Nguyễn Chức Hạ Mộ Dực Thần một lúc, cô gật đầu rời .
Cố Thời Dao cúi đầu loay hoay với những bông hoa trong tay, cô đặt bó hoa cắm xong lên một chiếc bàn bên cạnh cầu thang.
Cô hài lòng với kỹ thuật cắm hoa của . Cô hứng thú lấy bó hoa mà Nguyễn Chức Hạ cắm.
Bất chợt, cô thấy một chiếc trâm cài áo đính kim cương rơi kẽ ghế sofa. Cô nhặt nó lên quan sát kỹ lưỡng, chắc chắn là do Nguyễn Chức Hạ vô tình đ.á.n.h rơi.
Mộ Dực Thần bước tới, chỉ cần liếc mắt một cái là chiếc trâm cài đó của Cố Thời Dao. đặt chiếc trâm cài tay cô lên bàn.
“Cô chủ Cố, đợi Phó quan Trương xử lý xong việc bên ngoài trở về, sẽ bảo Phó quan Trương đích mang đến trả cho cô Nguyễn.”
Cố Thời Dao gật đầu, giờ chỉ còn cách đó.
Cô cúi đầu, khó khăn : “Mộ Dực Thần, nghi ngờ động cơ trong sáng, xin , tin tưởng .”
Mộ Dực Thần móc ngón tay tay Cố Thời Dao, thẳng mắt cô : “Không trách cô chủ Cố , lẽ làm quá nhiều chuyện khốn nạn, cô chủ Cố tin cũng là lẽ thường tình.”
Cố Thời Dao cảm thấy khó chịu. Cô và Mộ Dực Thần hôn , ngủ chung giường, cùng trải qua sinh tử, cô nên tin tưởng vô điều kiện mới .
Cô giữ lấy vai Mộ Dực Thần, chút do dự hôn lên môi .
“Tôi hiểu những tâm tư nhỏ nhặt của Đốc quân.”
Yết hầu Mộ Dực Thần khẽ động, khẽ một tiếng: “Xem để cô chủ Cố phạm thêm , chiếm lợi vẫn là .”
Mộ Dực Thần một tay ôm lấy vòng eo thon gọn của Cố Thời Dao, kéo một cái, bế cô lên đùi .
Mộ Dực Thần dường như chẳng sợ hãi gì, đặt hai tay gáy, thích thú hành động của Cố Thời Dao.
Anh giấu sự sắc bén trong mắt, thản nhiên: “Cô chủ Cố, chiếm tiện nghi của là em, chủ động cũng là em, rút s.ú.n.g của , là cưỡng ép ?”
“Im miệng.”
Cố Thời Dao tức giận phun hai chữ, cô lạnh lùng quát: “Nói thêm một câu vô nghĩa nữa, coi chừng nương tay.”
Mộ Dực Thần nheo mắt lạnh lùng, chỉ trong một khoảnh khắc, thành công đoạt lấy khẩu s.ú.n.g trong tay Cố Thời Dao, đè cô xuống ghế sofa.
Anh ấn hai tay cô lên đỉnh đầu, từ từ cúi sát xuống cô: “Cô chủ Cố, em phục ?”
“Không phục.”
Cố Thời Dao dễ dàng đầu hàng như , Mộ Dực Thần thừa cơ tấn công cô lúc cô đang chuyện, cô thể phục.
Mộ Dực Thần khẽ một tiếng, vẫn giữ nguyên tư thế đó, lồng n.g.ự.c vô cớ rung lên: “Cô chủ Cố, em thủ em bằng , tài b.ắ.n s.ú.n.g cũng bằng , em còn thế nào nữa?”
Cố Thời Dao cãi : “Khiến ngoan ngoãn phục tùng mới là bản lĩnh! Anh đường đường là một Đốc quân vẫn tát mấy cái ? Anh đường đường là một Đốc quân, vẫn mặt dày mày dạn ở bên cạnh ?”
Những lời Cố Thời Dao đều là sự thật, cô nghiêm túc vạch trần những khuyết điểm của Mộ Dực Thần.
Mộ Dực Thần bật thành tiếng, cúi sát tai Cố Thời Dao, giọng mang theo sự nguy hiểm: “Cô chủ Cố, nên làm gì với em đây, haizz, chỉ thể cưng chiều em đến c.h.ế.t mà thôi.”
Suốt quãng đời còn , Mộ Dực Thần chỉ vì một Cố Thời Dao mà cúi , cưng chiều cô đến mức còn sợ trời sợ đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/doc-quan-cam-duc-da-rung-dong-roi-mo-duc-than-va-co-thoi-dao/chuong-115-chi-vi-em-ma-khom-lung.html.]
