Lông mi Lê Giang Lâm rủ xuống, trong ánh mắt hiện lên gương mặt đối diện đang luống cuống làm . Tia nắng buổi sáng hắt từ ô cửa kính xuyên qua ngọn tóc mây thon dài của thiếu nữ xuân sắc. Đôi mắt sâu thẳm của cô chăm chú. Nét dịu dàng tươi trẻ pha chút ngây thơ dễ thương làm trong vô thức mà say đắm. Không thể kìm lòng, Lê Giang Lâm đưa bàn tay lên nâng cằm Kim Thơ, đó nặng nhẹ mà véo lên cằm cô một cái nhẹ nhàng xoa xoa, cảm giác mơ hồ khó tả khiến trái tim Kim Thơ run lên, hai mắt cũng vì thế mà trừng trừng Lê Giang Lâm.
Lê Giang Lâm vẫn gương mặt xinh của cô, biểu hiện ngay từ đầu của Kim Thơ từ ngạc nhiên đến hiện tại chút lúng túng kèm theo choáng váng, thì thể tin mà đơ nên phản ứng thế nào. Những bối của cô điều thu tằm mắt .
Không khí ngưng động trong chốc lát, đột nhiên bên tai cô vang lên một tiếng khẽ, Kim Thơ hồn vội vàng đẩy Lê Giang Lâm , cô dậy lùi về phía mấy bước, trống n.g.ự.c đập liên hồi cùng thở đều, ánh mắt thì khó hiểu mà Lê Giang Lâm.
Anh thu ghế, ung dung đặt hai bàn tay lên đầu gối gõ nhẹ, tư thế lười biếng cô nửa miệng, :
“Em hài lòng ?”
Kim Thơ hiểu gì, một nữa cô đưa mắt khó hiểu .
“Hay là em nghĩ diễn đủ nhập tâm và đủ gần để lừa em.”
Anh nhướng mày hiệu với Kim Thơ, “Qua đây.”
Qua? ? ?
Qua gì chứ? Qua đó để làm như ? ? ?
Bất giác nhớ đến thở nóng bỏng của đàn ông phun mặt khiến tai cô nóng, cô lùi vài bước, tránh ánh mắt phù phiếm của Lê Giang Lâm, trong lòng mắng một tiếng “đồ lưu manh”, nhưng mắng thì mắng chứ trong lòng miễn cưỡng thừa nhận thất bại đàn ông .
"Cũng tệ lắm, . Đợi , để lên lầu quần áo.” Nói xong Kim Thơ luống cuống nhanh chạy lên lầu.
Ngồi ghế sô pha trong phòng ngủ, Kim Thơ chạm hai tay khuôn mặt nóng bừng của hít một thật sâu để trấn an tinh thần.
Cô xem những trò đùa của Lê Giang Lâm, nhưng thật ngờ Lê Giang Lâm thể diễn xuất đến như , nếu mà bước chân làng giải trí làm diễn viên thì chắc chắn sẽ là diễn viên xuất sắc nhất cho xem. Kim Thơ lắc lắc đầu , “Chỉ là diễn thôi, đang diễn với .”
Ba mươi phút , Kim Thơ trang điểm xong thì xuống lầu, cô thấy Lê Giang Lâm đang sô pha tạp chí, cũng quần áo xong, mặc áo sơ mi giản dị cùng quần Jean và giầy thể thao, trong trẻ hơn vài tuổi so với bộ vest và giày da như thường ngày. Trùng hợp làm , áo của Kim Thơ cũng là sơ mi trắng cùng với váy ngắn, hai cùng khác gì một cặp đôi trời sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/diu-dang-ben-em/chuong-10-dung-nhin-toi-nhu-vay-chu.html.]
“Đi thôi.” Lê Giang Lâm đặt cuốn tạp chí xuống dạy .
Hôm nay tài xế nghỉ nên Lê Giang Lâm tự lái xe.
