Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc xe dừng tòa nhà văn phòng.
Lục Thừa Dạ xuống ngay.
Anh vẫn đó, ánh mắt rơi xuống sợi dây chuyền trong tay.
Ký hiệu nhỏ, tinh xảo.
Không phổ biến.
khiến cảm giác quen thuộc đến khó chịu.
“Bóng Ảnh.”
Anh lặp .
Giọng nhẹ.
“Tổ chức đây hoạt động trong lĩnh vực gì?”
Trợ lý nhanh tài liệu.
“Không rõ ràng, thưa Lục tổng. Thông tin xóa gần như bộ. Chỉ rằng họ từng liên quan đến… những giao dịch hợp pháp.”
“Cấp độ?”
“Cao.”
Một từ.
đủ để hiểu.
Lục Thừa Dạ im lặng.
“Thời điểm biến mất?”
“Khoảng 5 năm .”
Ngón tay khẽ siết .
Năm năm.
Một thời gian quá dài.
cũng đủ để xóa sạch một tổ chức… nếu phía .
“Tiếp tục đào sâu.”
Anh .
“Bất cứ thứ gì liên quan đến ký hiệu .”
“Vâng.”
Anh mở cửa xe.
Bước xuống.
Cơn gió thổi qua.
Mang theo cảm giác lạnh nhẹ.
Không hiểu vì —
Anh nhớ đến ánh mắt của cô.
Không yếu đuối.
Không hoảng loạn.
Chỉ là—
Đã quá quen với việc chịu đựng.
Cùng lúc đó.
Ở một nơi khác.
Căn phòng cửa sổ.
Ánh đèn trắng chiếu xuống, tạo cảm giác lạnh lẽo.
An Nhiên gương.
Cô đồ.
Một chiếc sơ mi đơn giản, gọn gàng.
Mái tóc buộc cao.
Không còn vẻ mong manh của đêm qua.
Cô chính trong gương.
Ánh mắt bình tĩnh.
“Anh bắt đầu điều tra .”
Giọng một đàn ông vang lên phía .
An Nhiên đầu.
“Em .”
“Cô tiếp cận … là sai kế hoạch.”
Một lặng.
Cô khẽ .
“Không.”
“Là cần thiết.”
Người đàn ông nhíu mày.
“Anh kiểu dễ kiểm soát.”
An Nhiên .
Ánh mắt dừng đối diện.
“Em cần kiểm soát.”
Một câu trả lời nhẹ.
“Chỉ cần đúng hướng là đủ.”
Người đàn ông im lặng.
Rồi hỏi:
“Cô chắc để lộ gì chứ?”
An Nhiên trả lời ngay.
Cô bước gần bàn.
Nhìn xuống chiếc hộp nhỏ.
Bên trong—
Một sợi dây chuyền giống hệt.
Cô đóng nắp .
“Không.”
Một câu trả lời dứt khoát.
Buổi tối.
Lục Thừa Dạ sân thượng.
Thành phố chân vẫn sáng đèn.
Điện thoại rung.
“Lục tổng, chúng tìm một manh mối.”
“Ở .”
“Một nhà kho cũ ở ngoại ô. Trước đây từng sử dụng bởi một nhóm liên quan đến ‘Bóng Ảnh’.”
Anh hỏi thêm.
“Chuẩn xe.”
Nửa giờ .
Chiếc xe dừng một khu nhà bỏ hoang.
Không ánh đèn.
Không tiếng động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/dem-ay-anh-khong-con-la-chinh-minh/chuong-3-nguoi-anh-tim-chua-tung-yeu-duoi.html.]
Lục Thừa Dạ bước xuống.
Không mang theo nhiều .
Chỉ vài thuộc hạ phía .
“Ở trong.”
Trợ lý .
Anh đáp.
Chỉ bước .
Bên trong tối.
Không gian ẩm và lạnh.
Một bóng ở góc phòng.
Bị trói.
Nghe tiếng động, ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hoảng loạn.
“Đừng… đừng gần…”
Lục Thừa Dạ kéo ghế.
Ngồi xuống đối diện.
“5 năm .”
Anh lên tiếng.
“Anh làm việc cho ai?”
Người lắc đầu liên tục.
“Tôi … chỉ là làm thuê…”
Lục Thừa Dạ đặt sợi dây chuyền lên bàn.
“Cái .”
Người đàn ông thấy.
Sắc mặt lập tức đổi.
“Không… …”
“Nhìn kỹ.”
Giọng lớn.
đủ khiến run lên.
“Đây là ký hiệu của ai?”
Một lặng.
Người đàn ông nuốt khan.
“…Bóng Ảnh.”
“Còn gì nữa.”
“Chúng … chỉ nhận lệnh… ai đầu là ai…”
Lục Thừa Dạ tỏ bất ngờ.
“5 năm , vì tổ chức giải tán?”
Người im lặng.
Rồi thì thầm:
“Không giải tán…”
“Là xóa.”
Không khí trong phòng khựng .
“Bị ai?”
Người đàn ông lắc đầu.
“Tôi … chỉ … một cuộc thanh trừng…”
Hắn dừng .
Ánh mắt hoảng loạn hơn.
“Sau đêm đó… tất cả biến mất.”
“Còn sống sót?”
Một câu hỏi.
Rất nhẹ.
khiến cứng .
“….”
Lục Thừa Dạ .
Chỉ .
“Nghe …”
Người đàn ông hạ giọng.
“…chỉ một .”
Không gian im lặng.
Lục Thừa Dạ chậm rãi dậy.
“Người đó là ai?”
Người đàn ông .
Ánh mắt run rẩy.
“… ai .”
Một lặng.
Anh lưng.
“Đưa .”
Bước khỏi nhà kho.
Không khí bên ngoài dễ thở hơn.
trong lòng —
Không hề nhẹ .
Một sống sót.
Nếu thông tin là thật—
Vậy thì…
Cô là ai?
Lục Thừa Dạ đó, ánh mắt dừng trong .
Nếu cô thật sự liên quan đến “Bóng Ảnh”—
Vậy thì phụ nữ gặp đêm đó…
Không tình cờ.
Mà là—
Chủ động xuất hiện.
Anh siết chặt sợi dây chuyền trong tay.
Một suy nghĩ dần rõ ràng.
Nếu tất cả là một ván cờ—
Vậy thì…
Anh bước .
Và —
Anh sẽ để trở thành dẫn dắt.