Cố Thời Dao cử động cổ tay, Mộ Dực Thần nhận thấy cô vẻ thoải mái, vội vàng nới lỏng tay.
Cổ tay mảnh khảnh của cô chủ Cố, dùng sức mạnh nên ửng đỏ.
kịp gì, Cố Thời Dao vòng tay qua cổ , chủ động hôn lên.
Mộ Dực Thần ngờ cô chủ Cố hôm nay chủ động đến , ôm chặt vai cô, đáp nụ hôn của cô.
Khi Nguyễn Chức Hạ và Văn Tiềm phòng khách, Văn Tiềm há hốc mồm kinh ngạc, còn Nguyễn Chức Hạ kéo cánh tay Văn Tiềm, lén lút nấp ở cửa bên trong.
Văn Tiềm lo lắng nếu cứ tiếp tục ở đây, thể sẽ Đốc quân g.i.ế.c diệt khẩu, kéo cánh tay Nguyễn Chức Hạ, hiệu cho cô mau chóng rời cùng , lấy trâm cài thì để hôm khác cũng .
Nguyễn Chức Hạ hề động đậy, cô thầm tiếng động, quả nhiên họ xứng đôi, Mỹ nhân Sườn xám và Đốc quân m.á.u lạnh, nghĩ đến cảnh tượng , cô thấy vô cùng kích thích.
Thế nhưng hôm nay, cô thấy cảnh tượng thấy nhất, lúc , cô còn bận tâm đến ý định của Văn Tiềm nữa, cô chỉ xem kịch miễn phí.
Văn Tiềm bất lực, để Đốc quân phát hiện, chi bằng chủ động tay.
Anh hắng giọng, nhanh chóng bước , cúi đầu thật nhanh: “Đốc quân, trâm cài áo của Nguyễn Chức Hạ rơi ở chỗ ngài ạ?”
Mộ Dực Thần ngước mắt lên, ánh mắt lạnh băng quét qua Văn Tiềm, cái tên khốn dám phá hỏng hứng thú của .
Cố Thời Dao hổ vùi mặt n.g.ự.c Mộ Dực Thần, cô nắm chặt vạt áo n.g.ự.c , dám ngẩng đầu .
Nghĩ đến hành động của , cô và Mộ Dực Thần hôn ngay trong phòng khách. Lúc hôn, Cố Thời Dao nghĩ kỹ, nhỡ đột ngột xông thì làm .
Mộ Dực Thần cầm lấy chiếc trâm cài bàn, dùng sức một chút, ném chính xác về phía Văn Tiềm.
Văn Tiềm chạy nhanh tới một bước, đỡ lấy chiếc trâm cài Mộ Dực Thần ném tới, nắm chặt trâm cài trong tay, dám sắc mặt Mộ Dực Thần, vội vã ngoài.
Văn Tiềm đưa chiếc trâm cài trong tay cho Nguyễn Chức Hạ, hít sâu vài , : “Cô chạy nhanh thật đấy, suýt ánh mắt của Đốc quân b.ắ.n c.h.ế.t.”
Nguyễn Chức Hạ bật : “Văn Tiềm, nhất định sẽ xông lên .”
“Cô nghĩ còn ? Lần Đốc quân mời cô đến Đốc quân phủ làm khách, cô tự đến , đừng gọi nữa.”
Nguyễn Chức Hạ cài trâm cài lên váy, ánh mắt cô ánh lên nụ : “Chỉ một thôi, chẳng lẽ sợ ?”
“Haizz, là đàn ông mà còn bằng cô chủ Cố, cô chủ Cố ngày nào cũng ở bên cạnh Đốc quân, thấy cô sợ Đốc quân .”
Cô chủ Cố là phận con gái còn thể sống sót bên cạnh Đốc quân, thì là đàn ông, còn cần sợ ?
Đốc quân là một đàn ông, giống như , chứ yêu ma quỷ quái gì. Phải, khoảnh khắc , thông suốt.
“Nguyễn Chức Hạ, đưa cô về.”
Nguyễn Chức Hạ nghi hoặc Văn Tiềm, thấy khóe miệng cong lên, xem tâm trạng tệ.
Cố Thời Dao đẩy Mộ Dực Thần , dậy, chỉnh chiếc sườn xám : “Đốc quân, định xem tiệm sườn xám Duyệt Kỷ một chút.”
Mộ Dực Thần cũng chỉnh chiếc áo sơ mi , xắn tay áo lên mấy nấc: “Sao gọi là Đốc quân nữa ?”
“Dao Dao, em ngoan.”
Cố Thời Dao thấy câu , suýt trượt chân ngã xuống đất, cô kinh ngạc: “Dao cái đầu , Đốc quân, thể nghiêm túc một chút .”