Ông Trần vẻ mặt đầy đắc ý.
"Cháu trai đây thích ăn mấy thứ nhất, chắc chắn cháu cũng thích, thế nên mới báo mộng bảo nó mang hết tới đây."
"Như ... như lắm ạ?"
"Có gì mà , ăn ! Ăn hết thì mang về, tầm tuổi đang lớn dễ đói lắm, buổi tối còn cái mà ăn đêm!"
Sống mũi thấy cay cay.
Tôi cúi đầu, lặp lặp lời cảm ơn ông.
Giọng điệu của Trần gia gia vẫn gắt gỏng như thế.
"Cảm ơn cái gì mà cảm ơn! Chỉ là chút đồ ăn thôi gì mà ơn huệ!"
"Dù cũng chẳng tốn tiền của lão tử!"
Quãng thời gian còn của kỳ nghỉ, đều ăn no.
Sau khi khai giảng, mấy vị giáo viên vẫn như cũ mang bữa sáng cho .
Tay nghề của cô chủ nhiệm thăng tiến ít, nâng cấp lên làm cả bánh hành trứng .
Các giáo viên khác thi khen ngợi, khiến cô sướng rơn cả .
Cô bảo ngày mai sẽ làm bánh hẹ.
Nói xong, cô mỉm véo nhẹ má .
"Chu Thư Nhiên em học sinh nhỏ, nhiệm vụ học kỳ mới của em là đảm bảo tăng năm cân thịt đấy nhé."
Hốc mắt bỗng chốc nóng bừng.
Cô giáo bắt đảm bảo thành tích.
Không bắt giữ vững thứ hạng.
Mà là bắt béo lên năm cân.
Tôi cúi đầu ăn thật to miếng bánh hành trứng, để che vành mắt đỏ hoe của .
"Vâng thưa cô, em sẽ cố gắng ạ."
Buổi trưa khi lấy cơm ở nhà ăn, cuối cùng cũng yên tĩnh, tìm một cái ghế nhỏ trong bếp để ăn.
Chú đầu bếp bỗng nhiên tới, bỏ khay cơm của một cái đùi gà lớn.
"Vật giá leo thang , lương của cháu cũng tăng theo, mỗi ngày đều sẽ thêm một cái đùi gà để bồi bổ."
Mùi thịt thơm nức xộc mũi, hun cho mắt nhòe vì lệ.
"Cháu cảm ơn chú ạ."
Tôi cầm đùi gà lên c.ắ.n một miếng.
Lớp da đùi gà chiên vàng giòn thơm phức, thịt gà bên trong mềm ngọt mọng nước.
Từng miếng thịt trôi xuống bụng, mang cảm giác dễ chịu vô cùng cho dày.
Trong lòng cảm thấy thật ấm áp, thật ấm áp.
Để giải quyết vấn đề bữa tối giờ học buổi tối, bắt đầu làm kinh doanh ngay tại trường.
Giúp học sinh nội trú lấy nước, lấy chuyển phát nhanh, lấy đồ ăn ngoài, mỗi một hai tệ.
Giúp chép bài, hệ thống kiến thức, làm bài tập, mỗi ba bốn tệ.
Sau đó dùng hai tệ mua hai cái bánh bao chay để làm bữa tối.
Số tiền còn đều để dành cả.
Lúc nghỉ, mua một ít hoa tươi, đặt bia mộ của các chú, các dì, các ông, các bà mỗi một cành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/diu-dang-nuoi-duong-toi/chuong-5.html.]
Những bông hoa cúc nhỏ khẽ đung đưa trong gió.
So với những gì họ cho , điều thực sự chẳng đáng là bao.
ai nấy đều vui vẻ.
Duy chỉ ông Trần là hừ lạnh: "Mua hoa hòe hoa sói làm gì? Có tí tiền là bắt đầu tiêu xài vớ vẩn! Nuôi bản cho no còn hơn bất cứ thứ gì!"
Bà Trương lườm ông một cái: "Chút lòng thành của con bé, ông hung dữ với làm gì! là chỉ giỏi thể hiện!"
"..."
Ông Trần gì nữa.
Tôi tìm một góc xuống, lấy sách từ trong cặp .
So với ngôi nhà u ám và đầy mùi khói lửa của , nghĩa trang yên tĩnh hòa nhã, thích hợp để giải đề.
nhân viên quản lý tới.
Tôi vội vàng định chuồn lẹ, thì phía vang lên một tiếng:
"Muốn học bài thì theo văn phòng."
Thế là "tóm" trong văn phòng như đấy.
Người tóm chính là chị gặp , trong bộ đồng phục công tác trông hoạt bát và năng nổ.
Chị ấn xuống bàn làm việc, bảo: "Học ở đây ."
Tôi lý nhí đáp lời, mở sách .
Sau một thoáng bối rối, lập tức chìm đắm biển đề bài.
Chị thì làm việc ở bên cạnh.
Gần đến lúc chập choạng tối, thu dọn cặp sách chuẩn về.
mới dậy, chị đưa tay ấn ghế.
"Đợi lát nữa hãy về."
Chị lấy từ gầm bàn làm việc một cái bếp điện từ và hai cái nồi nhỏ.
Đầu tiên là đổ dầu một cái nồi, cho rau và nước sốt , dùng cái nồi để đun nước nấu mì.
Chẳng bao lâu , một bát mì trộn tương bưng đến mặt .
"Lỡ làm nhiều, một ăn hết, em ăn cùng luôn ."
Đến khoảnh khắc , bỗng nhiên hiểu chuyện.
Trước đây ai phát hiện , vì trốn kỹ, cũng chẳng vì chạy nhanh.
Mà là vì các nhân viên quản lý cố ý ngoảnh mặt làm ngơ.
Lần chắc hẳn chị đành lòng tiếp nữa nên mới mặt giúp .
"Mau ăn , ăn là mì nát đấy."
Tôi nhỏ giọng cảm ơn, cầm đũa lên.
Bát mì trộn tương bốc nghi ngút, nóng hun cho vành mắt cũng nóng theo.
Nước sốt mặn ngọt miệng, còn cả những miếng thịt bò lớn, bên phủ đầy những sợi dưa chuột thanh mát giòn tan, sợi mì thì dai ngon sần sật.
"Ngon ?"
"Ngon ạ, đặc biệt ngon luôn ạ."
"Vậy đến ăn nhé." Chị : "Nghĩa trang gió lớn, dễ cảm lạnh, chỗ nào để thì cứ đến văn phòng của .
"Chỗ của chẳng sống mấy, yên tĩnh lắm."