Lần đầu tới, bạn bè của thiếu gia đều đang tụ tập trong phòng .
Anh nhận ngay lập tức, giới thiệu: "Đây là hoa công nhà chúng , tay nghề trồng hoa cực kỳ giỏi."
Một đám thanh niên đồng loạt về phía , quen với cảnh tượng , mặt đỏ bừng lên trong nháy mắt, vội vàng cúi thấp đầu.
nghĩ, thiếu gia vẫn còn nhớ rõ .
Thật quá.
Sau khi về nước, thiếu gia thi đỗ trường quân đội.
Ngày mặc quân phục, chợt nhận thiếu niên quý khí nhưng còn non nớt phố năm nào tan biến dòng chảy thời gian từ lâu. Thiếu gia giờ đây hai mươi hai tuổi, hiên ngang ở đó, khí chất quanh đều trở nên sắt đá, lạnh lùng như cây tuyết tùng.
Tối hôm đó, phu nhân một trận.
Lão gia về phía thiếu gia, quát phu nhân: "Khóc cái gì mà ? Có gì mà ! Nó lòng báo đáp quốc gia, đó là việc ! Cũng chứng minh hồi đó đưa nó nước ngoài là đúng đắn!"
"Đạn lạc mắt chắc?!" Phu nhân gào lên còn to hơn cả lão gia, "Ông rốt cuộc coi nó là con đẻ hả!"
" là đàn bà nông cạn!" Lão gia giận dữ, "Quân Nhật chiếm cả vùng Đông Bắc , bà thực sự nghĩ chúng thể sống yên qua ngày ?!"
Sau ngờ rằng, lời lão gia thật sự ứng nghiệm.
Phu nhân vì cuộc tranh cãi kịch liệt với lão gia mà tức giận bỏ về nhà ngoại. Tôi cũng theo hầu hạ phu nhân, dọc đường bà cứ lải nhải kể bao nhiêu thói của lão gia, bảo nhất định để lão gia đích tới mời mọc thì bà mới thèm về.
cuối cùng bà cũng đợi lão gia đến nữa.
Máy bay ném b.o.m của quân Nhật trút xuống thành phố vô quả bom, trong đó một quả rơi trúng ngay Kỳ gia.
Lão gia mất .
Thiếu gia thương nặng, vẫn còn đang cấp cứu trong bệnh viện.
Phu nhân vì đang ở nhà ngoại tại Lâm Thành nên vạn xíu nữa mới tránh một kiếp, nhưng khi hung tin, bà đổ bệnh liệt giường ngay lập tức.
Trời của nhà họ Kỳ, sụp đổ .
Trong những ngày đó, phu nhân vẫn luôn tất bật lo liệu các sự vụ của Kỳ gia.
Các của lão gia nhanh chóng chiếm đoạt gần như đại bộ phận sản nghiệp, đặc biệt là các cửa tiệm làm ăn.
Họ khăng khăng rằng khi lão gia khởi nghiệp, các đều góp sức, mà lúc đó phu nhân còn về làm dâu, nên những thứ tính là tổ sản của Kỳ gia, liên quan đến phu nhân. Cuối cùng, họ chỉ để một ít điền sản và ngôi nhà cổ ở quê cho phu nhân và thiếu gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doa-hong-phuong-dong/chuong-2.html.]
Phu nhân đấu họ, luôn tự trách vô dụng. Chỉ trong vòng đầy một tháng, phu nhân già hơn mười tuổi.
Trong suốt thời gian , luôn ở bệnh viện chăm sóc thiếu gia.
Bác sĩ , trong cái rủi cái may, vị trí của thiếu gia lúc đó xa quả b.o.m nhất, nên chỉ thương ở chân .
Tuy nhiên chân phế , từ bắp chân trở xuống thịt nát xương tan, mất cảm giác.
Nếu phục hồi chức năng , lẽ thể chống gậy mà ; còn nếu , sẽ xe lăn cả đời.
Ông những lời vốn là hy vọng thiếu gia thể phấn chấn lên để tích cực trị liệu. Thế nhưng thiếu gia giường bệnh, đôi đồng t.ử đen kịt sâu thấy đáy, chỉ im lặng lắng , gương mặt chút biểu cảm.
Tôi chỉ rằng, thiếu gia bao giờ thể tòng quân nữa.
Những hoài bão lớn lao về việc phục hưng non sông cũng theo quả b.o.m rơi xuống, nổ cho tan tành, m.á.u thịt be bét, chẳng còn gì.
Sau khi làm thủ tục xuất viện, với thiếu gia: "Chúng về nhà thôi."
Thiếu gia trả lời. Tấm rèm cửa trắng tinh trong phòng bệnh gió thổi bay, dường như cũng thổi bay tất cả những chuyện qua.
Suốt những ngày qua, bất kể gì với , đều đáp .
Kỳ gia từ lâu chẳng còn vườn hoa nào cần chăm sóc. Tôi ngày đêm túc trực trong phòng bệnh, cũng vì thế mà chứng kiến mặt đau đớn và chật vật nhất của thiếu gia. Anh cực lực kìm nén, nhưng căn bản là kìm , thường xuyên đau đến mức run rẩy, sắc mặt trắng bệch.
Có một , sợ hãi lớn, liều mạng gọi bác sĩ đến tiêm t.h.u.ố.c giảm đau cho .
Tiêm xong , cũng xong.
Lát , đoán chừng t.h.u.ố.c tác dụng mới hỏi: "Thiếu gia, còn đau ?"
Anh lắc đầu.
Sau đó, với câu đầu tiên bao nhiêu ngày im lặng.
"Chỗ đau." Thiếu gia chỉ ngực, giọng khàn đặc, "Đau đến sắp c.h.ế.t ."
Nước mắt một nữa tuôn như mưa.
Tôi thừa nhận là một đủ kiên cường, chỉ thể gắng sức kiềm chế để bật thốt thành tiếng . Tôi sợ hãi ôm lấy thiếu gia, nức nở với : "Thiếu gia, sống thật , thật ..."
Giống như bốn năm , từng với như .
Sau khi xuất viện, đưa thiếu gia về ngôi nhà cổ ở quê.
Ngôi nhà đó quá cũ nát, màu sắc xám xịt, sớm tàn tạ chịu nổi.