Mười mấy năm sống một cuộc sống tự do gò bó và gì về việc quản lý kinh doanh của gia đình, tất nhiên Kim Thơ thể một tiếp quản công ty, cô cần thời gian tìm hiểu và học hỏi kinh nghiệm. Cho nên khi ba cô đề nghị liên hôn và bán cổ phần của ông cho tập đoàn NIP cô phản đối, vì cô ba còn khả năng vực dậy nỗi công ty, còn cô thì hiểu gì về kinh doanh, sớm thì muộn WOsan tâm quyết cả đời của ông nội sẽ tan thành mây khói.
“Để Lê Giang Lâm giúp , là vợ chồng tất nhiên thể nhúng tay, cho đến WOsan mặt giật dây quản lý các cổ đông nhỏ lẻ bảo đảm ai dám ý kiến gì, khi đủ sức sẽ tiếp quản và vững đôi chân của , đến lúc đó hắt sang một bên còn .”
Kim Thơ mỉm , “Cậu thấy từ nãy đến giờ hề đến gặp ? Rõ ràng là giới thiệu là vợ với ."
Mộc Thu ngạc nhiên, " ... Không hai kết hôn hơn ba tháng ? Chẳng lẽ vẫn làm chuyện đó với ?"
Kim Thơ liếc cô một cái, "Bỏ , bộ dạng gì của làm khó chịu thật đó, là hôn nhân thương mại mà, thừa kế công ty của gia đình, bận rộn như , làm gì thời gian để ý đến chứ. Tôi cũng cần để ý, sẽ tự học hỏi và lấy những thứ thuộc về ."
Mộc Thu: " ... " Thở dài nên lời.
Đó là bởi vì Kim Thơ từng thấy thế giới bên ngoài tàn khốc đến cỡ nào, và cô cũng từng trải qua cuộc sống hôn nhân đó nên đối với chuyện gia đình cô hiểu bao nhiêu. Một cô gái trẻ đột ngột kết hôn với một đàn ông xa lạ từng hẹn hò yêu đương, tất nhiên sẽ hứng thú với chuyện chăn gối.
"Vậy hôm nay đến đây vì cái gì?"
Kim Thơ chỉ cách giữa Lê Giang Lâm và , cô dùng ngón tay chỉ mặt , "Cậu nghĩ là vì , giống ?
Mộc Thu tới lui lắc đầu, "Trông giống lắm, nhưng dù cũng đến, nếu thì cho dù ba thế nào cũng , Lê Giang Lâm tiếng là lạnh lùng và độc đoán mà.”
“Có thể vì cái gì chứ?” Kim Thơ nhếch miệng .
“Có lẽ vì nghĩ bữa tiệc sẽ quá muộn, sợ về một an nên đến đây để đón cùng về nhà.”
Kim Thơ ung dung, “Đừng đùa, là tâm lý ? Với tài xế và vệ sĩ.” Một về thì chứ, loại chuyện cũng thể tự làm thì vô dụng quá còn gì.
Mộc Thu lắc đầu, , tiền quyền, cũng . Mộc Thu ngậm miệng tiếp.
Sau bữa tiệc, hầu hết những mặt đều cầm theo ly rượu và tìm đối tác làm ăn quen để trò chuyện và liên lạc với . Hạ Anh Quân, chủ của khách sạn Thanh Hoa nổi tiếng ở Đà Lạt cũng tình cờ mặt ở đây, và Lê Giang Lâm mối quan hệ bạn bè , bọn họ đang chuyện cùng .
Kim Thơ vài câu với Mộc Thu tới chỗ vệ sĩ Châu đang , cô hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/diu-dang-ben-em/chuong-3-toi-co-the-tu-ve.html.]
"Xe đến ?"
Vệ sĩ Châu gật đầu, "Đã đến , đang ở bãi đậu xe thưa cô chủ."
Vừa xong vệ sĩ Châu nhớ điều gì, liếc về phía Lê Giang Lâm một cái, vội vàng , "Cô chủ, cô nên về cùng chủ thì hơn?"
“Tại ?” Kim Thơ khó hiểu hỏi.
“Cậu đến đây là vì cô.” Vệ sĩ Châu giọng càng nhỏ.
Kim Thơ khịt mũi, cầm túi xách lên, “Anh đang chuyện cần với bạn, mất thời gian đợi .”
Giọng điệu tự nhiên, giống như vợ đang giận chồng hờn dỗi vì để cô một từ lúc bắt đầu buổi tiệc cho đến khi tiệc sắp kết thúc, giống như hai điều tự do riêng ai ràng buộc ai, cho thấy cô và Lê Giang Lâm sống với thông thường hòa hợp theo một cách nào đó khiến khó hiểu.
Họ cùng dự một bữa tiệc, buổi tối về nhà cùng , họ thực sự là một cặp vợ chồng ? Hay chỉ là hai xa lạ cố chịu đựng để đạt mục đích của bản mới đồng ý cùng sống chung một mái nhà?
Vệ sĩ Châu dám gì thêm liền nhận lấy túi xách cô chủ đưa qua.
Hai một một cùng bước ngoài, vài bước thì điện thoại của Kim Thơ rung lên một tiếng réo rắt, cô lưng định lấy túi xách từ tay vệ sĩ để điện thoại, đột nhiên nắm lấy tay cô kéo , Kim Thơ ngước mắt lên thì đúng lúc đầu đụng mạnh n.g.ự.c của Lê Giang Lâm đang mặt.
“Lát nữa khi buổi tiệc kết thúc, chúng cùng về nhà.” Giọng lạnh lùng như đang lệnh.
Kim Thơ chút kinh ngạc, trong đầu chuẩn sẵn lời .
“ tài xế của đang chờ ở bên ngoài .”
vì lời đang suy nghĩ thì Kim Thơ giật mạnh tay khỏi tay Lê Giang Lâm.
“Đừng lệnh cho , thể tự về.”
Nói xong cô bước ngang qua mặt thẳng về phía Mộc Thu, Lê Giang Lâm gì chỉ theo cô vợ bướng bỉnh của nhếch miệng .