Đông Viện Tây Viện - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-01 04:58:20
Lượt xem: 351

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Dịch Quân gật đầu: "Được, là bạn của Hoan Hỷ thì tin tưởng ."

Nói đoạn, lấy từ trong túi áo một tấm danh : "Anh gọi theo , cứ bảo là , tuyển làm thư ký."

Anh sinh viên nhận lấy, kỹ một hồi như choàng tỉnh: "Ái chà, Đường đại thiếu gia!"

Đường Dịch Quân nhiều, khoác tay định : "Chúng còn việc, xin tiếp ."

Chàng trai trẻ sắc mặt, ngược còn nhiệt tình giữ : "Vệ tiểu thư, đây là thứ hai cô giúp , đúng là 'mai mang báo ân tử, về triều xem bái Phú Dân Hầu' mà!"

Tôi mỉm : "Anh Vu thư ký , quốc văn của kém ngoại văn xa lắm, phiền lời nào bình dân chút ."

Anh cũng : "Nếu cơ hội, mong cô nể mặt cho mời cô một bữa cơm."

Đường Dịch Quân im lặng lắng , bất thình lình chen ngang: "Không em uống cà phê ? Còn định nữa ?"

Anh Vu nhận đang khó chịu, lúc mới đoán quan hệ giữa hai chúng , đôi bên chào tạm biệt ai đường nấy.

Đang , Đường Dịch Quân chẳng dở chứng gì, cứ mỉa mai một câu mới chịu : "Em thấy , mà, chỉ em là trong sáng thôi."

Tôi lườm một cái: "Anh cái gì thế!"

"Vị Vu phong độ ngời ngời, quả là chi lan ngọc thụ..."

Tôi dùng khuỷu tay huých một cái: "Chậc, nghĩ thế, họ là một nhóm sinh viên lập đoàn kịch, chẳng qua chỉ góp chút tiền thôi."

Anh vẫn lạnh mặt: "Sinh viên thì chứ? Có hạng nào mà em chơi cùng ?"

Lời đầy gai góc, đ.â.m khiến đau thắt , thế là quấn chặt chiếc khăn choàng, rụt vai né sang một bên.

Phía tiếng còi ô tô đột ngột vang lên, Đường Dịch Quân sải tay dài kéo lòng.

Chiếc xe lao vút qua, bấm còi báo hiệu.

"Chậc, em làm thế hả?!" Anh xị mặt xuống, lạnh lùng quở trách : "Uổng công mọc hai con mắt, chỉ để liếc mắt đưa tình thôi , đường cũng ?"

Tôi vẫn khoanh chặt tay, chẳng thèm để ý đến lời lẽ khó của : "Đường đại thiếu gia lạnh lùng như băng thế , đừng làm đông cứng mà c.h.ế.t nhé."

Nghe , nhịn mà bật một cái, tuy nhanh chóng thu nhưng khí cũng dịu nhiều.

"Cứ khéo mồm !"

Lúc mới : "Vừa nãy kỹ, giờ lên trông cũng giống như băng tan tuyết chảy, vạn vật đón xuân đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/dong-vien-tay-vien/chuong-7.html.]

Cả hai đều bậc thang để xuống, rốt cuộc cũng cãi vã nữa. Anh đưa đến cửa quán cà phê, lúc còn dặn một câu: "Đừng mải chơi quá, trông coi cái túi cho kỹ ."

Chẳng hiểu , lời cảm thấy con tuy vẻ đắn, nhưng thỉnh thoảng cũng coi là quan tâm.

Thế là vẫy vẫy tay với : "Đi làm nhé."

Trông chút dáng vẻ quyến luyến, chẳng rời xa.

Trong quán cà phê, chị gái đợi sẵn, xuyên qua lớp tường kính cũng thấy Đường Dịch Quân, hai gật đầu chào .

Tôi xuống, chị đầy ám : "Thật là như hình với bóng, còn đích đưa em đến tận đây cơ đấy."

"Không , tiện đường làm thôi."

" y, chuyện đổi , định bao giờ mới chịu khai nhận đây?"

"Tối qua với , tự tính toán."

"Chậc chậc, đúng là phục , cái hội du học các chẳng trong đầu nghĩ cái gì nữa." Chị giơ tay gọi phục vụ, gọi cho một ly hồng, "Thế tối qua... thế nào ?"

Tôi vờ vịt như hiểu: "Cái gì mà thế nào?"

"Giỏi nhỉ, còn giả vờ ?" Chị lớn trêu chọc , chẳng thèm kiêng dè ai, "Cậu bên ngoài đồn thế nào ? Bảo là đàn bà từng qua tay thì chẳng bao giờ quên , hận thể tan chảy thành nước luôn !"

Nghe xong xì một tiếng khinh bỉ: "Hồi gã bạn trai da trắng của khỏe như trâu mà cũng chỉ đến thế thôi, mấy tâng bốc quá đà ."

Hai chúng phóng túng chẳng ngại ngần, chuyện gì cũng , sợ ai thấy. Đang buôn chuyện rôm rả thì quầy lễ tân nhận một cuộc điện thoại, nhân viên tới nhỏ tai chị Tô vài câu.

Đợi nọ , chị xách túi lên, vẻ mặt áy náy với : "Hoan Hỷ, chị đây."

"Sao thế, mới đến ?"

"Cái thằng cha khốn khiếp nhà chị, đ.á.n.h bóng hồi lực thua sạch tiền, bố chồng chị đang mắng một trận kìa."

Chẳng hiểu , bỗng nhớ tới gã thư ký họ Lưu mà Đường Dịch Quân kể, cùng vợ đáng thương đang bụng mang chửa của gã.

"Này! Chị... bình thường cũng nên để tâm một chút."

Đàn ông mà, thì bỏ, chứ vạn nhất mà lòi đứa trẻ thì đúng là một t.h.ả.m cảnh.

Chị hiểu ý ngay, hất cằm một cái: "Biết , chị vẫn uống t.h.u.ố.c đều mà, đây nhé!"

Tôi tiễn chị Tô đến cửa, đầu thì thấy Đường Dịch Quân vẫn .

Loading...