Biệt thự sang trọng của dòng họ Lê ở phía ngoại ô thành phố, lái xe từ thành phố mất ba mươi phút sẽ đến nơi.
Xe êm ả chạy đường, phong cảnh cứ thế lùi về phía thật nhàm chán, Kim Thơ ngáp một cái, tự nhiên mà nhắm mắt ngủ ghế. Trong xe yên tĩnh, chốc chốc Lê Giang Lâm đang láy xa cũng đầu qua, cô nhiều trong hành trình láy xe của .
Vì đơn giản và lịch sự khi đến thăm bố chồng, nên Kim Thơ cố ý chọn một chiếc áo sơ mi trắng tay dài, phối với váy Jean, làn da trắng, gương mặt thanh tú, trẻ trung và tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ, Kim Thơ càng làm cho ai đó đang láy xe nhịn thỉnh thoảng liếc đang nghiên đầu ngủ say.
Khi xe khu biệt thự, cảnh sắc hai bên đường thật sinh động một màu xanh tươi mát, khu vườn rộng lớn trải dài khắp nơi điều hoa lá tràn ngập, Lê Giang Lâm dừng xe , nghiêng đầu dùng ngón tay chọc lên má hồng hồng của Kim Thơ. Cô đang ngủ say nhưng đ.á.n.h thức đột ngột, cô khó chịu mở, trong đôi mắt còn ngân ngấn nước, hiển nhiên còn tỉnh ngủ.
"Sắp đến nơi , hái một ít trái cây."
Gia đình Lê Giang Lâm đủ tất cả thứ cần thiết, quản gia là quản lý chỉ đạo làm trong nhà, khu vườn mặt chăm sóc cẩn thận, nó trồng nhiều loại trái cây để phục vụ cho gia đình. Lê Giang Lâm hiếm khi mua quà bên ngoài khi trở về nhà. đối với Kim Thơ, mỗi khi cô trở về nhà, cô luôn mua quà mang về cho ba vì đó là tấm lòng của con cái dành cho cha . Nên khi Lê Giang Lâm thế, Kim Thơ thấy khó hiểu mà , giàu thế mà, chỉ một giỏ trái cây thôi cần keo kiệt như ?
Kim Thơ ngẩng đầu liếc qua cửa sổ xe, khu vườn xanh mát với nhiều cây ăn quả trồng, trái chín đỏ mọng làm thèm. Quả thật, như thế thì cần chợ mua làm gì cho tốn kém.
Kim Thơ đầu Lê Giang Lâm, “Tôi cũng hái.”
Lê Giang Lâm Lắc đầu, “Em ở trong xe chờ ."
Nói xong cởi dây an và bước khỏi xe, Kim Thơ với theo, "Tôi hái mà, sẽ chọn những quả ngon nhất cho ba…" Cô dừng một chút ấp úng, “Tất nhiên, cơ hội ở mặt ba thì nên thể hiện lòng hiếu thảo một chút… Tôi cho thôi.”
Kim Thơ vội vàng xuống xe vòng qua đầu xe về phía Lê Giang Lâm, kéo mạnh tay áo hiệu cho chờ , Lê Giang Lâm thấy thế cũng gì, chỉ , dùng ánh mắt dịu dàng chằm chằm gương mặt Kim Thơ trong vài giây, Kim Thơ kìm khó hiểu mà nhướng mày, làm gì mà ghê ? Chẳng lẻ mặt trang điểm lắm ?
cô cũng cần quan tâm trong mắt Lê Giang Lâm , cô thản nhiên mặt giơ chân bước về phía .
Khi khuất tầm của Lê Giang Lâm, cô vội vàng lấy một chiếc gương nhỏ trong túi sách xem, trang điểm hảo, loè lẹt quê mùa, tại chằm chằm mặt lâu như ? Chẳng lẽ lãng phí thời gian quý báu để trang điểm ? Hay thích phụ nữ trang điểm, chắc là , thôi , là ông cụ non mà, cần quan tâm làm gì.