Đợi Một Trận Tuyết Ly Biệt - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-26 04:03:28
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Tôi và Thẩm Hách là thanh mai trúc mã.

thanh mai trúc mã cũng nhiều kiểu khác .

Anh là con trai độc nhất của nhà họ Thẩm, còn là con thứ hai nhà họ Chu.

Trên chị gái ưu tú, em trai cưng chiều.

Tôi kẹt ở giữa, giống như một dòng chú thích ai để ý trong sách.

Chỉ Thẩm Hách là để ý đến .

Năm mười tuổi, chị gái khóa cửa nhốt ở ngoài, trèo tường , đưa về nhà.

Mười ba tuổi, thi trượt trốn trong cầu thang , tìm thấy , nhét cho một thanh sô cô la.

Mười sáu tuổi, bí mật thầm yêu cả lớp trêu chọc, liền mặt : "Đừng đùa nữa, Mạn Mạn là em gái ".

Em gái.

Cái danh xưng kìm hãm suốt mười năm.

Anh sở hữu một gương mặt như trúng độc đắc gen di truyền, cao ráo trai, các cô gái yêu thích.

Anh bạn gái như áo, ai cũng xinh và nổi bật.

Tôi như một khán giả trung thành, ở hàng ghế đầu xem yêu đương, chia tay, yêu đương.

Cho đến đêm tuyết rơi ba năm .

Anh và Lương Phi chia tay, uống say mèm.

Tôi đến quán bar đón , ôm chặt buông, cứ thế lặp lặp .

"Tại rời bỏ ? Mạn Mạn, may mà em vẫn còn ở đây."

Sau đó ở căn hộ của , hôn .

Hơi men lẫn với nước mắt, .

"Mạn Mạn, chúng ở bên ."

Tôi gật đầu, tim đập thình thịch như trống dồn.

Cứ ngỡ cuộc tình đơn phương kéo dài cuối cùng cũng hồi đáp.

5

Chúng yêu bí mật suốt hai năm.

Thẩm Hách chia tay mà công khai thì cho Lương Phi.

Tôi , "Được".

Anh gần đây nhà nhiều việc, gặp mặt cần kín đáo.

Tôi , "Được".

Anh , "Mạn Mạn, em đừng gửi tin nhắn cho mãi thế, áp lực lắm".

Tôi , "Được".

Hai năm yêu đương đó, sống như một cái bóng.

Xuất hiện khi cần, biến mất khi cần.

Cho đến một , chúng lén lút xem phim.

Khi tan chiếu, chúng vô tình gặp bạn của , theo bản năng buông tay .

Tối hôm đó, : "Thẩm Hách, em công khai".

Anh nhíu mày: "Tại nhất định công khai? Chúng cứ như bây giờ ?"

"Không chút nào." Tôi đầu tiên cãi , "Em quang minh chính đại ở bên ".

Anh im lặng lâu.

Rồi : "Mạn Mạn, em yêu quá cuồng nhiệt, cảm thấy ngạt thở".

"Chúng chia tay ."

Đêm đó cũng đổ tuyết.

Tôi trong tuyết, bỏ đầu .

6

Có lẽ yêu thật sự thể làm bất cứ điều gì .

Nhớ ngày Lễ tình nhân đầu tiên chúng mới yêu, đặt nhà hàng một tháng, chuẩn quà cáp.

Thế nhưng chiều hôm đó, gửi tin nhắn đến.

"Lương Phi trật chân, cùng cô đến bệnh viện. Tối thể về kịp".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/doi-mot-tran-tuyet-ly-biet/chuong-2.html.]

Tôi chằm chằm màn hình, ngón tay lạnh ngắt.

"Hôm nay là Lễ tình nhân."

"Em mới là bạn gái của , còn cô chỉ là bạn gái cũ của thôi."

"Anh , xin Mạn Mạn, nhưng bây giờ cô thực sự cần ".

Cuối cùng vẫn một trong nhà hàng Pháp đó.

Ăn hết suất ăn đôi dành cho các cặp tình nhân.

Người phục vụ bằng ánh mắt cảm thông, khi thanh toán tặng một bông hồng.

Trên đường về nhà, thấy đăng bài lên trang cá nhân.

Một bàn chân trắng trẻo, thon gọn.

Kèm theo chú thích: "Mau khỏe nhé".

Bạn bè chung của chúng bình luận bên .

"Chị Phi làm ?"

"Chăm sóc yêu cũ lúc ốm, Hách đào hoa là kẻ si tình ?!"

"Chậc chậc, là nhân cơ hội chăm sóc bệnh nhân lén lút tái hợp đó chứ?"

Anh trả lời, cũng giải thích.

Tôi nhấn "thích", hủy bỏ.

Sau , hết đến khác dây dưa dứt với Lương Phi.

Dù Lương Phi kết hôn chớp nhoáng nước ngoài định cư.

Chỉ một cú điện thoại của cô cũng đủ khiến mất kiểm soát.

Những vết thương vụn vặt.

Tích tụ trong lòng như những hạt cát.

Mỗi chọn Lương Phi, như thêm một lớp lên đó.

Cho đến khi trái tim mài mòn đến mức tan nát.

Tôi tự nhủ bản đừng hèn hạ như .

Cũng từng nghĩ đến việc chia tay.

Thẩm Hách là chỗ dựa tinh thần duy nhất của suốt bao nhiêu năm qua.

Tôi tự với .

"Cứ như thế ".

Đợi đến khi trái tim chai sạn, còn đau nữa thì sẽ chia tay.

Thế nhưng điều ngờ tới là.

Tôi còn , Thẩm Hách chủ động đề nghị .

Không cam tâm chút nào.

Thật sự cam tâm.

7

Ba tháng khi chia tay, tìm đến .

Anh công ty , trong tuyết, vai phủ đầy tuyết trắng.

Anh : "Mạn Mạn, sai ."

Anh : "Không em, sống ."

Anh : "Chúng , nhất định sẽ đổi."

Tôi gương mặt đỏ bừng vì lạnh.

Đột nhiên, nhớ năm mười sáu tuổi, thành phố A trận tuyết lớn trăm năm một.

Bố sai quản gia đón chị và em trai.

bỏ quên ở trường.

Là Thẩm Hách cầm ô, trong tuyết đợi .

Tôi vẫn nhớ đỏ hoe mắt ngay lúc đó.

Trong lòng xúc động vô cùng.

"Được." Tôi .

Anh mừng rỡ khôn xiết, ôm xoay vòng.

Bông tuyết bay mắt , lạnh buốt.

Loading...