Đợi Ánh Trăng Rơi - Chương 33: Chút lợi ích
Cập nhật lúc: 2025-08-26 12:17:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
<ĐỢI TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 33
“Chút lợi ích”
Những tâm tư nhỏ bé giấu kín trong lòng vì một câu của mà phơi bày, khiến gương mặt Tô Tuế thoáng cứng đờ.
Chút can đảm gắng gượng gom góp cũng tan biến trong chốc lát.
“Cậu linh tinh gì đó.” – Ánh mắt cô né tránh.
Dù , Hứa Kim Triêu vẫn rõ từng biểu cảm nhỏ gương mặt cô, càng khiến thêm khẳng định suy đoán trong lòng.
“Không ?”
“Không !”
“Ồ.”
Hứa Kim Triêu khẽ bật , bất ngờ cúi xuống, hạ thấp đầu để ánh mắt ngang bằng với cô.
Khóe môi cong lên, giọng mang theo ý : “Vậy tại dám thẳng mắt ?”
“Tôi…” – Tô Tuế ngoảnh đầu, ánh mắt liền va ánh của . Cả cô thoáng cứng , những lời còn kịp thốt nghẹn nơi cổ họng.
Ánh hoàng hôn len qua, phản chiếu thành từng chùm sáng nhỏ trong đôi mắt đen sâu thẳm của thiếu niên .
Chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng đối với Tô Tuế dài đằng đẵng như một thời gian vô tận.
Mãi đến khi vài học sinh quanh đó ngang qua, đưa mắt tò mò họ, cô mới bừng tỉnh.
Cảm giác nóng ran lan khắp gương mặt khiến cô vội lùi vài bước, giọng cũng trở nên lắp bắp, chẳng còn bình tĩnh như : “Tôi… .”
Hứa Kim Triêu thẳng dậy, ánh mắt dán chặt cô, tâm trạng dường như .
Chẳng trách, từ văn phòng trở về, thái độ của cô liền đổi.
Huống hồ, chiều hôm đó giờ tan học, Trần Điềm Kim còn đặc biệt chạy tới, ngập ngừng hỏi thích Tô Tuế .
Khi hề đáp .
Chậc, rốt cuộc tâm tư của cô gái nhỏ vẫn thật khó lường.
Anh vì Trần Điềm Kim mà đánh , rõ ràng là vì sợ ai thấy những lời đồn vô căn cứ hiểu lầm.
Hôm đó, thấy mấy kẻ bàn tán hành lang, kiềm chế mà gây tranh chấp.
Không ngờ, khi tay, tin đồn chẳng những lắng xuống mà còn lan truyền dữ dội hơn.
Còn cái hồ lô nhỏ , mà lời nào cũng tin là thật chứ.
CweetCweet>
Uổng công đối xử với cô đến .
“Cậu ngốc đấy? Con mắt nào của thấy thích Trần Điềm Kim ?” – Hứa Kim Triêu bất ngờ buông một câu.
Tô Tuế chậm rãi ngẩng đầu, đối diện ánh mắt , giọng nhỏ nhẹ: “… đều thấy.”
“…”
Hứa Kim Triêu câu làm nghẹn họng, một lúc lâu mới phản ứng , tức đến mức bật : “Không ! Tôi bệnh mới thích cô . Cậu là bạn cô , chẳng lẽ cô thích là Chu Đàm Thanh ?”
Tô Tuế vẫn cố chấp giữ vững suy nghĩ của — , chính xác hơn là suy nghĩ của .
“Hai chuyện đó… mâu thuẫn gì với .”
“…”
Phải, đây vẫn là lọt tai mà.
Hứa Kim Triêu khẽ lạnh, cúi đầu từng chữ một: “Được, bây giờ cho rõ— thích Trần Điềm Kim, …”
Nói đến đây, đột nhiên dừng , Tô Tuế với vẻ mặt vui, nhét thứ trong tay tay cô.
“...Tôi thích ai, cũng .”
Để câu , Hứa Kim Triêu xoay , chậm rãi bước về phía sân bóng bên cạnh.
Tô Tuế ngẩn tại chỗ, một lúc mới cúi đầu thứ trong tay.
Đó là một hộp cháo trứng muối thịt nạc, bao bì còn in logo tiệm cháo đối diện cổng trường.
Nếu nhớ nhầm, đây cô từng thoáng với rằng cô thích cháo trứng muối thịt nạc ở tiệm đó.
Giờ nghĩ những lời , trái tim cô như rắc một nắm kẹo nổ, rung lên ngừng, thể kìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/doi-anh-trang-roi/chuong-33-chut-loi-ich.html.]
Trước khi rời , cô Hứa Kim Triêu đang giữa sân bóng, dường như cũng đang về phía cô.
Vào giờ tự học buổi tối, Tô Tuế và Hứa Kim Triêu cùng lúc xuất hiện ở cửa lớp.
Trước đó, cô mang hộp cháo về ký túc xá. Trương Duyệt và vài bạn cũng mặt.
