Vì thế coi việc giám sát Phó Tranh ăn cơm là nhiệm vụ hằng ngày.
Thời điểm đó, buổi tối nhà họ Phó ngoại trừ làm thì chỉ hai chúng .
Cho nên dù thèm đếm xỉa đến , thì chỉ cần khi ngủ thấy , đều sẽ theo phép lịch sự mà với một câu chúc ngủ ngon.
Anh ở bên ngoài đ.á.n.h gây họa, cũng thường xuyên giúp thu xếp hậu quả.
Có một sốt giữa đêm, tính tình ngang ngạnh bác sĩ.
Tôi sợ bệnh tình của trở nặng nên cho uống thuốc, nhưng vì thấy dấu hiệu hạ sốt nên canh chừng cả đêm dám rời .
Suy nghĩ của trôi về phòng bệnh bệnh viện năm đó.
Thật ngờ Mạc Vũ Kỳ, luôn coi là tình địch, đem những lời kể cho Phó Tranh , chuyện thật quá khó tin.
Phó Tranh cắt ngang dòng suy nghĩ của , :
“Lâm Điềm Điềm, tất cả những chuyện , đều là ảo giác của ?”
Tôi chút dám tin:
“Cho nên chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt mà nghĩ rằng thích ?
Vì vì những chuyện mà bây giờ đột nhiên thích ?”
“Được ...”
Anh ngắt lời , trong bộ đồ ngủ, còn vẻ hống hách như khi, sắc mặt chút thê lương.
Anh trả lời câu hỏi của mà :
“Đừng nữa... Tôi hiểu .”
Tôi kìm mà :
“Phó Tranh, bộ dạng của thật khiến khó hiểu.”
Anh rũ mắt, tự về phía phòng ngủ của .
Tôi vội vàng đuổi theo:
“Này! Anh làm gì nữa?”
Anh đầu , chỉ đáp hai chữ:
“Tìm thư.”
Từ ngăn cùng của tủ đầu giường, lấy một chiếc túi giấy màu hồng.
Anh lá thư, với :
“Điềm Điềm, đây là lá thư để cho em hai năm .”
Tôi một tiếng, nhận lấy:
“Là thư tình ? Thật sự cần thiết , tâm trí để xem những thứ .
Làm ơn rời khỏi đây ngay lập tức, khác thấy, gây cho nhiều rắc rối .”
Bàn tay cầm túi giấy của run rẩy:
“Tôi và em, một chuyện cần rõ ràng... Tôi em coi như kẻ thù.”
Sao nâng tầm lên thành kẻ thù ?
Tôi cầm lấy, định mở ngay mặt thì hốt hoảng chạy mất, lúc chân còn vấp cạnh giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-thich-chi-tu-lau-lam-roi/chuong-11.html.]
Gì đây, đúng là thư tình thật ?
Tôi giường, tùy ý mở , những dòng chữ bay bướm đập mắt .
“Gửi Điềm Điềm mến:
Điềm Điềm, lá thư dài và vụn vặt rắc rối, nhưng những gì thể trực tiếp đều ở đây.
Khi còn nhỏ, cô Du của em thường xuyên càm ràm bên tai , giá như là con gái thì mấy.
Mẹ luôn nghiêm khắc với , nhưng đối với những bé gái nhà họ hàng thì luôn tươi rạng rỡ, hận thể chiều chuộng tất cả như con gái ruột.
Mẹ mua cho đủ thứ đồ màu hồng phấn mà chỉ con gái mới thích.
Mặc dù chẳng thích chút nào, nhưng để thấy tiếng thở dài thất vọng của , luôn nhận lấy chúng.
Sau đó em đến.
Hình như em chiếm lấy bộ sự yêu thương của chỉ trong nháy mắt.
Dù ngày em đến, ngợm bẩn thỉu, nhưng vốn là một ưa sạch sẽ mà hề ghét bỏ em chút nào, còn tự tay chải tóc cho em.
Mẹ còn tự tay chuẩn cho em một phòng ngủ như công chúa.
Những món quà màu hồng phấn đó, bao giờ nhận nữa, tất cả đều trở thành của em.
Anh quên mất rằng vốn dĩ hề thích những món quà đó, chỉ cố chấp nhớ rằng em cướp những thứ thuộc về .
Về , thậm chí vì em mà về nhà cũng nhiều hơn.
Lúc đó nghĩ, dựa cái gì chứ?
Anh mới là con ruột của , dựa cái gì mà một con nhóc từ chui thể chiếm hết tâm trí của ?
Anh thậm chí từng nghi ngờ em là con riêng của ở bên ngoài, nực ?
Càng về , em càng ngày càng xinh , những vết tàn nhang mặt biến mất, thành tích học tập ở trường luôn đầu, các loại cúp thi đấu đặt đầy cả một căn phòng mà chuẩn cho em.
Thậm chí cả phóng viên xếp hàng cửa nhà chờ phỏng vấn em.
Không chỉ em chinh phục, ngay cả ba em cũng tràn đầy vẻ tán thưởng.
Ánh mắt đó bao giờ nhận , cho dù làm đến , thứ nhận cũng chỉ là sự nghiêm khắc và hài lòng của họ.
Vì càng thêm ghét em.
Ghét em sự yêu thương của họ, nhưng mặt luôn tỏ vẻ khép nép bắt nạt.
Lúc đó cho rằng em cố tình làm cho ba xem.
Anh tưởng rằng tất cả những gì em đối xử với đều là giả tạo để giành sự khen ngợi của họ mà thôi.
Cho nên thường xuyên mỉa mai châm chọc em, từng làm và cũng từng mặc kệ nhiều chuyện gây tổn thương cho em.
Điềm Điềm, nếu quyết định sẽ cùng em tới tương lai, thì quyết định sẽ rõ hết tất cả quá khứ.
Điềm Điềm, xin em.
Anh hề ngày em đến nhà trải qua những gì, cũng thế của em đau thương đến .
Anh luôn tưởng rằng em chỉ là mà bà Du tìm đến để thỏa mãn giấc mơ con gái của bà thôi.
Sau đó ở bên ngoài phòng bệnh, thấy cuộc đối thoại của em và Mạc Vũ Kỳ.
Khoảnh khắc đó nhận tim đập nhanh.
Hóa bao nhiêu năm trôi qua, cũng sớm yêu em .
Từ lúc em cứu khỏi đám cháy, bấy lâu nay đều là do hẹp hòi.