Em Thích Chị Từ Lâu Lắm Rồi - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:26:01
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu với vẻ bất an: "Điềm Điềm, em làm chị nhớ những chuyện buồn ? Xin , em nên ."

Cậu bóp nhẹ tay : "Đừng sợ, tất cả đều qua , Điềm Điềm, chị tuyệt vời, kiên cường... Sau em sẽ luôn ở bên cạnh chị."

Tôi nhắm mắt , nước mắt kìm mà trào .

Tôi tại , chỉ là thôi.

Có lẽ là vì dỗ dành chăng.

Cậu chắc chắn sẽ dỗ dành thật .

Từ năm mười bốn tuổi đến năm hai mươi sáu tuổi hiện tại, mỗi gặp , đều dỗ dành giỏi.

Ngoại truyện của Lâm Điềm Điềm

Tôi gặp phụ của Dực Dực, cả nhà họ đối xử với đặc biệt nhiệt tình.

Tôi còn rằng năm đó nhà họ Lạc cũng nhận nuôi .

Chỉ là vì trong nhà hai đứa trẻ, một thủ tục khá khó giải quyết, đó dì Du đón .

Thật cảm thấy hối tiếc, thấy thời điểm quen họ bây giờ mới là thứ đều vặn nhất.

Tôi và Dực Dực đăng ký kết hôn .

Dực Dực mỗi ngày ngoài việc làm nghiên cứu ở công ty nhà , còn trở thành nhân sự đặc cách của hệ thống công an, thường xuyên của cục thành phố gọi sang giúp đỡ.

Chạy đôn chạy đáo giữa đồn cảnh sát và công ty, vô cùng bận rộn.

Tôi nhớ đến cha quá cố của , trong lòng chút bất an.

Không ngờ rằng nửa đời của vẫn dính dáng một chút đến nghề cảnh sát .

Dực Dực dường như suy nghĩ trong lòng .

Vào một đêm nọ, với : "Điềm Điềm, chỉ khi quốc gia của chúng lớn mạnh, còn những kẻ phạm tội nữa, đến lúc đó nghề cảnh sát sẽ còn nguy hiểm, nhà nhà đều thể an cư lạc nghiệp..."

" hiện tại... luôn xây gạch đắp nền cho thời thịnh trị đó."

Tôi hiểu những đạo lý lớn lao , nhưng vẫn cảm thấy buồn.

Cậu ôm lấy : "Điềm Điềm, hồi nhỏ bố em luôn với em rằng, lợi ích quốc gia cao hơn tất cả, quốc gia nặng hơn Thái Sơn."

"Em thấy bố em đúng mà cũng đúng."

"Trong lòng em, nếu đời thứ gì nặng nhất quá Thái Sơn, thì quốc gia là Thái Sơn của thể nhân dân, còn em là một trong những dân đó."

"Điềm Điềm, duy chỉ chị là Thái Sơn của riêng một em."

"Em hứa với chị, em sẽ rời xa chị, vĩnh viễn bao giờ. Ngoài công việc , tất cả thời gian của em đều là của chị."

Tôi phá lên : "Ai thèm thời gian của chứ, cho còn chẳng thèm lấy ."

"Em , là em cho hả... Điềm Điềm, bây giờ em đang đây, đêm xuân ngắn ngủi, chúng mau bắt đầu thôi... chị?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-thich-chi-tu-lau-lam-roi/chuong-16.html.]

Tại bất kể là vấn đề gì, cứ một hồi là chệch hướng sang chuyện thế nhỉ?

Tôi dậy định chạy thì kéo .

Tôi thở dài, Thái Sơn hôm nay là một đêm "chia năm xẻ bảy".

—-

Ngoại truyện của Lạc Hành Dực (Phần 1)

Chị là con gái đồng nghiệp của bố , trong lòng , chị luôn tồn tại như một thần tượng.

Năm quán quân các cuộc thi Olympic Toán học, quán quân cuộc thi Khoa học Kỹ thuật Thanh thiếu niên quốc...

Lúc đó và chị đều còn đang học tiểu học.

Cứ nghĩ đến những cuộc thi mà đang tham gia đều là những thứ chị từng tham gia và giành giải một cách dễ dàng, càng khâm phục chị hơn.

Năm mười ba tuổi, cục thành phố tổ chức buổi tọa đàm dành cho vợ cảnh sát, ai con cái đều dẫn theo cả, đó là đầu tiên gặp thần tượng trong lòng , cô gái thiên tài trong truyền thuyết - Lâm Điềm Điềm.

Trắng trẻo mềm mại, đôi mắt giống như chú hươu nhỏ, khi hai lúm đồng tiền, đến mức thể tin nổi.

Sau khi trưởng thành , học sinh tiểu học còn nhỏ như thì hiểu gì về thích.

cảm thấy, thích chị từ lúc đó .

Chỉ là cái sự thích lúc bấy giờ là , làm quen với chị , làm bạn với chị .

Mà trong nhiều năm đó, sự yêu thích dần thăng hoa, ngày càng mãnh liệt, ngày càng kiên định.

Tôi ngày càng xác định chắc chắn rằng, đó chính là tình yêu biến chị thành nhà, cùng chị hết cuộc đời.

Lần tọa đàm đó, bày đủ trò nghịch ngợm mặt chị nhằm thu hút sự chú ý.

Tôi cứ chị mãi, nhưng chị thì cứ bố , chẳng hề để ý đến .

Cuối cùng vẫn đủ dũng khí để lời làm bạn, bởi vì khi đó vẫn còn là một thằng nhóc choai choai, thấp hơn chị một chút.

Điều làm cảm thấy mất mặt " trong mộng".

Tôi quyết định mỗi ngày đều kiên trì uống sữa, tới gặp chị , cao lớn vạm vỡ.

Thế nhưng, tới khi gặp chị , chị trở thành đứa trẻ duy nhất còn sống sót một vụ t.h.ả.m sát cả nhà.

Chị ở đồn cảnh sát hơn một tháng.

Bởi vì lúc đó sóng gió vẫn qua , thể để bọn tội phạm ma túy nhà họ Lâm vẫn còn một sống sót.

Cho nên chỉ thể để Điềm Điềm ở đồn cảnh sát - nơi an và đảm bảo nhất.

Trong hơn một tháng đó, hầu như ngày nào rảnh rỗi là cũng đến cục thành phố để bầu bạn với chị .

Tôi bố nhận nuôi Điềm Điềm về nhà, nhưng nhà hai đứa con, về mặt chính sách thì khó giải quyết.

Lúc đó bố bận, cũng bận, chuyện cứ trì hoãn mãi, đến khi cuối cùng thể xử lý thì Điềm Điềm đón .

Loading...