Vừa thấy cô, họ vội vây quanh, thì thầm điều gì đó như thể cô giấu kỹ.
Lúc đầu cô còn bối rối, nhưng đó mới Trương Duyệt kể : cô rời lâu, Hứa Kim Triêu cùng mấy bạn đến căn-tin. Anh còn cô tối nay ăn gì nhiều, thậm chí cơm cũng đụng tới, cứ thế chạy ngoài.
Sau đó, từ lời kể của Lưu Dương và những khác, Tô Tuế mới : ‘chiến binh dũng cảm’ mà họ bàn tán đó chính là Hứa Kim Triêu.
Lời của Trương Duyệt càng chứng thực những phỏng đoán của cô.
Ăn xong cháo, Tô Tuế chậm rãi rời ký túc xá. Không ngờ, đến khu giảng đường, cô chạm mặt Hứa Kim Triêu chơi bóng trở về. Hai cùng về lớp học.
Dọc đường, lẽ vì ngại ngùng lý do nào khác, cả hai ai một lời.
Vừa bước lớp, tiếng xôn xao lập tức vang lên, ánh mắt tò mò dường như dán chặt họ.
Thậm chí, hai bạn nam còn huýt sáo một cách lộ liễu.
“Ái chà, hai làm hòa ?”
“Hứa Kim Triêu, thật lợi hại nha.”
Hứa Kim Triêu chỉ mỉm nhẹ, để ý đến bọn họ.
Ngược , Tô Tuế ước gì thể tàng hình ngay lúc .
đồng thời, trong lòng cô dâng lên một cảm giác kỳ diệu khó tả.
Ừm, thế nào nhỉ…
Chính là kiểu ngại ngùng, chút niềm vui nho nhỏ.
Kể từ chuyện đài phát thanh đó, nhiều bạn học trong lớp âm thầm chấp nhận mối quan hệ của họ, mặc dù thực tế bọn họ vẫn là ‘kiểu quan hệ’ .
Hơn nữa, Hứa Kim Triêu còn vì chuyện đó mà gọi lên văn phòng.
Không rõ gì với thầy Hoàng, nhưng cuối cùng cũng chẳng chuyện gì xảy .
Thời gian trôi qua từng chút một, chớp mắt bước tháng Năm. Thời tiết dần oi ả, khiến tâm trạng cũng trở nên bồn chồn, khó chịu.
Tô Tuế chỉ sợ lạnh mùa Đông mà còn ngại cái nóng oi ả của mùa Hè.
Cái nóng bên ngoài lan cả trong lòng cô, khiến cô trở nên nóng nảy.
Nhìn đống liệu và ký hiệu lộn xộn tờ giấy nháp, cô choáng ngợp, mắc khi công thức, cảm giác áp lực càng tăng lên.
Đến khi cô gạch bỏ câu trả lời thứ ba, bỗng một bàn tay bên cạnh lấy quyển sổ nháp.
“Bạn học, làm bài nháp mà nổi nóng thì ích gì?” – Hứa Kim Triêu liếc cuốn sổ, dựa lưng ghế, tỏ vẻ lười nhác.
Tô Tuế mím môi, thở dài: “Cậu nghĩ ai cũng giống như ?”
Vừa dứt lời, Hứa Kim Triêu giơ tay gõ nhẹ trán cô, nhướng mày hỏi: “Cậu miệng để làm gì?”
“…”
“Tôi bên cạnh mà thấy. Đôi mắt to như thật lãng phí.”
“….” – Tô Tuế nhíu mày, bất mãn: “Hứa Kim Triêu, thể chuyện đàng hoàng với ?”
Giọng nhẹ nhàng vang bên tai , còn pha chút ý vị làm nũng.
Hứa Kim Triêu khẽ cong môi , cô chằm chằm, lười nhác: “Vậy cho chút lợi ích , giảng bài cho , thế nào?”
Tô Tuế chớp mắt: “Lợi ích gì?”
“Mời ăn cơm, đến nhà .”
“Hả?”
…
Sau khi tan học chiều thứ bảy, Hứa Kim Triêu vác chiếc cặp sách lưng, chậm rãi theo Tô Tuế.
Hai cùng đến trạm xe buýt, nhưng bao lâu, ít bé gái vây quanh họ.
Hiện giờ, Tô Tuế phần nào quen với tình huống .
Hứa Kim Triêu dựa nhẹ cô, khẽ huých cánh tay: “Đây là đầu đến nhà làm khách, nên mua chút gì đó cho bà ngoại ?”
Rõ ràng chỉ là câu bình thường, nhưng Tô Tuế cảm thấy tai nóng ran, khó chịu một cách giải thích nổi.
Cô lắc đầu: “Không cần.”
Hứa Kim Triêu chằm chằm vành tai đỏ của cô một lúc, khẽ cong môi .
Mặc dù Tô Tuế cần mua gì, nhưng khi đến cổng tiểu khu, vẫn dừng mua một ít trái cây ở sạp gần đó.