Sắc mặt Lương Hoan đổi, "Cô!"
Cô giơ tay định tát mặt Phương Tri, Phương Tri đang định phản đòn thì một bàn tay vươn từ bên cạnh cô , chặn tay Lương Hoan.
Lục Kim An chống nạng, mỉm , hòa nhã : "Cô Lương, thì chia tay, đừng động bạn của ."
Cổ tay Lương Hoan nắm chặt, sức mạnh kinh đó gần như bóp nát xương cô , ngay khoảnh khắc cô đau đớn kêu lên, Lục Kim An hất tay cô .
"Sao đến đây!"
Phương Tri thấy dậy, dáng vẻ vẫn còn vững, lập tức đưa tay ôm lấy eo , kéo trọng tâm cơ thể về phía một chút.
Lương Hoan ôm lấy tay đau, hung hăng với Lục Kim An: "Anh cũng thật ghê tởm, cùng Tống Hoài Yến chơi một con điếm, mà còn quan tâm đến cô ?"
Nghe đến đây, biểu cảm của Phương Tri lập tức đổi, "Sao cô Tống Hoài Yến?"
Lương Hoan chỉ gặp cô một , cô Tống Hoài Yến ngủ với ?
Thấy biểu cảm của Phương Tri đột nhiên đổi, Lương Hoan nghĩ trúng, trong lòng lập tức sảng khoái, miệng cũng che đậy : "Cô nghĩ bản thiết kế của cô làm rơi tay ông Lưu đó? Cuộc thi thiết kế mà cô tham gia, cũng là một trong những giám khảo, ban đầu còn nghĩ sẽ đưa cô cho ông Lưu ngủ một đêm, ngờ khẩu vị của cô lớn như , còn câu một tổng tài sắp kết hôn."
Ngọn lửa trong Phương Tri thể kìm nén nữa, "Là cô tính kế !"
Nếu đêm đó Tống Hoài Yến nhắc nhở cô đưa cô , cô thậm chí còn thể khỏi cửa Cảng Hội, thật sự sẽ lão già đó lợi dụng cưỡng hiếp!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/du-do-co-ay-ong-chu-cu-dien-cuong-va-dam-dang/chuong-48-la-co-da-tinh-ke-toi.html.]
" cũng , tác phẩm cô chép từ mà như , nếu cũng sẽ chú ý đến cô." Lương Hoan lạnh, "Cô làm mất mặt, chỉnh cô một trận, thật sự trong lòng thoải mái."
Vì , nếu tác phẩm của cô sự can thiệp của Lương Hoan, nó cũng thể giành giải thưởng và bán bình thường, sẽ xảy chuyện cô suýt ông Lưu trung niên quy tắc ngầm.
Phương Tri tức điên lên đ.á.n.h , nhưng Lục Kim An hai chân đều tiện, cô thể gây chuyện ở đây.
Cô mím môi, che giấu sự kìm nén trong mắt, "Lục Kim An, đưa về xe ."
Ba đến đại sảnh, Lương Hoan tiếp tục kiêu ngạo : "Nhân viên phục vụ, tối nay thiếu một phòng riêng để ăn cơm với mấy cô bạn, đổi phòng riêng chuẩn cho đại thiếu gia Lục cho , tiền ít ỏi của bây giờ đủ để mua một chai rượu ở đây ."
Tất cả nhân viên phục vụ của khách sạn cao, chỉ đơn thuần là nhân viên phục vụ, họ là mạng lưới tình báo khổng lồ của Lục Kim An ở Kinh thành, đều một phận khác.
Nhân viên tiếp tân Lục Kim An một cái.
Đây là ông chủ khiêm tốn của họ , phụ nữ đó cô c.h.ế.t .
Lục Kim An chỉ nháy mắt với tiếp tân, đối phương lập tức hiểu ý, "Xin cô Lương, phòng riêng là do ông chủ chúng đặc biệt dành cho đại thiếu gia Lục, dịch vụ rượu tối nay ông chủ chúng miễn phí."
Lương Hoan tức giận : "Ông chủ của các ? Ông chủ của các mù , theo một thái t.ử gia phế bỏ? Đó chỉ là một tên ăn mày tàn phế."
Nghe câu , nụ mặt nhân viên phục vụ cũng cứng , khóe môi cong lên trở nên lạnh lùng, "Nhà hàng chúng hoan nghênh khách hàng vô lễ, đuổi ngoài."
Mấy đàn ông vạm vỡ từ góc tới, trực tiếp kẹp tay Lương Hoan lôi cô ngoài cửa.