Đau đớn đến mức tim thắt !
Bảo bối mà mơ thấy đó!
Cứ...
cứ thế rời xa .
Dương Mộc Mộc quan sát biểu cảm của Lục Thiên Nghiêu, thấy đầy mặt vui, một vẻ mặt như táo bón, trong lòng cô liền thấy vui vẻ, cái cô chính là cảm giác hớt tay ngay mặt còn khiến uất ức.
Cố Hành Chu khi cầm đồ vật liền nắn nắn, liếc Lục Thiên Nghiêu đất một cái, cố ý to: "Này, Mộc Mộc, trong hình như đồ, dày dặn đấy, trời ơi, cư nhiên còn tiền!"
Lục Thiên Nghiêu hốt nhiên ngẩng đầu qua, trong mắt là sự khao khát và đau đớn.
Oa oa, của , đó là của !
Lục Thiên Nghiêu run rẩy đưa tay , tiền tay Cố Hành Chu, nước mắt kìm mà trào .
Đừng mà!
Tiền của !
"Cái gì?
Thật ?
Để xem nào."
Dương Mộc Mộc tiến gần xem, những khác cũng vươn đầu tới, dùng đèn pin soi xem.
"Chao ôi, bên trong thế mà một tờ Đại Đoàn Kết, may quá may quá, đó chỉ vết răng, c.ắ.n nát."
Lục Thiên Nghiêu thấy mười đồng, đau lòng quá, nhưng đồng thời chút vui mừng.
Đây tiền thấy trong giấc mơ, điều đó chứng tỏ đây chỉ là một phần nhỏ, trong hang vẫn còn nữa.
Hắn may mắn hang chuột, thở phào một cái thật mạnh, tay tiếp tục đào bới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/dien-xuyen-thanh-nu-phu-ac-doc-nhung-nam-70-thi-da-sao/chuong-146.html.]
Nhất định ở bên trong, nhất định vẫn còn, thứ bên trong nhất định là của .
Dương Mộc Mộc thấy động tác của liền giấc mơ của vẫn kết thúc, đây là thứ cuối cùng, bèn lẳng lặng xuống, đem đống lương thực lẫn bùn đất mà đào bỏ trong bao tải.
Cố Hành Chu cầm lấy tiền , giúp giữ bao tải, Liễu Thanh Vãn cầm xẻng cùng Hạ Tri Tri, Hà Viện ở bên cạnh đào hang rộng , dọn dẹp lớp đất mặt.
Tạm thời ai ngăn cản hành động của Lục Thiên Nghiêu.
Cứ để đào , lúc ánh sáng hy vọng của tắt ngóm mới thật sự thú vị.
Dương Mộc Mộc và Cố Hành Chu hai đôi mắt chằm chằm , làm trò tiểu xảo mắt hai bọn họ, thì Lục Thiên Nghiêu cần chút bản lĩnh hoặc sở hữu bàn tay vàng thần quỷ mới .
Chẳng mấy chốc, Dương Mộc Mộc cảm thấy tay đào đất của Lục Thiên Nghiêu chút chậm , biểu cảm mặt tuy cố gắng kìm nén để lộ , nhưng những đổi nhỏ nếp nhăn vẫn khiến Dương Mộc Mộc nhận .
Cô từng học qua vài tiết tâm lý học, đối với chuyện chút nhạy cảm, Lục Thiên Nghiêu đây là chút vui mừng , tay chạm thứ gì đó bên trong.
Lục Thiên Nghiêu đúng là chạm đồ vật, tay sờ thêm vài trong hang, chắc chắn đó là tiền, trong lòng vô cùng phấn khích.
Nên nhét ống tay áo, giấu lớp bùn bên cạnh để lát nữa nhặt?
Trong lúc Lục Thiên Nghiêu đang vắt óc suy nghĩ làm để đem thứ chạm một cách lặng lẽ để ai phát hiện, thì Dương Mộc Mộc đưa cho Cố Hành Chu một ánh mắt.
Cố Hành Chu nhận tín hiệu, lập tức đưa tay xách cổ áo của Lục Thiên Nghiêu nhấc bổng sang một bên.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Lục Thiên Nghiêu, thể cần vất vả đào bới như nữa, đội trưởng dẫn tới ."
Lục Thiên Nghiêu còn kịp phản ứng thì bệt mặt đất bên cạnh, thứ chạm tới cũng theo chuyển động của mà kéo ngoài, do nhấc quá đột ngột, đồ vật giữ chặt , rơi xuống cửa hang, lù lù xuất hiện mắt .
Lục Thiên Nghiêu tiền rơi vãi ở cửa hang, như vỡ vụn, sống còn gì luyến tiếc.
Xong , mất sạch !
"Chao ôi, con chuột cũng giấu đồ ghê nhỉ, đào bao nhiêu tiền thế !"
Dương Mộc Mộc và mấy bạn phấn khích xuống bắt đầu nhặt tiền, nhặt đếm , Lục Thiên Nghiêu mà thổ huyết, mặt mày mếu máo, khi đội trưởng dẫn tiến gần cố kìm nén, thu vẻ vui mặt, giả vờ như đang khai tâm.
Không , ở đây mất vẫn còn , về nhà làm thêm nhiều mộng .
Lục Thiên Nghiêu tự an ủi bản , nhân lúc lấy chút thiện cảm, tới mặt đội trưởng.