Đoạn Thân Trước Khi Chạy Nạn, Mang Theo Không Gian, Cả Nhà Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:32:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tổng cộng sáu chiếc giường xếp. Bốn vị , nàng cùng Mạt Văn Duệ mỗi khiêng một chiếc, còn một chiếc bàn ai khiêng. Con đường núi lên khá hẹp, mỗi chỉ thể khiêng một món.

Các đường tỷ đường còn khiêng ghế dài, cũng còn tay dư để cầm đồ khác.

Các đường đường giúp lưng chăn mền, nồi niêu, gạo và những thứ linh tinh khác.

Cảnh Hạo Nam tự nguyện thể giúp họ khiêng một chiếc.

Đồ y đang cầm nặng, đáng kể, thêm một chiếc giường cũng ảnh hưởng gì đến y.

Mạt Chỉ Huyên dẫn họ lên phía mở đường. Họ theo dấu chân của nàng lên. May mắn là chuyện ngoài ý nào xảy .

Con đường trông vẻ khó , may mà đất quá trơn. Họ dùng gậy gỗ đập đ.á.n.h xuống, chỉ sợ trong cỏ rắn, khi đ.á.n.h động, chúng cảm thấy nguy hiểm sẽ bỏ chạy.

Mạt Chỉ Huyên quan sát. Trước đó, khi nàng từ lên phát hiện nhiều nơi thích hợp để họ cư trú. Đi nửa khắc đồng hồ, mệt mỏi rã rời.

Không phân biệt là mồ hôi nước mưa.

“Huyên nhi, nơi con dẫn chúng sắp tới ?” Dương Tư Trúc thở dốc, chân nặng trĩu như đeo ngàn cân, lưng còn vác một túi gạo lớn, đè đến mức eo nàng thẳng lên . Chịu đựng áp lực kép, nhưng nàng vẫn bỏ cuộc, c.ắ.n răng cố gắng lên.

Hai chân nàng bắt đầu run rẩy, tóc cũng mồ hôi làm ướt sũng, phía mờ mịt, gần như thấy là điểm cuối.

Mạt Chỉ Huyên nhận thấy đều mệt mỏi. Con đường dốc tuy quá trơn, nhưng đèn dầu dù cũng khá tối, đôi khi rõ là điều bình thường. Tuy nhiên, nàng thấy ánh sáng chiến thắng : “Ngay phía thôi, cố gắng lên chút nữa, sắp tới !”

Vừa dứt lời, Dương Nghi Vi đang nàng bỗng nhiên tối sầm mắt , một giây thì khôi phục bình thường.

Nàng ngửa một chút dừng bước, khiến những phía cũng thể tiếp. Mạt Chỉ Huyên phía đỡ nàng . Nàng sờ cánh tay nàng , thấy nóng, sờ lên trán, phát hiện nóng bỏng: “Đường tỷ, tỷ sốt ! Bị từ khi nào thế, đó ?”

Dương Nghi Vi vùng vẫy dậy, cả mơ màng, nhưng nàng cảm thấy vẫn : “Không , mấy hôm cảm lạnh, để ý.”

Nàng làm lỡ thời gian của . Ban đầu Mạt Chỉ Huyên là , nhưng nàng tự nguyện xin đầu để dẫn đường, chính là phía để khác nàng bệnh. Giờ thì , tất cả đều .

Nàng cảm thấy trạng thái của .

Ngay cả như , nàng cũng thể trở thành gánh nặng.

Phương Hồng Sương cách mấy , thấy con gái suýt ngã ngửa , nàng sợ hãi lên kiểm tra, nhưng con đường cho phép hai song song. Nàng chỉ thể đó lo lắng.

“Tiểu Vi, Tiểu Vi, con thế? Có cảm lạnh chóng mặt ? Ta bảo con gặp Huyên nhi xem cho, con nhất quyết lời .” Con gái nàng thật bướng bỉnh, chuyện quyết thì mười con trâu cũng kéo , nàng suýt chút nữa tức c.h.ế.t. Thật cái tính khí giống ai, nàng và Dương Thành Trác tính tình đều ôn hòa.

Không như Dương Nghi Vi mạnh mẽ, vội vàng như .

Dương Nghi Vi nương lo lắng cho , nàng vọng : “Nương, , lát nữa con hoạt bát như thường!”

Phương Hồng Sương gì với con bé. Đã bệnh đến mức mà còn linh tinh, thật trời cao đất rộng.

