Dạy bảo chồng thiếu gia: Không ngoan là ăn đòn! - Chương 9: NGOẠI TRUYỆN

Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:12:51
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

01.

Tôi m.a.n.g t.h.a.i .

Lúc cầm tờ kết quả kiểm tra về đến nhà, Vân Tấn nấu xong một bàn thức ăn đầy ắp.

Đủ cả sắc, hương, vị.

Tôi giấu tờ báo cáo lưng, hớn hở với : "Có một bất ngờ cho đây."

"Em định tăng tiền tiêu vặt cho hả???"

Vân Tấn mừng rỡ mặt, hai tay xoa xoa đầy mong đợi.

"Cút."

Tôi lườm một cái: "Anh sắp làm ba ."

Vân Tấn ngơ ngác , hình mất một lúc lâu mới dám rụt rè hỏi một câu: "Em bảo... làm ba của ai cơ?"

Tôi: "..."

Tôi thẳng tay phi tờ kết quả mặt : "Anh xem làm ba ai? Chẳng lẽ làm ba chắc?"

"Đù!"

Vân Tấn tự ngắt một cái thật đau, phát một chuỗi tiếng kêu gào quái dị như sói hú, bế thốc lên khỏi mặt đất: "Aaaaa! Anh sắp làm ba ! Mẹ nó chứ!"

Tôi: "..."

Đồ đần độn.

02.

Dạo gần đây Vân Tấn trở nên thần thần điên điên.

Suốt ngày chẳng thấy bóng dáng , lạ cực kỳ.

Mãi đến hôm nay, khi cho con nhạc t.h.a.i giáo dặn dò: "Sau con giống ba con nhé, cái đồ phá gia chi t.ử . Không thì con kiếm vợ như để quản con bây giờ."

À đúng , bản nhạc đang bật là bài: "Đàn bà là hổ".

Nói xong, mơ màng ngủ .

Trong cơn ngái ngủ, thấy Vân Tấn đang áp tai bụng , lầm bầm đầy lý lẽ: "Đừng lời con, nhất định đừng tìm con hổ cái nào giống con nhé. Không thì giống ba đây , một ngày ăn đòn ba trận, tiền tiêu vặt thì chẳng tăng..."

Tôi: "..."

Bây giờ mưu sát chồng còn kịp nhỉ?

"Khụ khụ."

Thấy tỉnh dậy, Vân Tấn lập tức giả vờ như chuyện gì xảy , rút một xấp hợp đồng.

"Đây là tất cả những gì chuẩn cho em."

Vân Tấn tiến ôm lấy , dụi dụi cổ nũng nịu: "Mang t.h.a.i vất vả quá, đây là quà tặng em, em chính là cổ đông lớn nhất của công ty."

Tôi: Hóa mấy ngày nay cái tên ngốc thần thần bí bí là để chuẩn mấy thứ cho ? C.h.ế.t tiệt, cảm thấy càng yêu hơn là thế nào?

03.

Lúc sinh con, Vân Tấn còn cuống hơn cả .

Anh cứ chực xông phòng sinh, chỉ thiếu nước nắm đầu bác sĩ mà ấn thôi.

Anh cứ qua làm phát phiền: "Anh thể yên một lát !"

"Vợ ơi..." Mắt Vân Tấn đỏ hoe: "Đau lắm đúng ? Sau để sinh con cho em nhé."

Tôi: "..."

Cảm ơn, nhưng thôi khỏi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/day-bao-chong-thieu-gia-khong-ngoan-la-an-don/chuong-9-ngoai-truyen.html.]

Bác sĩ bên cạnh nhịn mà cảm thán: "Giới trẻ bây giờ đúng là ân ái mặn nồng thật đấy."

...

Sau đó đứa trẻ chào đời, Vân Tấn túc trực bên cạnh lo lắng suốt ba ngày liền, đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm con trai lấy một .

Hèn gì thằng bé cứ hễ thấy mặt .

Đáng đời lắm!

04.

Con trai tròn một tuổi.

Tên thằng bé là Vân Tự, do Vân Tấn đặt.

Hôm nay là lễ thôi nôi chọn đồ của Tiểu Tự, Vân Tấn hào hứng chuẩn rõ lắm thứ.

Tôi đặt Tiểu Tự lên tấm t.h.ả.m đất, thằng bé lăn, tiến thẳng về phía Vân Tấn.

"Ha ha ha! Thấy , đúng là con trai ruột của ba, con trai quả nhiên thích ba nó nhất!" Vân Tấn đắc ý vô cùng.

Giây tiếp theo, Tiểu Tự bò đến mặt , đưa tay kéo ống quần , từ trong bít tất của ... móc một chiếc thẻ ngân hàng.

Gương mặt đắc ý của Vân Tấn bỗng chốc cứng đờ.

Sau đó, Tiểu Tự ê a bò ngược trở , đưa chiếc thẻ ngân hàng tay .

Vân Tấn: "..."

Tôi: Hừ hừ.

"Khá lắm con trai."

Tôi lạnh Vân Tấn: "Lớn mật thật đấy, dám giấu quỹ đen cơ ?"

Vân Tấn mặt mày xám xịt: "Anh làm xét nghiệm ADN."

Không Tiểu Tự hiểu câu đó mà từ đó về càng thiết với nữa.

Tôi từng nghi ngờ rằng, liệu con trai trực tiếp rút ống oxy của nữa.

05.

Hai mươi năm , cảm thấy con trai ... lớn lên lệch lạc .

Không về ngoại hình, thằng bé còn trai hơn cả Vân Tấn thời trẻ, nhưng vấn đề là...

Nó chẳng thừa hưởng tí khí chất phá gia chi t.ử nào của Vân Tấn năm xưa cả.

Chẳng những kéo ăn quán vỉa hè, mà ăn mặc còn giống hệt một nhân viên văn phòng mẫn cán.

Tôi cam tâm, định tìm cách cứu vãn: "Con trai , nhà giàu thế , dù tiết kiệm là đức tính thật đấy, nhưng mà... thật sự cần thiết như thế ."

Vân Tự còn kịp lên tiếng thì ở bàn phía , một cô gái phẫn nộ đập bàn một cái "chát".

"Làm gì đại thiếu gia nào sống khổ sở thế chứ! Nhìn xem, tin tức bùng nổ , bảo là Vân Tự làm bằng tàu điện ngầm."

"Thật là nực , nếu mà là vợ , nhất định dạy cho một khóa về cách tiêu tiền mới !"

Hay lắm!

Tôi lập tức tiến đến lưng cô gái đó, vỗ nhẹ vai cô .

đầu , chai bia tay rơi "bộp" xuống đất.

Tôi mỉm dịu dàng: "Cô bé , bác thấy cháu đấy, làm vợ con trai bác ?"

Rất lâu đó, con trai kết hôn.

Nhìn hai đứa khoác tay , khỏi cảm thán.

Hóa tận cùng của thế giới, chính là một vòng lặp tuần .

Loading...