Tôi cảm thấy nghẹt thở : “Chú ơi, con bạn trai mà.”
Chú vờ như thấy: “A Tranh thích con, Điềm Điềm, chú thấy hai đứa cùng lớn lên từ nhỏ, ai thể xứng đôi với hai đứa hơn nữa. Chú hy vọng hai đứa thể ở bên .”
Tôi im lặng chú Phó một lúc, sự nghiêm túc của chú khiến cảm thấy nực .
Đến nước , lòng tràn đầy chua xót: “Chú ơi, chú đang dò xét con ?”
“Nội dung của bản phụ lục thỏa thuận mà con từng ký năm đó, con đấy.”
Chú Phó là một thông minh, từ vẻ mặt kinh ngạc của chú thể thấy chú hiểu đang gì.
Chú rõ ràng ngờ rằng thể ghi nhớ nội dung bản thỏa thuận chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Chú chút áy náy : “Điềm Điềm, chuyện , con là một đứa trẻ thông minh, chú xử lý như thực chất cũng là lẽ thường tình của con thôi.”
“Khi đó chúng vẫn quen thuộc , chú cũng hiểu tính tình của con. Chú là một thương nhân, quen nhận việc lập trường của một thương nhân.”
“ qua hơn mười năm chung sống với con, con thật sự vô cùng xuất sắc, xuất sắc đến mức khiến chú ngày càng con bằng con mắt khác.”
“Chú và cô từ lâu thật lòng coi con là nhà , hy vọng con đừng để tâm đến tờ giấy thỏa thuận đó, hôm nay chú tuyệt đối ý dò xét con.”
“Bản thỏa thuận đó từ lâu cô con hủy bỏ .”
Tôi sững , chút ngoài ý , nhưng dường như trong dự liệu.
Những năm qua, chỉ chuyên tâm nghiên cứu và học tập, hề chút dã tâm nào khác, đối với nhà họ Phó là bất kỳ mối đe dọa nào.
hủy bỏ , đối với thì ý nghĩa gì chứ?
Tôi chú, nghiêm túc : “Con luôn cảm thấy chú làm đúng.”
“Ý con là, nếu ban đầu chú con và Phó Tranh bất kỳ dây dưa vướng mắc nào, thì hy vọng chú thể quán triệt suy nghĩ đó đến cùng.”
“Khi cần thiết, xin hãy ngăn cản Phó Tranh . Có lẽ hiện tại thực sự chút cảm tình mơ hồ với con, nhưng con đối với hề chút tình cảm nam nữ nào, đây , bây giờ , tương lai cũng sẽ .”
“Ơn nuôi dưỡng con lúc nào dám quên, nhưng chú ơi, xin hãy tôn trọng đời sống tình cảm của con.”
Tôi nặng trĩu tâm tư bước khỏi thư phòng.
Chú thế mà vun vén và Phó Tranh thành một đôi, chuyện thật quá vô lý.
Như chú , chú là một thương nhân, những năm qua cũng hiểu phong cách làm việc của chú, chú hiếm khi làm việc gì mà mang lợi ích.
Vậy thì, nỗ lực suy nghĩ, việc vun vén và Phó Tranh thành một đôi thể mang lợi ích gì chứ?
Tôi cúi đầu nghĩ ngợi mải miết, khi gần tới phòng ngủ của , để ý thấy đang chắn phía , kịp đề phòng liền đ.â.m sầm .
Là Phó Tranh.
Anh ngủ lâu, bây giờ hình như cuối cùng cũng tỉnh rượu.
Chỉ là đôi mắt đào hoa vốn dĩ trong trẻo ngày, giờ phút vẫn đỏ lên một cách đáng sợ.
Tôi và hồi lâu, ai mở lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/em-thich-chi-tu-lau-lam-roi/chuong-10.html.]
Hành lang chìm trong tĩnh lặng.
Tôi thở dài một tiếng, định lách qua để bước .
Ngay khoảnh khắc lướt qua , giơ tay nắm lấy cánh tay .
“Điềm Điềm,” giọng khản đặc: “Những lời em với ba đều là thật ?”
Anh thấy cuộc trò chuyện giữa và chú Phó , bao nhiêu.
Tôi , khẽ “ừ” một tiếng.
“Điềm Điềm, tin…” Anh , dường như tìm kiếm điều gì đó gương mặt , : “Chẳng em thích ?”
Tôi kinh ngạc vô cùng.
Vốn dĩ trong dự đoán của , cùng lắm là nảy sinh cảm tình kỳ quặc với , nhưng ngờ rằng nghĩ là thích .
Tại ?
Cô nghĩ như , chú nghĩ như , bây giờ ngay cả Phó Tranh cũng nghĩ như ? Rốt cuộc là tại ?
Tôi trịnh trọng tuyên bố: “Không , đừng hiểu lầm, bao giờ thích cả.”
Nửa ngày , : “Phó Tranh, thể hỏi , rốt cuộc là cái gì cho cái ảo tưởng đó thế?”
Anh nhếch mép một cách cứng nhắc: “Em hỏi , cái gì cho ảo tưởng đó ? Lâm Điềm Điềm…”
“Là ai, mỗi tan học đều kiên trì đợi cùng về?
Là ai luôn nhét bữa sáng cặp , nào cũng dặn ăn hết?
Là ai mỗi tối đều mỉm chúc ngủ ngon với ?
Là ai khi cần ở bên nhất, luôn là đầu tiên chạy đến ủng hộ?
Là ai luôn nghĩ đủ cách để thỏa mãn những mong vu vơ của ?
Là ai khi phát sốt cao, cả đêm ngủ ở bên cạnh trông chừng đến sáng?”
Cơn giận của dần yếu , nghẹn ngào tiếp:
“Là ai liều mạng cứu khỏi đám cháy?
Là ai, là ai ... sẽ tìm cách khiến Phó Tranh yêu em, Lâm Điềm Điềm?
Là ai , đời thì gả?”
Hồi trung học, và Phó Tranh học cùng trường cùng lớp.
Cô Du : “Điềm Điềm, con và Phó Tranh cùng về nhà nhé.”
Vì khi tan học, cho dù thường xuyên la cà bên ngoài đến tận khuya, đều cùng tài xế tìm , đưa về nhà.
Lúc đó cô Du vẫn nghỉ việc, hằng ngày đều bận rộn.
Mỗi ngày cô đều hỏi cùng Phó Tranh ăn cơm t.ử tế .