13
Nụ mặt cuối cùng cũng giữ nổi nữa.
Chú Phó nén giận, chân mày nhíu chặt.
Phó Thịnh thẳng , ánh mắt lạnh như dao.
“Bà dị ứng hải sản ?”
Không khí như đông cứng trong chớp mắt.
Phó Thịnh khẽ khẩy, giọng đầy mỉa mai:
“Cậu là con ruột của bà thật ?”
“Cậu bắt nạt, bà bênh thì thôi, đến việc dị ứng cái gì cũng ?”
Ngón tay gầm bàn siết chặt.
Phó Thịnh vốn hề chuyện dị ứng.
Người chuyện … là trong phận “ mạng”, trêu đùa.
Không ngờ… để tâm đến.
Sắc mặt đổi.
Bà gượng gạo nặn một nụ , sang trách :
“À… đứa , dị ứng ?”
“Cứ giữ trong lòng, ai mà con nghĩ gì?”
“Từ nhỏ đến lớn , bảo thích.”
Nói tìm cách lấp liếm, xua tay:
“Thấy con nổi mẩn, còn tưởng là do cơ thể con khiếm…”
“Mẹ…”
Tôi bật dậy, cố nén sự khó chịu mà cắt ngang lời bà.
Sợ bà toạc bí mật cơ thể mặt … để Phó Thịnh nhận đêm đó là .
Tôi sang cúi đầu với chú Phó:
“Cháu ăn xong . Bạn cháu việc tìm, cháu xin phép .”
Nói xong, ai thêm một nào, rời .
Ngay lúc mở cửa, phía vang lên giọng chú Phó:
“Mấy hôm nữa ăn với thiên kim nhà họ Lâm, gặp mặt một chút.”
Bước chân khựng .
Phó Thịnh… xem mắt?
Rồi nhanh chóng hồn, bước .
Ngoài trời đêm xuống, gió tối lùa lồng ngực.
Diệu Linh
Trong lòng , hiểu dâng lên từng cơn lạnh lẽo.
14
Rời khỏi nhà họ Phó, khác.
Đi thẳng đến quán bar gần nhất.
Co trong góc, gọi một dãy rượu.
Răng c.ắ.n điếu thuốc.
Làn khói trắng xanh lượn lờ mắt, làm mờ cả ánh đèn.
Tôi xoay bật lửa trong tay, uống hết ly đến ly khác.
Những chuyện xảy gần đây quấn lấy đầu óc, càng nghĩ càng bực bội.
Khương Vũ gọi một cú điện thoại kéo đây, bên cạnh.
Vươn tay giật lấy ly rượu trong tay .
“Được , uống bao nhiêu còn uống?”
Cậu nhíu mày:
“Hôm nay nữa? Lại vì thằng trai kế của mày ?”
“Đừng nhắc đến .”
Khương Vũ bất lực giơ tay:
“Được , nhắc.”
“ mà trai kế của mày đúng là coi trời bằng vung thật.”
Tôi cầm chai rượu bàn, ngửa cổ uống một ngụm lớn.
Chất lỏng cháy rát cổ họng, sặc đến cay mắt.
Không ai …
Lần đầu thấy Phó Thịnh, vẻ ngoài của thu hút.
Anh , kiêu ngạo.
mỗi cẩn thận gần, đều lạnh nhạt phớt lờ.
Nghĩ đến đó, bực đến phát điên.
Tôi vươn tay khoác cổ Khương Vũ.
Đầu óc choáng váng, chỉ :
“Tại chứ? Tại tất cả đều thích tao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/du-do-anh-trai-ke-kieu-ngao-lam-ke-si-tinh/chuong-6.html.]
“Cơ thể tao chỉnh là của tao ? Bố đầy ba tháng khi mất cưới khác, là của tao ?”
“Tại tất cả đều trút lên đầu tao?”
Nhạc trong quán bar ầm ĩ, gần như dán đầu Khương Vũ.
Rồi khẽ bật , lời mang theo chút đắc ý vô thức:
“ Phó Thịnh ngông cuồng đến thì … còn chẳng tao ngủ .”
Vừa dứt lời…
Khương Vũ trợn tròn mắt.
Ngay giây , một lực mạnh bất ngờ kéo từ phía .
Tôi kịp phản ứng, cả kéo ngược .
Lưng va một lồng n.g.ự.c rắn chắc, ấm nóng.
Mùi hương quen thuộc mà lạnh lẽo lập tức bao trùm lấy .
“Cố Giản.”
Trên đỉnh đầu vang xuống giọng lạnh nhạt của Phó Thịnh:
“Cậu cái gì?”
15
Tôi ngẩng đầu, đụng đôi mắt sâu thẳm của .
Trên mặt phủ đầy u ám.
Rượu làm lý trí cháy sạch, quên mất sợ hãi.
Sắc mặt trầm xuống, đối diện thẳng với ánh mắt .
Chỉ tay , khiêu khích:
“Tôi … ngủ .”
“Người tối hôm đó giường , là .”
Đồng t.ử Phó Thịnh co rút dữ dội.
Men rượu dâng lên, trút hết bất mãn trong lòng:
“Sao nào? Muốn g.i.ế.t ?”
“Anh , ghét nhất cái vẻ lúc nào cũng cao, coi thường tất cả của .”
Trên mặt thoáng qua một tia ngơ ngác.
Môi khẽ động, định gì đó….
Thì cơ thể mềm nhũn, ý thức rút , cả đổ lòng .
Hoàn chìm bóng tối.
Phó Thịnh cúi đầu, đang say bất tỉnh trong lòng, ánh mắt phức tạp.
Cánh tay vô thức siết chặt hơn.
Khương Vũ bên cạnh vội đưa tay :
“Cậu uống nhiều quá , để đưa về.”
Phó Thịnh nghiêng , bình thản tránh .
Cúi xuống, một tay bế bổng lên.
Ngẩng đầu Khương Vũ, giọng lạnh nhạt:
“Người của , cần ngoài lo.”
Đi vài bước, chợt dừng .
Nghiêng đầu:
“À đúng , chuyện bỏ t.h.u.ố.c … sẽ tính sổ với .”
Khương Vũ c.h.ế.t trân tại chỗ.
Biểu cảm như trời sập cứng đờ mặt.
Cậu theo bóng lưng Phó Thịnh ôm xa, đầu óc mòng mòng.
Không chứ… hoá mới là thằng hề?
Hai chẳng là kẻ thù đội trời chung ?
Rốt cuộc từ lúc nào dính líu với ?
16
Lần nữa tỉnh , trong phòng chỉ còn một ngọn đèn le lói.
Tôi khẽ động, Phó Thịnh lập tức tiến .
“Thế nào? Có chỗ nào khó chịu ?”
Khoảnh khắc rõ gương mặt , ký ức cơn say ập về như nước lũ.
Tôi một “ưu điểm”: uống rượu bao giờ mất trí nhớ.
Toàn cứng đờ, sắc mặt từng chút một tái .
vẫn cố giữ bình tĩnh, giọng khàn khàn lên tiếng:
“Anh ở đây làm gì? Muốn trả thù ?”
Phó Thịnh động.
Bàn tay buông bên khẽ co , im lặng lâu.