Em Thích Chị Từ Lâu Lắm Rồi - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:25:57
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe cũng vẻ lý, chuyện gọi quen miệng thật sự khó sửa, gật đầu:

“Dực Dực cũng , cứ gọi như .”

Tôi ngoắc ngoắc tay với :

“Dực Dực, đây, chúng chụp một tấm ảnh mật chút, chị công khai cho nhà chị xem .”

Cậu phối hợp:

“Điềm Điềm, ảnh công khai thể tùy tiện như thế ?

Ngày mai chúng ngoài hẹn hò , ảnh như thế mới khiến tin phục.”

Tôi nghĩ ngày mai là thứ Bảy , cũng việc gì nên gật đầu đặt điện thoại xuống:

“Được thôi, ngày mai chụp.”

Tôi định hỏi ngày mai chơi, đột nhiên dậy, tiến lên một bước xuống bên cạnh .

Cậu kề sát , một tay giơ lên làm hình trái tim, dùng điện thoại của “tách” một cái chụp một tấm ảnh chung.

Tôi ngơ ngác, thản nhiên :

bối cảnh hôm nay như , cũng thể chụp một tấm để làm kho dự trữ khoe ân ái .”

“Khoe ân ái? Dự trữ?”

Tôi ngạc nhiên:

“Chẳng lẽ chỉ cần công khai một ? Cũng cần phần như khoe ân ái .”

“Điềm Điềm, từ khi nào mà chị làm việc thiếu chặt chẽ như ?

Em phụ trách chụp ảnh và biên tập nội dung, chị chỉ việc đăng thôi, gì phiền phức lắm .”

Được , em khóa giúp đỡ chủ động như , là chính chủ nỡ lòng nào phiền phức cơ chứ.

Phần mười lăm. Nay và xưa mười bốn.

Ngày hôm , đặc biệt dậy sớm đắp mặt nạ, đó trang điểm thật xinh , mặc bộ đồ đôi mà chúng hẹn ước ngày hôm qua.

Thấy thời gian cũng hòm hòm, đeo túi xách xuống lầu.

“Điềm Điềm, hôm nay xe của em nhé.”

Hơi thở của như ngừng .

Dực Dực mặc một bộ vest kiểu thư sinh cùng tông màu với , đang tựa một chiếc xe màu đen bóng loáng.

Ngừng thở nổi m.á.u mê trai, mà chủ yếu là...

Chiếc xe phía , qua là thấy đắt, cực kỳ đắt.

Tôi hồn, đau đớn thốt lên:

“Em thuê xe sang ở ? Không cần thiết tốn tiền ! Chúng giả làm yêu chứ giả làm đại gia !”

“Điềm Điềm,”

Cậu buồn :

“Đây là xe của em.”

“...”

Tôi chấn kinh:

“Sao chúng quen lâu như mà chị hề phát hiện , hóa em là một đại gia ngầm ? Hay là em trúng ?”

Cậu bộ dạng đầy dấu chấm hỏi của , nhịn :

“Điềm Điềm, thật em cũng khá giàu, chỉ là em sống khá tiết kiệm, bao giờ tiêu xài bừa bãi, thích dùng tiền những việc thực sự cần thiết.

Phó Tranh thích sưu tập nhiều xe, nhưng em thì khác, em chỉ cần một chiếc là đủ , chiếc duy nhất và nhất.”

Tôi cảm thán:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-thich-chi-tu-lau-lam-roi/chuong-13.html.]

“Em thế mà hiểu rõ sở thích của Phó Tranh đến .”

Cậu với nụ đầy chiều chuộng:

“Điềm Điềm, em bao giờ đ.á.n.h trận mà sự chuẩn .”

Tim bỗng hẫng một nhịp.

Tại cảm giác như tán tỉnh thế ? Là do đầu óc trong sáng ?

Chúng đến thung lũng tình yêu trong thành phố, Lạc Hành Dực là lên kế hoạch.

Thật lúc đầu thấy chút trẻ con.

Toàn là những trò chơi từ năm mười bốn tuổi thôi.

Dực Dực trông vẻ vui, xung quanh cũng ít những cặp đôi đang chơi đùa, dần dần cũng thấy nó đến nỗi trẻ con lắm.

Cậu mang theo gậy tự sướng và chân máy ảnh thể thu gọn.

Cả ngày hôm đó, chúng chụp nhiều ảnh, chơi đùa vô cùng vui vẻ.

Trên đường về, Lạc Hành Dực lái xe.

Tôi mở máy ảnh của Lạc Hành Dực , kết nối với điện thoại của để truyền ảnh, thế mà chụp đến hơn một trăm tấm.

Tôi cảm thán:

“Dực Dực , chúng chụp nhiều ảnh thế ? Công khai thì đăng tấm nào đây?”

“Để em chọn cho, chị cần lo , về nhà em sẽ gửi chị cùng với nội dung bài đăng.”

Tôi giơ ngón tay cái với .

Đến lầu nhà , chúng bước xuống xe.

Cậu đột nhiên nắm lấy hai tay .

Tôi ngơ ngác , :

“Điềm Điềm, đừng đầu , đang ở ngay phía chị xa .”

“Ai cơ?”

“Phó Tranh.”

Phó Tranh? Tôi hoảng hốt, tới đây?

Lạc Hành Dực kéo gần hơn một chút, cúi đầu với ánh mắt sâu thẳm khó đoán:

“Điềm Điềm, em nghĩ trong tình huống , một cặp đôi thực sự thì chắc chắn sẽ hôn nhỉ?”

Mặt nóng bừng lên, khẽ:

chúng yêu thật mà!”

“Điềm Điềm...

Vậy chúng trở thành yêu thật sự nhé?

Tuy em luôn đợi một thời điểm nhất mới tỏ tình, nhưng làm đây, buổi hẹn hò hôm nay quá nhiều đòn tấn công ngọt ngào , em sắp chịu nổi nữa...

Điềm Điềm, em thích chị lâu, lâu lắm .”

Giọng trở nên trầm thấp đầy dụ dỗ:

“Điềm Điềm, bây giờ em hôn chị, em thể tư cách đó ?”

Tôi sững sờ, lời của vang lên trong đầu như một tiếng nổ lớn.

Hoàn hồn thì nghiêng đầu hôn tới, theo bản năng vì căng thẳng mà nhắm mắt .

Cậu khẽ một tiếng, ngay đó áp môi lên môi .

Tim đập thình thịch, độ nóng mặt càng lúc càng cao.

Tôi thế mà cùng em khóa diễn giả thành thật ?

Đầu óc rối bời, điều duy nhất vô cùng rõ ràng chính là cảm xúc truyền đến từ làn môi.

Loading...