Đánh rơi nhân tài - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-17 08:33:45
Lượt xem: 169

Lương tháng của là 9.200 tệ.

Trong một vô tình, liếc thấy phiếu lương của mới cùng nhóm, đó in rành rành con 32.000 tệ.

Tôi hề lên tiếng, vẫn tiếp tục tận tình hướng dẫn , sửa bug, giúp báo cáo công việc với cấp .

Cậu dựa thành quả của để nhận ti ền thưởng quý, trong cuộc họp với vẻ mặt đầy đắc ý.

Đến cuối năm khi gia hạn hợp đồng, quản lý nhân sự mỉm với : "Người trẻ thì nên xa trông rộng, đừng quá chi li tính toán chuyện mất mát hơn thua."

Tôi trực tiếp đẩy tờ đơn xin nghỉ việc đến mặt bà .

Ngày hôm , bộ hệ thống hậu đài của dự án cốt lõi mà cả bộ phận phụ trách lập tức báo báo động đỏ ngập tràn.

Cuộc họp giao ban sáng thứ Hai diễn trong bầu khí ngột ngạt như một miếng bọt biển sũng nước, chẳng thể vắt nổi lấy một chút oxy trong lành.

Dãy đèn huỳnh quang trần nhà phát những tiếng o o yếu ớt, ánh sáng trắng bệch chiếu xuống làm gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, bóng dầu.

Tôi báo cáo xong tiến độ phát triển của tuần , từng cột mốc, từng con đều rõ ràng và chính xác.

Đây chính là kết quả mà đ.á.n.h đổi bằng hai đêm thức trắng.

Giám đốc bộ phận - Vương tổng gật đầu, gương mặt ông chút biểu cảm, giống như đang một bản tin dự báo thời tiết chẳng mấy liên quan đến .

"Ừ, ."

"Tiếp theo, để tiểu Trương vài câu. Tuy mới đến nhưng tư duy mới mẻ, tiềm năng cực lớn!"

Mọi ánh mắt trong phòng họp ngay lập tức đổ dồn Trương Hạo đang cạnh .

Trương Hạo, hai mươi bốn tuổi, du học sinh từ trường danh tiếng về nước với bản CV sáng loáng.

Cậu dậy, hắng giọng một cái mở file PPT lên.

Trang bìa của bản PPT đó quả thực thiết kế lộng lẫy, và đó cũng là "cống hiến" duy nhất của khi thức đêm xong bản báo cáo.

Cậu đó đầy tự tin, thao thao bất tuyệt dùng đủ loại thuật ngữ mạng thời thượng để xào nấu những nội dung cốt lõi trong báo cáo của .

Nào là "logic nền tảng", "trao quyền", "vòng lặp khép kín", "hệ sinh thái hóa"... đến mức Vương tổng và mấy vị lãnh đạo khác gật đầu lia lịa.

Tôi phía , mặt cảm xúc nhưng ngón tay gầm bàn vô thức cuộn chặt, móng tay đ.â.m sâu lòng bàn tay.

Bản báo cáo đó, từng chữ từng câu, cho đến từng dấu phẩy đều là do một tay .

Tan họp, in tài liệu.

Máy in nhả những tờ giấy còn vương ấm. Tôi xếp từng tờ ngay ngắn, đang định rời thì dư quang chợt liếc thấy một mẩu giấy bỏ quên trong góc.

Đó là một phiếu lương.

Hai chữ "Trương Hạo" đó hiện lên rõ ràng đến mức chói mắt.

Như ma xui quỷ khiến, cầm nó lên xem.

Lương cơ bản, hiệu suất công việc, phụ cấp... Cuối cùng, tại cột thực lĩnh, một con hiện như thanh sắt nung đỏ đ.â.m thẳng võng mạc của .

32.000 tệ.

Ba mươi hai ngàn tệ.

Tay tự chủ mà run lên một cái. Tờ giấy mỏng manh lúc bỗng nặng trịch như một tảng chì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/danh-roi-nhan-tai/chuong-1.html.]

Trong khi đó phiếu lương của , con đó chỉ là 9.200 tệ.

Cảm giác nực và nhục nhã tột độ ập đến như thủy triều, nhấn chìm trong chốc lát.

Tôi thấy tiếng tim đập, từng nhịp nặng nề và chậm chạp, nện thẳng lồng ngực.

Tôi nhanh chóng định thần , kẹp tờ phiếu lương đó xuống tập tài liệu của rảo bước về chỗ . Mọi cử động đều bình thản như từng chuyện gì xảy .

Trương Hạo thong thả tới, phịch xuống chiếc ghế bên cạnh xoay màn hình laptop qua.

"Chu Minh, giúp xem cái bug với, nó khó chịu quá, xử lý mãi xong."

Giọng điệu của đầy vẻ hiển nhiên, còn kèm theo cả tiếng phàn nàn.

Tôi liếc màn hình.

Cái bug đó là do chiều qua sai một tham , một sơ đẳng thể sơ đẳng hơn.

Tôi một lời nào, cầm lấy máy tính.

Tôi hỏi lý do, cũng chẳng thèm giải thích nguyên lý.

Ngón tay gõ nhanh bàn phím, chỉnh sửa, lưu , biên dịch và chạy thử.

Toàn bộ quá trình đầy năm phút.

Dòng chữ "success" màu xanh hiện lên màn hình.

Cậu ghé sát xem, gương mặt giãn đầy nhẹ nhõm, buông một câu hời hợt:

"Vẫn là cô giỏi nhất."

Nói xong, cầm lấy cốc nước, thẳng khu nước.

Tôi thấy tiếng bắt đầu bốc phét với những đồng nghiệp khác. Tiếng vách ngăn văn phòng che lấp nên mờ nhạt, nhưng cái giọng điệu đắc ý đó thì vẫn xuyên thấu qua tất cả.

"... Một vấn đề nhỏ thôi, xử lý trong vài phút là xong ngay mà..."

Tôi vô cảm màn hình máy tính của , nơi tài liệu chú thích mã nguồn cốt lõi mà đang soạn thảo.

Những dòng code đều do một tay , chúng chính là khung xương của bộ hệ thống.

Buổi chiều, cầm một chiếc USB tới.

"Chu Minh, mấy cái tài liệu chú thích với hướng dẫn bảo trì cô , cho xin một bản để học hỏi chút nhé."

Tôi , vẫn nở nụ trông vẻ vô hại.

Tôi cắm USB , đem bộ tâm huyết dày công thu thập suốt nửa năm qua, bộ kho kiến thức cá nhân, và cả những chuẩn để khác lúng túng khi nghỉ phép, tất cả đều chép cho .

Không một chút do dự.

Sau khi khỏi, chị Triệu - kỹ sư kiểm thử cùng nhóm lén ghé sát , hạ thấp giọng : "Tiểu Chu, em... em hào phóng quá đấy. Phải phòng chứ."

Chị Triệu ngoài bốn mươi, làm việc ở công ty gần mười năm, sóng gió gì chị cũng từng thấy qua.

Tôi mỉm với chị, nụ lẽ còn khó coi hơn cả .

"Không chị Triệu, đều là vì công việc cả thôi."

Tôi chỉ đang đưa cho họ sợi dây thừng để họ tự treo cổ .

Không, đúng hơn là đang đưa cho họ một khẩu sú ng, nhưng nạp sẵn băng đ ạn những viên đ ạn sẽ b.ắ.n ngược chính họ.

Loading...