâm, nhưng vì Điềm Điềm, hai chúng ở bên nhất nên sự đồng ý của bố .
Khi nghĩ thông suốt, đến phòng bệnh của cô một nữa.
Tôi dường như phát hiện một khía cạnh mà từng thấy ở cô , cô bình tĩnh và dũng cảm, chẳng hề yếu đuối chút nào.
Cô rộng lượng và phóng khoáng, để tâm đến việc cô cứu .
Tôi cô thích lộ mặt tivi nên dìm những tin tức liên quan đến cô xuống.
theo thói quen lôi Du làm cái cớ.
Cô hiểu lầm , cô : "Tôi sẽ để cô Du vì các mà thương , yên tâm."
Lòng dâng lên một nỗi xót xa, cô lúc nào cũng hiểu chuyện đến mức quá đáng.
Lúc cô sắp ngủ , với cô : "Điềm Điềm, cảm ơn em thích , cũng thích em."
Tôi thú nhận với ba rằng thích Điềm Điềm và lập một giao ước với ông.
Trước khi nước ngoài, để một lá thư cho Điềm Điềm, nhưng cô hề liên lạc với như dự tính.
Tôi đoán là cô thấy lá thư đó.
Vì lòng tự trọng nực , cứ mãi đợi cô phát hiện lá thư chủ động liên lạc với , mà chờ đợi kéo dài suốt hai năm.
Trong hai năm đó, vẫn luôn dõi theo hình bóng của cô qua vòng bạn bè của , Đường Sơ Sơ và Du Mạch Thần.
Tôi lưu tất cả những tấm ảnh mặt cô , đó mà ngơ ngẩn, biến thành một kẻ mà chính cũng sắp chẳng còn nhận nữa.
Ngoài những lúc ngây dại, quyết định dồn hết sức lực việc học, cố gắng thành chương trình sớm nhất thể để về nước gặp cô .
Thế nhưng khi về nước mới phát hiện , cô dọn khỏi nhà từ lâu.
Máu trong sôi lên, chuyện thế mà chẳng lấy một nào cho .
Đêm đó đến viện nghiên cứu của cô , đường thì tình cờ gặp Mạc Vũ Kỳ.
Cô hỏi hiện giờ tiến triển đến với Điềm Điềm , sắp kết hôn .
Dưới sự ngầm cho phép của , Mạc Vũ Kỳ từng làm nhiều chuyện gây tổn thương cho Điềm Điềm, giờ đây chỉ cách xa cô một chút, sợ Điềm Điềm thấy hai chúng ở cùng sẽ nảy sinh tức giận.
Ngay khi đang định đuổi , trông thấy Điềm Điềm cùng một nhóc bước từ quán lẩu.
Gương mặt cô rạng rỡ nụ hạnh phúc, đó là nụ mà từng thấy bao giờ, trái tim bỗng chốc nghẹn một cách khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-thich-chi-tu-lau-lam-roi/chuong-20.html.]
Trong khoảnh khắc, mây đen giăng kín tâm trí .
Tôi bỏ mặc Mạc Vũ Kỳ, lén theo khi Điềm Điềm đưa nhóc tới trường học, theo đuôi cô tận khu chung cư.
Thật là ghen, hai năm gặp, nhớ cô vô cùng, nhưng vì chấp nhất cái của bản nên giọng điệu của cứ thích đ.â.m chọc, soi mói cô .
Cô vẫn im lặng hề phản bác như , mới nhận là lỡ lời .
Tôi chuyển chủ đề, hỏi cô tại hai năm qua liên lạc với , lúc mới quả nhiên cô hề thấy lá thư .
cũng chẳng cả, về , hành động thực tế vẫn hơn nhiều so với một lá thư.
Thế nhưng cô tỏ vô cùng kháng cự đối với .
Tôi cứ tưởng cô bảo dọn dẹp phòng khách là vì ngại việc ở chung, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Sau đó, dội cho một gáo nước lạnh.
"Bây giờ con thích Điềm Điềm ? Mẹ cho con , Điềm Điềm chẳng thích con một chút nào , con mau thu cái tâm tư đó , đừng đến làm phiền khiến con bé chán ghét."
Làm thể chứ, chính tai thấy cô thích mà.
Tôi gọi điện hết đến khác, nhưng Điềm Điềm vẫn nhất quyết máy.
Ngày hôm tìm Điềm Điềm, và từ chối một nữa.
Tôi cố hết sức bù đắp, nhưng tất cả đều cô chặn bên ngoài cánh cửa.
Cô đối với lạnh nhạt hơn bao giờ hết.
Sau đó, ngoài phòng sách thấy cô với ba rằng cô từng thích .
Trái tim đau thắt đến mức thể tin nổi.
Tôi tin trong lòng cô từng , chặn cô ở hành lang để chất vấn, nhưng cô chẳng hề lay động, thậm chí còn với vẻ mặt đầy khó hiểu.
"Cho nên dựa những chuyện nhỏ nhặt mà cho rằng thích ? Cho nên vì những chuyện đó mà bây giờ đột nhiên sang thích ?"
"Được ..." Tôi ngắt lời cô , lòng tràn đầy chua xót: "Đừng nữa... hiểu ."
Tôi cho cô xem lá thư đó, cô lập tức giải thích rằng những lời ở bệnh viện năm đó đều là giả.
Cô cô sẽ bao giờ trách , đó là bởi vì cô vĩnh viễn để trong lòng.
Hóa , cô chỉ thích , mà còn ghét .
Mấy ngày đó, đêm nào cũng lái xe đến lầu nhà cô , lên ánh đèn phòng cô nhưng chẳng dám đến gần.
Tôi hiểu nổi, tại chúng trở nên như thế .
Ngày hôm đó, phát hiện cô thật sự bạn trai, còn đang hôn lầu.
Tôi thật sự thể chịu đựng nổi nữa, nếu Mạc Vũ Kỳ chẳng từ xông kéo thì lao lên đó từ lâu .
Tôi và đàn ông đó lao đ.á.n.h , Điềm Điềm suốt cả quá trình đều che chở cho , cảm thấy như sắp nghẹt thở đến c.h.ế.t .
Tại chứ?
Điềm Điềm dường như đang trả lời , cô , cũng giống như cách đối xử với Mạc Vũ Kỳ , thích thì cũng chẳng liên quan gì đến cả.
Cô bước khỏi tầm mắt , ngây tại chỗ trong bộ dạng t.h.ả.m hại theo bóng lưng cô , thầm cầu mong cô thể đầu một .
Nếu như , nhất định sẽ bất chấp tất cả mà lao tới đưa cô trở về bên .
cô làm thế.
Tôi và cô , cứ thế lướt qua ?
Không, thực là từng chuyện lướt qua bỏ lỡ, những ngọt ngào thầm kín suốt bao năm qua chẳng qua chỉ là ảo tưởng của riêng mà thôi.
Tôi rời , nước mắt rơi như mưa.