Nàng đang mang thai, thích hợp uống .
“Vậy lấy cho Kỳ phu nhân một ly nước mật ong, chuẩn thêm ít trái cây và điểm tâm nữa.”
Tống Cảnh Ninh dặn dò xong liền hậu viện. Chẳng bao lâu , đưa nhà họ Thôi sảnh ngoài. Thôi gia chỉ một dòng chính, trừ Thôi lão gia t.ử , các nam t.ử khác ngày thường đều ở thư viện, nên mặt ở sảnh ngoài đến mười .
Diệp Sơ Đường định hành lễ với hai vị lão nhân nhà họ Thôi, nhưng nữ quyến và hài t.ử nhà họ Thôi nhanh chân hành lễ với nàng .
“Gặp qua Kỳ phu nhân!”
“Mọi khách sáo quá, đường đột ghé thăm, mong lượng thứ.”
Thôi lão phu nhân đôi mắt và hàng lông mày của Diệp Sơ Đường giống Tống Cảnh Ninh, mơ hồ đoán điều gì đó, ánh mắt nàng thêm phần thiết.
“Kỳ phu nhân trị bệnh cứu , lão vô cùng bội phục!”
“Lão phu nhân quá khen, chẳng qua chỉ là múa rìu qua mắt thợ, kiếm chút danh tiếng mà thôi.”
Diệp Sơ Đường thiết với nhà họ Thôi nên cũng hàn huyên gì nhiều. Sau vài câu khách sáo, nàng thẳng vấn đề chính.
“Lão phu nhân, tiện rời khỏi phủ Tri châu quá lâu, giờ bắt mạch cho ngài luôn nhé?”
Thôi lão phu nhân đưa tay : “Làm phiền Kỳ phu nhân .”
Diệp Sơ Đường bắt mạch cho từng một. Ai cần điều trị bồi bổ, nàng đều kê đơn t.h.u.ố.c và ghi rõ cách dùng. Trước khi , nàng còn kê thêm một phương t.h.u.ố.c giúp sáng mắt, tỉnh táo tinh thần.
“Đem t.h.u.ố.c sắc cho các học t.ử uống định kỳ, sẽ giúp ích nhiều cho việc học hành.”
Thôi lão gia t.ử nhận lấy phương thuốc, cẩn thận cất , chắp tay hành lễ: “Đa tạ Kỳ phu nhân!”
“Thôi lão gia khách sáo . Chuyện xảy hôm nay còn nhờ các học t.ử truyền bá ngoài, phương t.h.u.ố.c coi như thù lao, dám nhận lời cảm ơn của ngài.”
Nói xong, nàng cáo từ nhà họ Thôi. Tống Cảnh Ninh tiễn nàng cổng. Khi sảnh ngoài, thấy Thôi lão phu nhân định gì đó, liền mở lời .
“Ông ngoại, bà ngoại, việc giảng dạy ở thành Lương Châu kết thúc, sáng sớm mai con sẽ rời .”
Thôi lão phu nhân là tinh tế, bà nén những thắc mắc trong lòng xuống: “Cảnh Ninh, con khó khăn lắm mới tới đây một chuyến, ở chơi với bà ngoại thêm vài ngày ?”
“Bà ngoại, hành trình của con định sẵn , thể trì hoãn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-357-bat-mach-binh-an-don-sach-tran-gia.html.]
Thôi lão phu nhân Tống Cảnh Ninh đầy luyến tiếc, nhưng giữ nữa: “Đứa nhỏ chí lớn, bà ngoại ngăn cản con.”
Thôi lão gia t.ử với Tống Cảnh Ninh: “Cảnh Ninh, du học, con hãy đưa Sâm nhi và Nguyệt nhi cùng.”
Hôm nay Kỳ gia và hoàng gia trở mặt, cục diện thiên hạ tất yếu sẽ đổi. Thôi gia thể cứ đóng cửa bảo mãi, ngoài để mở mang tầm mắt. Thôi Vân Sâm và Thôi Thư Nguyệt là những xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ nhà họ Thôi, đảm lược, để họ rèn luyện là thích hợp nhất.
