Cuối cùng, Trình Trú mang đến năm vạn linh thạch. Khuôn mặt hốc hác thấy rõ, quầng thâm mắt hiện lên đậm nét, búi tóc chút rối loạn, giọng khàn đặc: “Ngân Linh sư , yên tâm, năm vạn còn , sư sẽ nghĩ cách.”
Tôi cầm lấy túi trữ vật nặng trĩu, trong lòng dâng lên một chút áy náy. Đại sư … thật thà quá. Biết thế giá cao như . Ai ngờ thèm mặc cả! là một đồng tiền ép c.h.ế.t hùng hảo hán.
Đại sư của , vốn là một thanh lãnh cao quý, giờ đây tiều tụy như , bất giác mấp máy môi, định năm vạn cũng đủ . đại sư vì nhanh chóng kiếm tiền, đợi mở miệng vội vàng ngự kiếm bay mất.
Tôi thật sự hổ thẹn. Tuy nhiên, khi năm vạn linh thạch đổ từ túi trữ vật, chất thành một ngọn núi nhỏ bàn… Ờm… hình như… cũng thấy hổ thẹn lắm. Tôi ôm lấy linh thạch, suýt nữa thì reo lên thành tiếng, chỉ nhảy đống linh thạch mà bơi lội.
Đang lúc mải mê ngắm nghía linh thạch, bỗng thấy tiếng ho khẽ khàng: “Khụ khụ.”
Giang Úc đưa tay che ngực, ho khan hai tiếng. Tôi giật hồn: “Sao ?”
Hắn cụp mi mắt xuống, thở dài: “Hình như hôm nay uống thuốc.”
Suýt chút nữa thì quên mất chuyện chính! Tôi vội vàng đặt linh thạch xuống, áy náy Giang Úc: “Chờ nhé, sắc t.h.u.ố.c ngay.”
“Ừ.”
Sắc xong thuốc, như thường lệ tự tay đút cho Giang Úc uống. Thấy sắc mặt vẫn tái nhợt, khỏi nhíu mày, lẩm bẩm: “Không đúng…”
“Sao ?” Đôi mắt xanh long lanh của ngước lên, hàng mi cong vút vẽ nên một đường cong tuyệt .
“Không gì, chỉ là… uống t.h.u.ố.c nhiều ngày , đáng lẽ khỏe hẳn mới chứ…”
Mấy thang t.h.u.ố.c , đáng lẽ khiến Giang Úc như Giang Miên, nhảy nhót tung tăng, lăn lộn khắp nơi mới đúng. Vậy mà vẫn yếu ớt.
“Hay là phương t.h.u.ố.c của vấn đề?”
Liều lượng cho hồ ly, chẳng lẽ khác với ? Tôi c.ắ.n môi, mày nhíu chặt.
Giang Úc dịu dàng lên tiếng: “Có lẽ là do đây ở Trích Nguyệt Các, hao tổn quá nhiều nguyên khí.”
Hắn khẽ : “Thương tích nặng như , chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, khỏi gần hết, phương t.h.u.ố.c chắc chắn vấn đề.”
Tôi gật đầu, quả thực thương tích của khỏi bảy tám phần, ít nhất hướng chung của phương t.h.u.ố.c là đúng. Nghĩ một lúc, quyết định dựa theo triệu chứng hiện tại của Giang Úc, thêm vài vị d.ư.ợ.c liệu bổ dưỡng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/duyen-no-ho-ly/chuong-6.html.]
làm hỏng d.ư.ợ.c tính vốn , còn tương hỗ tương sinh thì độ khó quả thật lớn. Thức trắng đêm mấy quyển sách thuốc, vẫn tìm một điểm đột phá nào.
Ngày hôm . Tuyết rơi lả tả ngoài hiên, ngáp sắc thuốc. Ánh lửa bập bùng soi lên khuôn mặt, tiểu hồ ly cuộn tròn trong lòng ngủ say sưa. Gần đông , thời tiết càng lúc càng lạnh. Tiểu cô nương lười biến thành , lúc co ro trong lòng , cả ngày chịu dậy.
Tu tiên giả phần lớn đều cách ly cảm ứng với thế giới bên ngoài. Mưa ướt áo, tuyết bạc đầu. thích lắm.
Bốn mùa luân chuyển, lạnh nóng đổi, mưa xuân nắng hạ, gió thu tuyết đông. Đây là điều vạn vật sinh trưởng cần trải qua, hà cớ gì cố ý tránh né. Nên bây giờ, khều nhẹ than hồng, cảm nhận ấm lan tỏa. Quả nhiên, mùa đông sưởi ấm, thoải mái nhất.
Dần dần, mí mắt càng lúc càng nặng trĩu… Khi Giang Úc đến, thấy một nồi t.h.u.ố.c gần cạn. Và bên cạnh, một một hồ ly ngủ say sưa, nước dãi chảy ướt cả đất.
Để mau chóng tìm phương thuốc, quyết định bế quan luyện đan. Mặt ngoài thì rằng bế quan luyện công.
Giang Úc và Giang Miên cũng theo, lời đồn nổi lên như sóng. Chuyện sủng ái hai tiểu hồ ly bên , ai ai trong tông môn cũng . Thân phận lô đỉnh của họ cũng ngầm thừa nhận.
Chúng t.ử tuy khinh thường, nhưng cũng chẳng dám làm gì. Bởi vì tông chủ Mộc Phong, từng một lời chỉ trích. Sao ông dám chứ? Ông còn mong càng lún sâu con đường ma đạo.
sự “nhẫn nhịn” của Mộc Phong, tiện cho . Danh tiếng tuy , nhưng lợi ích thật. Ví dụ như, gần đây lấy cớ nuôi thêm hai miệng hồ ly, xin ông tăng thêm chút linh thạch tiêu.
Mộc Phong ha hả, ném cho một túi. Tôi lắc túi tiền, khinh khỉnh. “Sư tôn, con mua cho Giang Úc cái áo tằm tuyết, chừng , e là đủ một tay áo.”
Mặt Mộc Phong cứng đờ. Tôi giả vờ than thở: “Sư tôn, , con gì nấy ? Giờ đây, chỉ vài viên linh thạch cỏn con, sư tôn định bạc đãi con ? Không chứ, chứ?”
“Sao, thể như ?” Mộc Phong nghiến răng, ném cho túi tiền của . Lần trọng lượng mới đủ. Tôi mỉm mãn nguyện.
Túi tiền rủng rỉnh, liền chuẩn bế quan. d.ư.ợ.c liệu còn gom góp đủ, Mộc Phong triệu tập bộ t.ử đến tiền điện nghị sự. Bí cảnh Phong Yên, vốn một trăm năm mươi năm mới mở một , nay đột ngột mở .
Nghe đồn, trong bí cảnh Phong Yên, chỉ linh thực, linh d.ư.ợ.c phong phú, mà còn cả pháp khí do tiên nhân thượng cổ để . Cơ duyên lớn, ắt kèm hiểm nguy trùng trùng.
Từ đến nay, từng ai sống sót mang pháp khí trong truyền thuyết trở về. Phần lớn đều hái chút linh thực, linh d.ư.ợ.c về. Còn pháp khí, dù lòng tham, cũng mạng mà lấy.
Trình Trú mừng rỡ mặt. Vẻ tiều tụy mấy ngày tan biến còn dấu vết, rút kiếm, khí thế ngất trời.
“Lần bí cảnh, nhất định khiến nơi đó cỏ mọc nổi!”
“Hahahahahahaha!”
Đại sư , tỉnh táo ! Thiết lập nhân vật của ?!