Giọng ông vang vọng giữa những thùng hàng.
Không tiếng đáp .
"Lỗi Lỗi, đừng trốn nữa, Bố đến đón con ."
Giọng Cha bắt đầu nghẹn .
Và , ông thấy.
Trong góc tường, một đống thùng giấy đổ rải rác.
Bên cạnh đống thùng giấy, một hình nhỏ bé đang cuộn tròn, bất động.
Tôi vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi màu vàng mà bố cho ngày hôm qua.
Bố sững tại chỗ, cứ như thể đóng băng.
Em gái chạy tới: "Anh ơi! Sao ngủ gật ở đây?"
Nó đưa tay lay , "Tỉnh dậy , chúng về nhà..."
Rồi, bàn tay nó chạm tay .
"Anh?" Giọng em gái lạc , "Anh ơi, tay lạnh quá..."
Bố cuối cùng cũng cử động.
Bố gần như lao tới, quỳ sụp xuống bên cạnh .
"Lỗi Lỗi? Lỗi Lỗi?"
Bàn tay bố run rẩy đưa về phía mũi .
Rồi chạm má .
"Lỗi Lỗi... Lỗi Lỗi..."
Bố gọi gọi , giọng ngày càng nhỏ dần, như thể sợ làm tỉnh giấc.
Mẹ lao tới.
Mẹ đẩy bố , quỳ bên và ôm lấy thể bé nhỏ của lòng.
"Lỗi Lỗi? Mẹ đến , đến đón con về đây..."
Mẹ vuốt ve gáy , đột nhiên cứng đờ .
Mẹ từ từ giơ tay lên, chằm chằm lòng bàn tay dính đầy m.á.u đỏ sẫm.
Trong nhà kho, một sự im lặng c.h.ế.t chóc bao trùm.
Chỉ em gái vẫn còn đang thì thầm: "Anh ơi, chúng về nhà ăn bánh kem nhé, bố để dành cho miếng lớn nhất ..."
Mẹ ngẩng đầu lên, Ông Chủ Trần đang bên cạnh, ánh mắt đỏ ngầu.
"Chuyện gì thế ?"
Ông Chủ Trần sợ hãi lùi liên tục:
"Tôi... ! Anh chỉ là nhốt hai ngày, bảo nó ở yên đừng chạy lung tung..."
"Tôi để bánh mì và nước cho nó... Tôi thực sự gì cả!"
"Ông kiểm tra ?" Giọng bắt đầu run rẩy, "Ông nhốt nó một ở đây, ông kiểm tra xem nó ?"
"Tôi... nghĩ thằng bé chỉ ngủ thôi..."
"Ngủ ?!"
Mẹ bật mạnh dậy, ôm chặt lấy , "Nó ngã! Sau gáy là máu! Nó ở đây một ... Nó sợ hãi đến mức nào cơ chứ..."
Mẹ thể thêm nữa.
Chỉ còn ôm chặt lấy , như hòa trong cơ thể .
Bố tê liệt bệt đất, mắt chằm chằm .
Bố đưa tay chạm mặt , nhưng tay chỉ đưa nửa đường thì rụt về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/dua-tre-dan-loi/chuong-5.html.]
Bố dám chạm .
Cứ như thể chỉ cần chạm , chuyện sẽ là sự thật.
"Lỗi Lỗi..." Bố cuối cùng cũng bật , "Bố đến ... Bố đưa con về nhà..."
thể mở mắt như khi, cũng lao lòng bố.
Tôi sẽ bao giờ làm nữa.
7.
Xe cứu thương đến, rời .
Bác sĩ , đứa bé vài giờ .
"Chấn thương nặng ở gáy, xuất huyết nội sọ. Nếu phát hiện kịp thời..."
Lời bác sĩ bỏ ngỏ.
Những từ "nếu phát hiện kịp thời" giống như những lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m thẳng tim tất cả .
Bố gần như sụp đổ, bệt chiếc ghế dài ở hành lang bệnh viện, ánh mắt trống rỗng.
Trong tay bố vẫn nắm chặt chiếc dây buộc tay mà tháo hôm qua, đó một con bướm nhỏ xinh.
Mẹ ôm đầu ở phía đối diện, đôi vai run lên bần bật.
Em gái chú hàng xóm tạm thời đưa , lúc rời , nó cứ ngoái , trong mắt đầy sự bàng hoàng và sợ hãi.
Nó vẫn hiểu "c.h.ế.t" là gì.
Nó chỉ , cử động nữa, tay lạnh, và sẽ về nhà với nó.
Cảnh sát cũng đến.
Khi Ông Chủ Trần đưa , ông cứ lặp :
"Anh chỉ nhốt hai ngày thôi... Anh chỉ là dọa dẫm..."
Bố chiếc ghế dài ở đồn cảnh sát, trông như một bức tượng đá.
Cảnh sát hỏi bố: "Tại làm như ?"
Bố há miệng, nhưng thốt nên lời.
Tại ?
Vì con gái ăn trộm tiền mà chịu sửa?
Vì dạy cho nó một bài học?
Hay vì... bố tin cái lý thuyết hoang đường .
Rằng "đứa trẻ dẫn lối" đưa em gái đến, nên sứ mệnh của thành?
"Tôi chỉ ... con bé nhớ kỹ..."
Bố cuối cùng cũng thốt , giọng khàn đặc, "Tôi nghĩ... nghĩ chuyện thành thế ..."
"Đó là con trai ." Viên cảnh sát bố, ánh mắt đầy phức tạp.
Là đứa con trai khiến bố bật nửa ngày khi đầu tiên gọi tiếng "Bố".
Là đứa con trai luôn lẽo đẽo theo , cẩn thận kéo vạt áo bố.
Bố chợt nhớ năm bốn tuổi, sốt cao.
Bố bế suốt đêm, dám chợp mắt.
Khi mê man vì sốt, vẫn : "Bố ơi, đừng lo, con khó chịu ."
Lúc đó, bố nghĩ, cả đời bảo vệ đứa bé thật .
Mọi thứ bắt đầu đổi từ khi nào?
Có từ khi em gái đời?
Có từ khi bố tin thuyết "hài t.ử dẫn ", nghĩ rằng sứ mệnh của chỉ là đưa em gái đến?
Hay là từ khi bố hết đến khác tự nhủ: "Con là , con nhường nhịn em"?