Em Thích Chị Từ Lâu Lắm Rồi - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:26:02
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Là Phó gia ở thành phố C.

Bà Du là bạn thuở sinh thời của Điềm Điềm, khi chuyện nhà Điềm Điềm đón chị .

Tôi buồn, liệu gia đình đó thực lòng đối xử với chị ?

Liệu chị chịu uất ức ở nơi đất khách quê ?

Liệu bao giờ gặp chị nữa ?

Không, chị ưu tú như , đến cũng sẽ tỏa sáng thôi, trong xã hội , tìm kiếm một ưu tú dễ dàng.

Không , nhất định học tập thật , như mới thể theo kịp bước chân của chị .

Hồi cấp ba, bạn nữ theo đến tận cửa nhà để đưa thư tình, bà nội phát hiện.

Bà vẻ mặt đầy hóng hớt, hào hứng hỏi sắp yêu đương .

Tôi thú nhận với bà: "Bây giờ cháu sẽ yêu đương ạ, cháu thích , chị là thần tượng của cháu."

"Cháu thi đỗ Đại học C, nhanh chóng đến bên cạnh chị ."

Tôi chỉ thuận miệng với bà nội như , ngờ tin tức nhanh chóng lan truyền khắp cả gia tộc.

Bố , , chị , ông ngoại bà ngoại họ đều thầm mến một cô gái .

Vô tư , dù sớm muộn gì cũng thôi.

Tôi thuận lợi thi đỗ ngôi trường mà chị đang theo học, thuận lợi tiếp cận thần tượng của danh nghĩa đàn em khóa .

Nhiều năm gặp, vẫn thể nhận chị ngay từ cái đầu tiên.

Trắng trẻo mềm mại, khi hai lúm đồng tiền nông nông, cực kỳ.

Ngoại trừ việc còn những đốm tàn nhang mặt, thì đúng là phiên bản phóng lớn của lúc nhỏ.

Gia đình mỗi gọi điện cho đều nhất định hỏi một câu là theo đuổi vợ đến bước nào .

Đây trở thành thú vui chung của họ, cũng sẵn lòng để họ tiêu khiển.

Bà nội làm kinh doanh may mặc, dù nghỉ hưu nhiều năm nhưng vẫn giữ tay nghề may vá cực giỏi.

Sau khi chiều cao cân nặng của Điềm Điềm, những lúc rảnh rỗi bà liền may quần áo cho và Điềm Điềm.

, sẽ một ngày dùng đến thôi.

Ừm, mấy bộ đồ đôi đó chính là tác phẩm của bà nội.

"Tóc bạc cài hoa quân chớ , thời gian từng bại mỹ nhân", câu chính là để về bà sành điệu với mái tóc bạc phơ của .

Tôi tốn bao công sức tâm cơ mới thể tiếp cận chị , thế nhưng vẫn luôn chờ đợi một thời điểm nhất để tỏ tình.

Đó là ngày 20 tháng 5, trong mắt cô , chúng quen gần bốn năm trời.

Tôi hẹn cô ngoài ăn lẩu, chúng trò chuyện vui vẻ đến mức ngớt, chẳng hề chút khí tỏ tình lãng mạn nào.

Kế hoạch tỏ tình của đành gác một nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-thich-chi-tu-lau-lam-roi/chuong-17.html.]

Lúc khỏi cửa, thấy cô theo phản xạ tự nhiên mà né tránh một đàn ông, tim thắt , nhưng nhận nhắc đến nên đành giả vờ như .

Tôi thể nhận tâm trạng của cô trở nên tồi tệ vì sự xuất hiện của đó, nên đường về, liên tục trò chuyện để cô dần mỉm trở .

Ngày hôm , nắm trong tay thông tin thể tra cứu về đàn ông đó.

Tôi lấy lý do tiền thưởng từ cuộc thi giải ngân để mời cô ăn cua lông.

Tôi chú ý thấy khi cô một cuộc điện thoại tên là "A Tranh", gương mặt liền trở nên đầy tâm sự.

Tim hẫng một nhịp, là ai.

Điềm Điềm sống cùng một mái nhà với hơn mười năm trời, liệu khi nào...

Tôi dám nghĩ tiếp, lấy hết can đảm hỏi cô : "Đàn chị, đây là ai ?"

đó là một đáng ghét, mới thở phào nhẹ nhõm, bèn khéo để cô đổi tên danh bạ, đồng thời nhân cơ hội thăng cấp thành bạn trai danh nghĩa, đổi tên danh bạ của thành "Dực Dực của Điềm Điềm".

Khi bà nội gọi điện hỏi thăm tiến triển, định rằng bây giờ là bạn trai của cô , dù chỉ là danh nghĩa.

vế còn kịp thì bên một đám phấn khích hò hét, cắt ngang lời .

Chao ôi, những "đẩy thuyền" thật đáng sợ.

Ngoại truyện Lạc Hành Dực (2)

Những bộ đồ đôi mà bà nội chuẩn suốt những năm qua cuối cùng cũng đất dụng võ.

Bà sai cấp tốc gửi quần áo mùa hè tới, chọn vài bộ theo phong cách Điềm Điềm thích mang sang cho cô .

Sẵn tiện, cũng tút tát kiểu tóc mới, vì dường như Điềm Điềm thích kiểu trưởng thành hơn một chút.

Quả nhiên đoán sai, vẻ kinh ngạc trong mắt cô khiến sướng rơn.

Hóa thích kiểu ăn mặc !

hỏi tại đến mà báo , lỡ như lỡ mất thì .

làm thể lỡ mất cô chứ?

Suốt bao nhiêu năm nay, vẫn luôn dõi theo bước chân cô , chỉ cần cái bóng từ xa thôi cũng thể nhận ngay.

Tôi đắm đuối: "Dực Dực nhận đàn chị mà, bất kể bao nhiêu năm trôi qua, đàn chị mặc quần áo gì, đổi phong cách , Dực Dực đều nhận hết."

đỏ mặt, thật đáng yêu quá đỗi.

Nếu cô đỏ mặt vì thích thì mấy, nhưng cũng thể là do trêu chọc đến mức ngượng ngùng thôi.

Tôi vẫn dám hành động thiếu suy nghĩ.

Khi với Điềm Điềm rằng "Em cần sợ Phó Tranh", tìm hiểu và rằng Phó Tranh đối xử với cô tệ.

Tôi xót xa cho Điềm Điềm, nhưng đồng thời cũng chút may mắn, nếu Phó Tranh đối xử với cô thật , liệu còn câu chuyện của chúng nữa ?

Tôi thấy cô đòi chuyển tiền mua quần áo cho , cô đúng là "gái thẳng" chính hiệu nhỉ?

Hoặc là cô ý gì với , nhưng thà tin vế hơn.

Sau nếu chúng ở bên , sẽ cho cô đây là đồ do chính tay bà nội làm, là báu vật vô giá, đền đáp thì chỉ cách dùng cả đời ở bên cạnh mới đủ.

Loading...