Dịu Dàng Nuôi Dưỡng Tôi - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-08 02:06:29
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Nhượng khổ sở nhận lấy đống sổ tay, bỗng nhiên trở nên nghiêm túc.

“Cô giáo tiểu Chu, sẽ cố gắng, cũng cố gắng đấy.”

Tất nhiên là sẽ cố gắng .

Càng gặp khó khăn, càng nghiến răng mà tiến về phía .

Khai giảng là lớp mười hai.

Tôi dành gần như bộ thời gian cho việc học.

Kỳ thi đại học là con đường duy nhất để đổi phận. Con đường nắm chặt nắm đ.ấ.m lâu như , dù đường hiểm trở đến , cũng thẳng lưng đạp vững từng bước một.

Số tiền kiếm kỳ nghỉ đông, khi nộp phí nội trú còn dư một ít, tiết kiệm từng đồng từng cắc.

Trước giờ học buổi tối thường thời gian ăn tối.

Tôi ăn bánh bao với tương ớt, giải đề.

Tôn Oánh bàn bỗng , đặt hai miếng thịt kho lớn lên chiếc bánh bao của .

“Thư Nhiên, thịt mỡ quá thích ăn, ăn giúp ?”

Lúc còn đang ngẩn , đưa cuốn sách bài tập sang.

“Còn câu hiểu lắm, lát nữa giảng cho ?”

Tôi khẽ đáp: “Được.”

Thịt kho tàu béo mà ngấy, thơm nức mũi.

Có thêm nó, miếng bánh bao dường như cũng bớt khô khốc hơn.

Từ khi lên cấp ba, chẳng mấy bạn bè trong lớp.

Tôi lúc nào cũng mặc bộ đồng phục cũ sờn màu, chỉ cúi đầu học bài, dù thế nào cũng thuộc kiểu chào đón.

dù là , vẫn những sẵn lòng đối xử dịu dàng với .

Tôi thực sự cảm động.

“Sau chỗ nào hiểu cứ hỏi , nhất định sẽ giảng đến khi hiểu rõ mới thôi.”

“Thật ! Thư Nhiên quá! Hi hi!”

Lớp mười hai bận rộn vô cùng.

cứ mỗi khi nghỉ, vẫn sẽ đến nghĩa trang một chuyến.

Thăm hỏi các bậc trưởng bối, phụ đạo cho Trần Nhượng, ăn một bữa cơm do chính tay chị gái nấu mà mong đợi từ lâu.

Trên bàn ăn, chị thở dài:

“Khó khăn lắm chị mới vỗ béo cho em chút thịt, nào đến em cũng gầy thế .”

Trần Nhượng gì, chỉ hùng hục gắp thịt đầy bát cho .

Cậu còn lấy một chiếc hộp giữ nhiệt, nhét đầy các loại thịt đó.

Đến một chuyến mà ăn cầm mang về, thấy ngại.

Trần Nhượng rút một xấp đề thi, đắc ý khoe đây là kết quả thi tháng của .

điểm cao ngất ngưởng, nhưng môn nào cũng đạt điểm trung bình trở lên.

Trong đó hai môn tám mươi.

“Cô giáo tiểu Chu, đây đều là thành quả từ sự vất vả của , nhà cảm ơn là chuyện nên làm.”

“Nếu , giờ vẫn còn là thành viên thường trực của nhóm đội sổ đấy.”

Quá lời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/diu-dang-nuoi-duong-toi/chuong-9.html.]

Mỗi tuần chỉ đến một , sự tiến bộ của Trần Nhượng phần lớn là nhờ nỗ lực của chính .

Khi chuẩn trường, Trần Nhượng vẫn đưa như khi.

Lúc là cuối thu, thời tiết lạnh.

Tôi kéo chặt cổ áo.

Trước khi cổng trường, Trần Nhượng bỗng đưa cho một cái túi.

Tôi tò mò mở , thấy bên trong là một chiếc khăn quàng cổ màu vàng ấm áp.

Trần Nhượng ngượng ngùng mặt .

“Trời lạnh dễ cảm, chị ... chị mua cái cho đấy.”

Tôi quàng luôn cổ, chiếc khăn mềm mại vô cùng, kìm mà áp mặt cọ cọ.

“Đẹp lắm, ấm lắm, cảm ơn chị giúp nhé.”

Trần Nhượng bỗng nhiên đỏ mặt chạy biến mất.

Tôi ngơ ngác về ký túc xá, bạn cùng phòng một cái đột nhiên chạy tới.

“Trời đất! Mẫu mới của Burberry đấy, một chiếc hơn tám nghìn tệ cơ!”

Tôi tròn mắt kinh ngạc.

Tôi thương hiệu , càng một chiếc khăn quàng cổ đắt đến thế.

Làm thể nhận món quà quý giá như .

Tôi lấy chiếc điện thoại cũ mua bằng tiền học bổng liên lạc với Trần Nhượng, giọng trong điện thoại dịu dàng lạ thường.

“Chị ... chị chỉ thấy quàng cái sẽ thôi.”

“Cô giáo tiểu Chu, đến nhường nào , chỉ là một chiếc khăn, xứng đáng với điều nhất thế gian .”

Cổ họng nghẹn , nên lời.

Lại thấy tiếp: “Đây đều là lời chị đấy nhé! Thật sự là chị đấy!”

“Ừm, tin mà, chị thật đấy.”

“... Cậu cũng đừng tin hết chứ! A a a!”

“??”

Sao cứ đổi xoành xoạch thế nhỉ.

Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là... tuổi dậy thì trong truyền thuyết?

Sau ngày hôm đó, Trần Nhượng thường xuyên đến trường tìm .

Mỗi đến đều xách theo những túi lớn túi nhỏ đầy đồ ăn.

Có khi là thịt kho chị mới làm xong, thơm phức.

Có khi là các loại quà vặt mua.

Cũng khi là trái cây và đồ ăn nhẹ mua ở siêu thị.

Cậu giống như ông già Noel, mỗi đến đều mang cho những điều bất ngờ.

Mãi đến cuối học kỳ khi tới, trai vốn luôn rạng rỡ đầu tiên cúi đầu tránh ánh mắt của .

Cậu đưa đồ xong là ngay, đuổi theo và phát hiện mặt vết bầm tím.

Kinh nghiệm từ những bố bạo hành cho , đây là dấu vết do khác đánh.

Một cơn giận dữ tức thì bùng lên.

“Chuyện gì thế ? Ai đ.á.n.h ?”

“Có gì mà làm quá lên thế, con trai đ.á.n.h là chuyện bình thường mà.”

Loading...