[Phương Tri nhà thiết kế cũng quá ngông cuồng ! Đơn giản là coi em gái là !]
[Mặc dù Vạn San cũng chút vấn đề, nhưng Phương Tri cũng quá đáng.]
[Đây là kịch bản sắp đặt ? Quá kịch tính!]
Mặc dù Phương Tri quan tâm mạng nghĩ gì về cô, nhưng vì trang sức của , cô vẫn kiềm chế công khai đ.á.n.h Vạn San.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Vạn San đưa ống kính của nhiếp ảnh gia, thẳng ống kính với ánh mắt lạnh lùng, từng chữ một : "Vạn San giúp làm việc nhà? Các bạn thấy ngón tay của làm việc nhà trắng trẻo như , chút chai sần nào ? Đôi tay rốt cuộc là để hưởng thụ, là để quét dọn giặt giũ?"
Dưới ánh mắt kinh hoàng của Vạn San, Phương Tri hất tay cô , đó giơ đầu ngón tay của lên ống kính.
"Đây mới là ngón tay của dọn dẹp vệ sinh, làm việc, lập công cũng bịa đặt hợp lý một chút."
Mặc dù Phương Tri khi về nước còn làm việc nữa, nhưng nhiều năm bôn ba ở nước ngoài và tự mài giũa tác phẩm thiết kế, đầu ngón tay một lớp chai mỏng, rõ ràng, nhưng trông sự khác biệt rõ rệt so với ngón tay chút dấu vết nào của Vạn San.
Nói xong ống kính, Phương Tri thẳng dậy, đầu hai đàn ông mặt mày khó coi, chế giễu: "Đầu óc của một đàn ông khi thấy một khuôn mặt , sẽ tự động nhét đầy rơm rạ, biến thành những kẻ ngu ngốc chút IQ nào, còn là tinh hoa trong ngành? Chẳng gì cả."
Lời của cô quá mạnh mẽ, trong tình trạng phát sóng trực tiếp bộ, cô thu hút một lượng lớn hâm mộ là những lao động.
Lời cô quả thực sai, ngón tay của thường xuyên làm việc, và làm việc khác .
Vạn San ngờ kế hoạch bôi nhọ Phương Tri của cô phá giải như , cô nghiến răng, mặt rưng rưng nước mắt, chỉ để một câu, "Tất cả là của ." Rồi rời khỏi nhà hàng.
Vương Kỳ cũng ăn cơm nữa, tức giận với Phương Tri: "Cô đúng là quá đáng! Vạn San ở nhà làm việc đương nhiên chai sần, cô đến đây cũng chỉ bù đắp cho cô, đối với cô mà thôi." Phương Tri thản nhiên : "Cô lúc nào thể đối với , cứ chọn lúc ống kính để đối với ? Diễn quá đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/du-do-co-ay-ong-chu-cu-dien-cuong-va-dam-dang/chuong-323-nguoi-yeu-cua-thieu-bach-la-nguoi-khac.html.]
Một câu khiến Vương Kỳ cứng họng, Mạnh Phân giơ ngón tay cái lên cho cô.
Hình như... đúng là như .
Phương Tri mắng xong , sảng khoái ăn xong bữa tối, cùng Mạnh Phân boong tàu dạo.
Tối nay biển đầy .
"Thuyền trưởng rõ ràng tối nay sẽ mưa mà." Phương Tri ngẩng đầu, " cảnh thật ."
Mạnh Phân đồng tình : "Rất ."
Hai thổi gió biển một lúc, trời cũng còn sớm nữa, chuẩn về phòng ngủ nghỉ ngơi.
Trên đường về, ngang qua phòng ngủ của Lộc Chi, cửa hé mở, bên trong truyền tiếng phụ nữ nũng nịu qua video điện thoại.
"Chị ơi, bao giờ chị mới về , em thật sự sắp Thiệu Bạch làm cho tức c.h.ế.t , cũng nghĩ gì, đưa phụ nữ đó cùng một chương trình với em."
Giọng nữ bên dịu dàng với cô:
"Thiệu Bạch gần đây vẫn còn giận chị."
Lộc Chi than thở: "Chị cứ hạ dỗ dành , em còn đóng phim Tết nữa."
Giọng nữ đối diện im lặng một lúc, "Anh là miệng một đằng lòng nghĩ một nẻo nhất, mặc dù đang giận chị, nhưng vẫn giúp chị tìm luật sư để giải quyết vụ ly hôn." Sắc mặt Lộc Chi vui mừng, "Vậy là chị sắp về nước để ở bên Thiệu Bạch ?"