Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng kính vỡ vẫn còn vang nhẹ trong khí.
Bên ngoài, bước chân đang tiến gần.
Không vội.
đều.
Rõ ràng là chuẩn .
Lục Thừa Dạ liếc nhanh về phía cửa , sang An Nhiên.
“Có bao nhiêu ?”
Cô ngoài.
Chỉ lắng .
Một giây.
Hai giây.
“Ba.”
“Có thể là bốn,” cô thêm, giọng thấp.
Anh hỏi vì cô .
Chỉ gật nhẹ.
“Ở phía .”
“Không.”
An Nhiên đáp ngay.
“Đã .”
Cô .
“Chúng đang hợp tác.”
Một câu đơn giản.
cho phép phản bác.
Lục Thừa Dạ cô một giây.
Rồi .
“Được.”
Không thêm lời nào.
Cửa đẩy mạnh từ bên ngoài.
“Ầm—!”
Ba xông .
Động tác nhanh.
Gọn.
Không nghiệp dư.
Người đầu bước —
Lục Thừa Dạ tiến lên.
Không chờ.
Không cảnh báo.
Một cú đ.á.n.h thẳng, dứt khoát.
Người kịp phản ứng hạ gục.
Hai còn lập tức tách .
“Cẩn thận!”
Một tên hét lên.
Tiếng s.ú.n.g vang.
“Đoàng—!”
Viên đạn ghim tường.
An Nhiên né theo phản xạ thông thường.
Cô di chuyển.
Gọn.
Nhanh.
Nhặt lấy một mảnh kính vỡ sàn.
Tên thứ hai lao đến.
Chưa kịp chạm—
Cô xoay .
Một đường cắt gọn.
Không sâu.
đủ để mất kiểm soát.
Tên còn chĩa s.ú.n.g về phía cô.
“Đứng im—!”
Lục Thừa Dạ .
Chỉ .
Và di chuyển.
Anh kéo đó lệch hướng.
Một cú khóa tay.
Tiếng s.ú.n.g vang lên lệch quỹ đạo.
“Đoàng—!”
Tên đó ép xuống sàn.
Không còn khả năng phản kháng.
Không gian im lặng trở .
Chỉ còn tiếng thở.
Ngắn.
nặng.
Lục Thừa Dạ thẳng dậy.
Ánh mắt lướt qua căn phòng.
Không còn ai.
Anh sang An Nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/dem-ay-anh-khong-con-la-chinh-minh/chuong-9-dem-lua-va-hai-nguoi-con-song.html.]
Cô đó.
Bình tĩnh.
Không run.
Như thể—
Chuyện là bình thường.
Ánh mắt hai chạm .
Một giây.
Không ai .
—
Đã đủ hiểu.
“Cô từng huấn luyện.”
Anh .
Không hỏi.
An Nhiên phủ nhận.
“Anh cũng .”
Một sự thật hiển nhiên.
Không cần giải thích.
“Bọn họ tự phát.”
Lục Thừa Dạ .
“Có .”
An Nhiên về phía cửa.
“Và đó…”
Cô dừng .
“… chúng đang ở cùng .”
Không khí trầm xuống.
Lục Thừa Dạ bước đến, nhặt khẩu s.ú.n.g rơi đất.
Kiểm tra.
Không dấu hiệu nhận dạng.
Đã chuẩn kỹ.
“Không để dấu vết.”
Anh .
An Nhiên gật nhẹ.
“Giống như vụ cháy năm đó.”
Một câu —
Làm gian khựng .
Lục Thừa Dạ cô.
“Cô nhớ bao nhiêu?”
An Nhiên im lặng.
Rồi :
“Đủ để …”
Cô thẳng .
“…chúng ngẫu nhiên còn sống.”
Một câu nhẹ.
—
Nặng.
“Vậy mục đích là gì.”
“Chưa rõ.”
Cô bước gần chiếc bàn.
Nhìn tập tài liệu vẫn còn mở.
“ nếu cuối cùng trong danh sách vẫn còn sống…”
“Thì họ sẽ là chìa khóa.”
Lục Thừa Dạ gật nhẹ.
“Vậy chúng tìm đó.”
An Nhiên lắc đầu.
“Không.”
Anh cô.
“Chúng tìm.”
“Vậy làm gì.”
Cô .
Ánh mắt sâu hơn.
“Chúng để họ tìm .”
Một lặng.
Lục Thừa Dạ phản đối.
Chỉ cô.
“Cô đang đặt cược lớn.”
“Không.”
Cô .
“Là còn lựa chọn khác.”
Bên ngoài.
Mưa nặng hạt hơn.
Cả hai cạnh .
Không thêm.
—
Không còn là hai xa lạ.
Mà là—
Hai đang cùng một phía