Tống Cảnh Ninh nợ Thôi gia ân tình lớn, lập tức đồng ý: “Tôn nhi lời ông ngoại.” Đi Thiên Sơn quận lập phân viện, cũng cần những đáng tin cậy.
Bên Thôi gia bàn bạc xong chuyện du học thì Diệp Sơ Đường tới Trần gia. Nàng giấu giếm phận, với quan sai canh cổng: “Ta là Diệp Sơ Đường, tới xem chân cho Trần Thiếu Bình.”
Nếu Kỳ Khanh Ngọc chọn cùng tiến cùng lui với Trần Thiếu Bình, nàng thể để thành què, làm gánh nặng cho tỷ tỷ . Quan sai ngăn cản, chỉ đường cho nàng sân.
Trần gia đang xét nhà, sân vườn lục tung lên, trông vô cùng hỗn độn. Kỳ Khanh Ngọc đang bôi t.h.u.ố.c lên chân cho Trần Thiếu Bình. Trần Thiếu Bình c.ắ.n chặt một thanh gỗ, đau đến mồ hôi lạnh đầm đìa. Vì c.ắ.n quá mạnh, răng thương, m.á.u tươi rỉ từ khóe miệng.
“Cô tỷ, chỉ bôi t.h.u.ố.c thôi là đủ , để em.”
Kỳ Khanh Ngọc giật vì tiếng đột ngột của Diệp Sơ Đường, vội vàng dậy: “Đệ , em tới đây?”
“Em chút việc riêng cần xử lý, tiện đường ghé qua xem vết thương cho tỷ phu.”
Kỳ Khanh Ngọc cảm động đến lệ nhòa: “Đệ , cảm ơn em!”
“Người một nhà cả, tỷ đừng khách sáo.”
Diệp Sơ Đường nắn xương cho Trần Thiếu Bình, đó bôi thuốc, băng bó và dùng nẹp gỗ cố định để xương mau lành. Xong xuôi, nàng dặn dò Kỳ Khanh Ngọc: “Cô tỷ, chân của tỷ phu hồi phục như cũ thì mua một chiếc xe đẩy để , để chân chịu lực.”
“Được, tỷ .”
“Thuốc uống và t.h.u.ố.c bôi em sẽ chuẩn sẵn, tỷ cần lo lắng.”
Kỳ Khanh Ngọc vội vàng lấy ngân phiếu trong đưa cho Diệp Sơ Đường: “Đệ , nếu chỗ đủ mua thuốc, em cứ bảo tỷ nhé.”
Diệp Sơ Đường nhận: “Thuốc men đáng bao nhiêu tiền , em thể ở ngoài lâu, em đây.”
Khi nàng rời , quan sai cũng vặn xét nhà xong. Thế là nàng mượn danh nghĩa “Quỷ Đạo”, gây một phen náo loạn cuỗm sạch tài vật kiểm kê.
Khi Diệp Sơ Đường phủ Tri châu, tài vật của Tào gia vận chuyển kho. Đợi đến lúc đêm khuya thanh vắng, nàng đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê Kỳ Yến Chu, dịch dung lẻn kho hàng, dọn sạch sành sanh.
Sau đó, nàng độn thổ xuống mật thất địa lao. Mật thất tuy kiên cố bằng mật thất tư khố của cẩu hoàng đế, nhưng bốn phía đều xây bằng những khối đá khổng lồ. Lối ở tận cùng địa lao, canh giữ, tỏa mùi ẩm mốc lâu ngày. Trông thế nào cũng giống nơi cất giấu tài vật bí mật gì quan trọng.
Dù cảm thấy kỳ quái nhưng Diệp Sơ Đường vẫn xuống theo bậc thang. Càng xuống sâu càng tối tăm, đến mức giơ bàn tay thấy ngón, ngay cả kính đêm cũng mất tác dụng.