Em Thích Chị Từ Lâu Lắm Rồi - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-05-03 18:25:56
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật lẽ làm sai nhiều chuyện từ sớm hơn, chỉ là đủ can đảm để thừa nhận.

Trong đêm khuya tĩnh lặng, trong đầu cứ lặp lặp một cách kiểm soát hình ảnh em đối với .

Anh may mắn, Điềm Điềm ạ, cảm ơn ông trời cho thấy tâm ý của em dành cho .

Chúng tuy quan hệ huyết thống, nhưng ba luôn coi em như con gái, vì nếu chúng ở bên , nhất là nên nhận sự đồng ý của họ.

Ba đây luôn nước ngoài tu nghiệp, với ông rằng yêu em.

Ông hiện giờ em ưu tú, cũng thể quá kém cỏi, nếu sẽ xứng với em. Trong lòng cũng thấy đúng.

Chúng đạt thỏa thuận, chỉ cần thành việc tu nghiệp ở nước ngoài, khi về ông sẽ đồng ý cho chúng ở bên .

Du Mạch Thần , nếu nhiều lời thể thốt mặt thích, thể thư cho cô .

Điềm Điềm, thật chỉ là kẻ ngoài cứng trong mềm, cho nên lá thư cho em.

Hai năm thật ngắn, tin rằng chúng thể cùng vượt qua thử thách hai năm .

Đến lúc đó em sẽ thấy một mới, sẽ dùng phần đời còn để bù đắp cho những tổn thương gây cho em lúc còn trẻ con thiếu hiểu .

Anh tất cả các phương thức liên lạc của ở bên , điện thoại ở dòng đầu tiên là dành riêng cho em.

Điềm Điềm, mong khi xem thư, em hãy sớm liên lạc với .

Người sớm yêu em: A Tranh.”

Tôi xong bức thư với tâm trạng phức tạp.

Bình tĩnh một lát, lấy điện thoại gửi cho Phó Tranh tin nhắn WeChat đầu tiên giữa chúng .

“Thư xem xong , rõ với một chút, những lời trong phòng bệnh đó đều là cho Mạc Vũ Kỳ thôi, tất cả đều là giả.

Không ngờ khiến thấy, gây hiểu lầm cho .

Nếu hai năm thể thấy bức thư , câu trả lời của cũng vẫn giống như ngày hôm nay thôi, sẽ giải thích rõ ràng với , dập tắt tình cảm dành cho .

Phó Tranh, nếu còn nghĩ đến cảm nhận của , hy vọng đừng làm những việc khiến khó xử nữa.

Trước đây sẽ bao giờ trách , là bởi vì sẽ bao giờ để ở trong lòng.

Thật ghét , nhưng khi xem xong bức thư , cũng thấy thành ý bù đắp của .

Chỉ cần làm những chuyện quá giới hạn, sẽ bỏ qua chuyện cũ, sẽ coi như nhà.”

Ngày hôm , lấy lý do công việc để chào tạm biệt , rời khỏi nhà họ Phó sớm.

Bình yên vài ngày, chiều thứ Sáu khi tan làm, thấy Lạc Hành Dực ở lầu của viện nghiên cứu.

Cậu vẫn để kiểu tóc cũ, chỉ là đang mặc một bộ âu phục đen tuyền, ngoài vẻ trai tuấn tú thì còn thêm vài phần chững chạc.

Tôi tiếc lời khen ngợi:

“Hôm nay là một em khóa mặc vest bảnh bao nha.”

Cậu :

“Hôm nay là một chị khóa mặc gì cũng đều .”

Tôi khen đến mức hớn hở cả mặt mày.

Tán gẫu một lát, hỏi:

“Gần đây Phó Tranh làm phiền chị , Điềm Điềm?”

Tôi đến tên Phó Tranh là thấy bực , chút uể oải :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-thich-chi-tu-lau-lam-roi/chuong-12.html.]

“Coi như là ... Sau lẽ thật sự cần em mặt giúp chị đối phó với lớn trong nhà , chị trong lúc nóng vội với họ là chị bạn trai .”

Lạc Hành Dực vẻ vui mừng:

“Điềm Điềm, chị chúng trong mắt khác trông như thế nào ?”

“Hửm?”

Tôi chút thắc mắc, cảm thấy chủ đề chuyển đổi kỳ lạ.

Cậu với ánh mắt thâm tình:

“Mọi đều , chúng trông giống như một đôi trời sinh. Nói chúng cảm giác CP.”

“Cho nên Điềm Điềm, chị đừng lo lắng, khi mắt gia đình, em sẽ làm chị mất mặt .”

Tôi nhịn :

“Ai ? Ai hai chúng cảm giác CP chứ?”

Cậu ngoảnh mặt chỗ khác:

“Thì tất cả mà, tin chị cứ tùy tiện kéo một bên đường hỏi xem, chúng cảm giác CP đến mức nào.”

Tôi vẻ mặt nghiêm túc của làm cho phì , :

“Vậy Dực Dực, em cũng thấy ?”

Cậu im lặng hồi lâu, ngoảnh đầu thẳng , chỉ để lộ một vành tai ửng đỏ.

Tôi nhịn trêu :

“Hay là chúng thật sự yêu , Dực Dực, lẽ chị sẽ tìm ai thể làm chị vui vẻ hơn em .”

Cậu xoa xoa tai, khi mở miệng nữa khôi phục vẻ trêu đùa như thường ngày:

“Em thể nha, ở bên cạnh chị, em mơ cũng tỉnh chứ.

Tuy nhiên, tình yêu nên chỉ niềm vui, điều quan trọng nhất là khiến chị rung động.”

Tôi thầm suy ngẫm về lời của một lát, cảm thấy lẽ đang dẻo miệng đùa thôi.

Lần chúng ăn ở ngoài, lái xe đưa về nơi ở của .

Bởi vì với tư cách là bạn trai , thể nào sống ở .

Đến nơi, mua một ít nguyên liệu nấu lẩu ở siêu thị lầu, giữ ăn tối.

Trong phòng khách, cách làn khói bốc lên nghi ngút từ nồi lẩu với :

“Điềm Điềm, em một đề nghị.”

“Hửm? Đề nghị gì?”

Cậu :

“Điềm Điềm, đừng gọi em là học nữa.”

Tôi ngẩn , đây là thứ hai gọi là Điềm Điềm.

Tôi hiểu hỏi:

“Tại chứ? Gọi học , chị bao giờ gọi khác là học , đây là xưng hô dành riêng cho em đấy! Tốt bao.”

Cậu hình như ăn no, đặt đũa xuống, chỉ chăm chú :

“Em sợ chị gọi quen miệng sẽ lộ mặt lớn.

Thời gian , bất kể là mặt lúc chỉ hai chúng , chị cứ gọi em là Dực Dực, còn em sẽ gọi chị là Điềm Điềm, để đảm bảo sơ hở gì, ?”

Loading...