Tần Thư chớp mắt để giọt nước mắt nơi khóe mi rơi xuống, cô thêm nữa, lẳng lặng dậy định rời .
cô dậy túm chặt lấy: "Ái chà, Tần đại tiểu thư, đây cô bắt nạt đàn em của chúng như , hôm nay kiểu gì cũng đưa một lời xin thỏa đáng chứ."
Tần Thư dùng lực hất tay gã , ánh mắt sắc lẹm như kiếm băng: "Bất kể là ai sai các đến đây gây chuyện, chỉ một câu thôi, quen các ."
Gã đó dường như đoán cô sẽ , gã khẩy một tiếng liếc Tưởng Nam Châu.
Giây tiếp theo, một câu vang lên như cơn ác mộng: "Chỉ cần các tìm đến Tô Mạt nữa, các chơi thế nào thì chơi, thù báo thù, oán báo oán, chuyện gì gánh hết."
---
Câu giống như một cây búa nặng nề, nện mạnh trái tim Tần Thư.
Cô trợn tròn mắt, Tưởng Nam Châu với vẻ thể tin nổi: "Tưởng Nam Châu, là quen bọn họ..."
"Hồi đó cô cũng nhận ?" Tưởng Nam Châu lạnh lùng cắt ngang lời cô.
Trong lời của đầy rẫy sự giễu cợt, cơn giận ẩn hiện rõ là đang nhắm ai.
Trái tim Tần Thư rơi xuống đáy vực, cô hiểu rõ suốt bốn năm qua, thực sự hề chút tình nghĩa nào với .
Khóe miệng cô khẽ run rẩy, thêm gì nữa mà thẳng phía cửa, nhưng túm ngược trở .
Trong chớp mắt, cánh cửa đóng sầm ngay mặt Tần Thư, để một câu của Tưởng Nam Châu: "Tôi sắp xếp vệ sĩ ở cửa , cần lo cô sẽ chạy mất."
Bóng lưng đang bế Tô Mạt đó dần xa, cửa phòng bao cũng khóa chặt từ bên ngoài.
Tần Thư bất lực cúi đầu, cổ họng như lấp đầy bởi bùn cát, nghẹn đắng đến đau đớn.
Cô cố gắng nuốt nước bọt, lấy điện thoại định gọi điện nhưng giật mất giẫm nát chân.
"Tần đại tiểu thư, Tưởng thiếu là tùy bọn , cô đừng hòng bày trò gì nữa."
Kẻ mặt nheo mắt , lời đầy vẻ bất thiện.
Tần Thư lạnh lùng lườm gã: "Tránh !"
gã đó những tránh mà còn dùng sức nghiền nát thêm mấy cái.
"Tần đại tiểu thư quý nhân quên, để bọn giúp cô nhớ ."
Tần Thư lập tức vùng vẫy, nhưng hai tay cô kìm chặt.
"Khụ... khụ... bỏ ...."
ai lời cô, cho đến khi ép uống hết ba chai rượu, cô mới vứt sang một bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doa-hong-gai-ruc-chay/chuong-7.html.]
Vị cay nồng xộc từ khoang miệng tận dày, Tần Thư ho đến đỏ bừng mặt.
Vừa ho hai tiếng, cô kéo dậy ấn mạnh xuống sofa.
Có kẻ túm tóc cô, kẻ xâu xé cúc áo của cô.
Tần Thư giữ chặt lấy quần áo, liều mạng đạp gã đàn ông .
"Buông ! Nếu sẽ kiện các đến bại danh liệt, khuynh gia bại sản!"
Thế nhưng lời dứt, cô hứng trọn một cái tát nảy lửa mặt.
Tai Tần Thư ù ngay tức khắc, nhưng cô vẫn loáng thoáng thấy trong đám đông : "Tô Mạt cũng ác thật đấy, bỏ tận mười triệu để tìm chơi c.h.ế.t em gái ."
"Không việc gì thì ngậm miệng , nhận tiền thì làm việc ."
Khoảnh khắc , Tần Thư bỗng chốc hiểu tất cả, đáy mắt nhuộm một màu hận thù đậm đặc.
Lại là vở kịch do một tay Tô Mạt tự biên tự diễn, cô thậm chí còn tiếc để làm mồi nhử!
Tần Thư nuốt ngụm m.á.u trong miệng, chỉ cảm thấy mỉa mai đến cực độ.
Đây chính là đóa hoa trắng nhỏ trong mắt bọn họ, một kẻ ngu ngốc chuyên dùng những thủ đoạn hạ lưu!
Nghĩ đến những uất ức từng chịu đây, đôi mắt Tần Thư dần trở nên đỏ ngầu.
chẳng ai để ý đến sự đổi của cô, bọn chúng vẫn tiếp tục xâu xé quần áo, tưới rượu vang lên cô.
Cho đến khi Tần Thư c.ắ.n mạnh cổ kẻ , m.á.u tươi nhuộm đầy miệng cô.
Đám vội vàng lùi , nhưng hành động của cô càng kích động cơn giận của chúng.
Bọn chúng định lấy dây thừng thì Tần Thư đột nhiên đập nát hai chai rượu, hai tay nắm chặt lấy mảnh chai vỡ.
"Cấm bước tới! Ai bước tới sẽ g.i.ế.c kẻ đó! Tôi sợ c.h.ế.t, còn các thì ?"
Gương mặt ma mị của Tần Thư ẩn hiện ánh đèn, quả thực khiến đám đó giật kinh hãi.
Cho đến khi kẻ trong đám đông nhắc đến Tưởng Nam Châu, bọn chúng mới lấy tinh thần, gian xảo Tần Thư.
"Bọn tao Tưởng thiếu chống lưng, mày còn hù dọa ai chứ. Chạy , bọn tao cho mày thời gian để chạy đấy, xem mày thể chạy ."
Nói đoạn, bọn chúng lấy bản ghi âm , đó là lời hứa của Tưởng Nam Châu. Anh chỉ cần c.h.ế.t, chuyện thể gánh vác.
Câu đó mang theo quá nhiều cảm xúc, nhưng Tần Thư cảm nhận sự vô tâm vô bờ bến trong đó.
Bàn tay cầm chai rượu của cô khựng , vết thương trong lòng bàn tay như chạm dây thần kinh, khiến trái tim cô thắt đau đớn.
Đám thấy cô thẫn thờ liền vội vàng xông lên định tay.