Căn phòng vẫn còn vương mùi hương nhẹ.
Không nước hoa.
Cũng mùi quen thuộc của khách sạn.
Mà là thứ gì đó… riêng.
Lục Thừa Dạ bên cửa sổ, ánh sáng buổi sáng chiếu qua lớp kính, phủ lên dáng một lớp lạnh nhạt.
Trong tay —
Là sợi dây chuyền.
Ngón tay khẽ xoay nhẹ.
Một .
Rồi dừng .
Ánh mắt trầm xuống.
“Điều tra cho .”
Giọng vang lên, lớn.
đủ để ở đầu dây bên lập tức nghiêm túc.
“Vâng, Lục tổng.”
“Người phụ nữ tối qua.”
Anh tiếp.
“Tôi bộ thông tin của cô .”
Một dừng ngắn.
“Trong vòng 24 giờ.”
Cúp máy.
Anh đặt sợi dây chuyền xuống bàn.
chỉ một giây —
Lại cầm lên.
Như thể vô thức.
Nếu chỉ là một cuộc gặp ngoài ý —
Anh sẽ quan tâm.
ánh mắt của cô.
Và cách cô biến mất.
Không giống ngẫu nhiên.
Ba giờ .
“Không thông tin.”
Trợ lý mặt , giọng phần thận trọng.
“Camera khách sạn can thiệp. Khoảng thời gian từ 2 giờ đến 5 giờ sáng… trống.”
Lục Thừa Dạ gì.
Chỉ lặng lẽ tài liệu trong tay.
“Dữ liệu đặt phòng tồn tại. Không giấy tờ tùy . Không đăng ký lưu trú.”
Trợ lý ngừng một chút, tiếp:
“Giống như… cô từng xuất hiện.”
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
Lục Thừa Dạ đặt tài liệu xuống.
Ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.
Chậm.
Đều.
“Ý là…”
Giọng nhẹ.
“…một thể biến mất chỉ một đêm?”
Trợ lý dám trả lời.
Một nụ thoáng qua môi .
Không rõ là .
Hay là lạnh.
“Thú vị.”
Không tìm .
Mà là—
Có tìm.
“Bữa tiệc tối qua.”
Anh lên tiếng.
“Danh sách khách mời.”
“Đã .”
Trợ lý đưa tài liệu lên.
Lục Thừa Dạ lật từng trang.
Ánh mắt dừng ở một cái tên.
Người đưa ly rượu cho cô.
Anh khép tài liệu .
Đứng dậy.
“Chuẩn xe.”
Bữa tiệc vẫn tiếp tục.
Ánh đèn rực rỡ.
Tiếng nhạc ồn ào.
với —
Mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.
“Lục tổng, ngài sớm ?”
Người đàn ông bước đến, nở nụ xã giao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/dem-ay-anh-khong-con-la-chinh-minh/chuong-2-nguoi-da-bien-mat-khong-he-yeu-duoi.html.]
Lục Thừa Dạ .
Ánh mắt biểu cảm.
“Ly rượu tối qua.”
Anh .
Nụ mặt khựng trong một giây.
Rất nhanh.
thoát khỏi ánh của .
“Tôi hiểu ngài đang gì.”
Lục Thừa Dạ vội.
Chỉ tiến gần.
“Tôi thích hai.”
Không khí xung quanh dần căng lên.
Người đàn ông gượng.
“Chỉ là một ly rượu bình thường—”
Chưa kịp hết.
Một cú đ.ấ.m giáng xuống.
Nhanh.
Gọn.
Không báo .
Người ngã xuống, kịp phản ứng.
Không ai dám can thiệp.
Lục Thừa Dạ đó, chỉnh cổ tay áo.
Giọng bình thản:
“Thuốc gì?”
Người đàn ông run rẩy, lau m.á.u nơi khóe miệng.
“Chỉ là… chút kích thích thôi…”
“Thuốc ở ?”
“Không … đưa…”
Lục Thừa Dạ khựng .
“Người nào?”
Người lắc đầu.
“Tôi … chỉ nhận tiền làm việc…”
Một lặng.
Lục Thừa Dạ .
Rất lâu.
Như đang cân nhắc điều gì đó.
Rồi lưng.
“Xử lý.”
Một câu ngắn.
đủ để khiến phía hiểu rõ.
Trên xe.
Lục Thừa Dạ im.
Ánh mắt rơi xuống sợi dây chuyền trong tay.
“Lục tổng…”
Trợ lý lên tiếng.
“Chúng kiểm tra hình dạng .”
“Có kết quả?”
“Có thể là ký hiệu… của một tổ chức cũ.”
Anh gì.
“Đã biến mất 5 năm .”
Trợ lý tiếp tục.
“Không còn hoạt động công khai.”
Một dừng.
“…tên là Bóng Ảnh.”
Ngón tay Lục Thừa Dạ khựng .
Một cái tên—
Không xa lạ.
chôn vùi từ lâu.
Anh ngoài cửa kính.
Thành phố vẫn đông đúc.
trong mắt —
Mọi thứ dường như đang đổi.
Nếu cô thật sự liên quan đến tổ chức đó—
Vậy thì đêm qua…
Không tình cờ.
Mà là—
Bắt đầu
Lục Thừa Dạ siết chặt sợi dây chuyền trong tay.
Ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Anh quan tâm cô là ai.
Cũng quan tâm cô đến gần vì lý do gì.
nếu cô bước thế giới của —
Vậy thì…
Cô quyền biến mất.