Mạt Chỉ Huyên hai lời, lấy Linh Tuyền Thủy cho nàng uống. Đợi lát nữa đến nơi an , nàng sẽ cho nàng uống t.h.u.ố.c hạ sốt.

Nếu bây giờ cho nàng uống, e rằng nàng sẽ càng buồn ngủ hơn.

Dương Nghi Vi nhận lấy nước, uống hết nước trong ống tre, cảm thấy nóng giảm đáng kể. Loại nước vẻ khác so với nước bình thường, ngọt thanh và dễ uống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/doan-than-truoc-khi-chay-nan-mang-theo-khong-gian-ca-nha-an-sung-mac-suong/chuong-116.html.]

Những phía kêu lên, hiểu chuyện gì xảy mà đột nhiên dừng nữa: “Nha đầu Huyên, phía chuyện gì ? Sao dừng nhích?”

Giọng lớn, vọng từ xa phía lên.

Đó là giọng của Lý Bân.

Mạt Quyền Minh Mạt Chỉ Huyên, thấy Lý Bân , gã liền hô to xuống : “Không , phấn chấn lên, sắp tới nơi .”

Âm thanh chấn động đến mức cỏ cây bên cạnh cũng rung chuyển!

Không là do gió thổi làm cây cỏ lay động, là vì giọng của gã mà khiến chúng lắc lư , lẽ là cả hai.

Mạt Chỉ Huyên thấy Dương Nghi Vi hồi phục tinh thần phần nào, ánh mắt sáng lên nàng: “Huyên , khỏe , tranh thủ đường cho nhanh, đến sớm chúng thể nghỉ ngơi sớm hơn!”

Thấy nàng cố gắng gượng dậy, nàng cũng khích lệ nhiều: “Được, chúng thôi!” Lúc nếu để nàng dừng nghỉ ngơi, nàng cũng sẽ đồng ý, chi bằng thuận theo ý nàng , lát nữa cho nàng uống t.h.u.ố.c và điều chỉnh khí huyết.

Không lâu , Mạt Chỉ Huyên cuối cùng cũng đến nơi mà đó nàng thấy từ lên. Quả nhiên đúng như nàng dự đoán, nơi thích hợp cho họ cư trú.

Nơi đây khác với hang đá sâu trong núi ở phía . Chỉ riêng cái cửa động lớn thể chứa tất cả . Ở bên cạnh còn nhiều cửa động nhỏ, thể trực tiếp chui ở. Còn bên trong rộng đến , chỉ thể xem mới .

“Đến , chính là chỗ !” Mạt Chỉ Huyên và Dương Nghi Vi là hai đầu tiên lên tới. Nàng một một cửa động nhỏ xem xét. Nơi lớn, chỉ đủ kê một chiếc giường, còn dư chút chỗ nào khác.

Liên tục xem xét mấy cửa động, đều gần như .

Đây là hang đá hình thành tự nhiên, trừ phi tự khai phá, bằng thể rộng hơn nữa.

Tất cả đến đây, đều trực tiếp bệt xuống đất. Cả hai chân đều cảm giác còn là của nữa, mệt đến mức nhúc nhích.

Họ cởi hết đồ xuống, giảm bớt tất cả trọng lượng.

Đồ cầm trong tay sớm đặt sang một bên.

May mắn là cửa hang đủ lớn, phía đủ để chắn mưa hắt .

Tiểu Cầu đến đây đó nhảy nhót lung tung, tìm một cái hang phù hợp với biến mất thấy bóng dáng .

Lúc Mạt Chỉ Huyên cũng thèm để ý đến nó nữa, nó thì , đến giờ ăn nó sẽ tự chạy tìm nàng.

“Nơi nhiều hang động đến , bên trong tuy nhỏ, nhưng đủ để ngủ là !”

, lúc nãy đến thấy, thế cũng tiện cho chúng .”

“Nha đầu Huyên tìm chỗ bằng cách nào thế, nơi dễ tìm , e rằng chỉ trong thâm sơn mới một nơi như tổ ong vò vẽ thế !”

“Ta cũng vô tình thấy thôi.”

Mạt Chỉ Huyên cũng ngờ thể tìm thấy một nơi như . Đây là đầu tiên nàng lên, căn bản tình hình ở đây như thế nào.

Nhìn từ lên cũng thấy bên trong nhiều cửa động đến thế.

Có lẽ thật sự là ông trời đang ngầm giúp đỡ họ.

Loading...