Đại Lão Mãn Cấp Tuỳ Quân, Quan Quân Lạnh Lùng Lại Sợ Vợ - Chương 51: Phát Hiện Máy Điện Báo Của Đặc Vụ

Cập nhật lúc: 2026-03-13 11:36:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mày vung nắm đ.ấ.m gãi ngứa cho đấy ? Đừng là đ.á.n.h địch, đến con gà mái già trong sân mày còn đuổi kịp. Run cái gì mà run, bắp chân chuột rút ? Dồn khí đan điền! Không bảo mày chổng m.ô.n.g lên!"

Đường Tô một bên xem mà buồn . Vì hôm gây họa nên hôm nay Tiểu Cửu ngoan ngoãn lạ thường. Nó cứ nằng nặc đòi theo Đường Tô đồng làm việc. Đường Tô cản : "Tao coi như khỉ làm xiếc !"

Trần Dụ Xuyên thì vẫn tiếp tục giở đủ trò xun xoe lấy lòng cô.

Ba ngày , nhà Tôn Lại T.ử truyền tin tức, Tôn Lại T.ử sốt nhẹ liên miên. Sau khi Tôn Lại T.ử đ.á.n.h gãy tay chân, đáng lẽ đưa lên trấn chữa trị, nhưng bố nghĩ con trai tàn phế , chữa khỏi cũng chỉ là một kẻ vô dụng. Thế nên họ tiếc tiền, chỉ nhờ bác sĩ kê vài thang t.h.u.ố.c đưa về. Lúc về, tay chân vẫn sưng vù tiêu.

Tôn Lại T.ử thương ở đầu, dẫn đến tình trạng đại tiểu tiện mất kiểm soát. bố ban ngày còn làm công điểm, thể ở nhà chăm sóc cả ngày . Chỉ trong vài ngày, lưng và m.ô.n.g lở loét, hoại t.ử ít. Thêm đó là cơn đau nhức từ tay chân khiến Tôn Lại T.ử kêu la t.h.ả.m thiết bất kể ngày đêm. Hàng xóm xung quanh đêm nào cũng âm thanh đó tra tấn.

Từ tối qua, Tôn Lại T.ử bắt đầu sốt nhẹ dứt. Mẹ Tôn Lại T.ử hết cách, đành đưa lên trấn khám bệnh. Dù cũng chỉ mụn con trai , bà cũng xót xa. Bố Tôn Lại T.ử mới khiêng ngoài. Bác Vu đ.á.n.h xe bò thấy Tôn Lại T.ử ánh mắt dại , miệng ngừng kêu la đau đớn, tay chân sưng tấy đỏ ửng, cả bốc mùi hôi thối nồng nặc thì sợ hãi lùi . Bác Vu định đ.á.n.h xe bò bỏ .

Bố Bệnh chốc đầu vội gọi: "Bác Vu, bác thế?"

"Ái chà chà, thằng Bệnh chốc đầu nhà trông ghê quá. Tôi hỏi ý kiến Đại đội trưởng và Bí thư chi bộ xem cho nó xe bò ."

Đến trụ sở đại đội, bác Vu đem chuyện kể một lượt. Đại đội trưởng vội vàng chạy tới, theo là mấy ngoài miệng thì bảo đến giúp đỡ, nhưng thực chất là hóng hớt xem náo nhiệt. Nhìn thấy Tôn Lại T.ử bẹp đất giữa nhà chính, ai nấy đều nhịn mà hít một ngụm khí lạnh. Tay chân sưng vù biến dạng, đỏ au một mảng. Đôi mắt vô hồn, miệng chảy dãi ròng ròng, cả bốc mùi hôi thối nồng nặc.

Đại đội trưởng nhíu chặt mày.

"Lấy ít rơm rạ lót lên xe , mau đưa nó lên trấn khám xem ."

Hôm đó, cả nhà Tôn Lại T.ử mãi thấy về.

Hôm nay, một hồi suy tính , Đường Tô vẫn quyết định chuyện máy điện báo cho Trần Dụ Xuyên . Ở một thửa ruộng ngô sườn núi khác, đám Trần Dụ Xuyên đang bón thúc cho ngô. Các thanh niên trai tráng trong đội đang đẩy xe cút kít chở phân chuồng đồng. Những gã trai trẻ khỏe mạnh nhẹ nhàng đẩy chiếc xe chở mấy trăm cân phân chuồng thoăn thoắt.

Ăn trưa xong, Đường Tô gọi ngoài. Vừa nãy Tiểu Cửu chạy qua khu thanh niên trí thức ngó nghiêng, tên thanh niên trí thức hiện đang ở đó. Trần Dụ Xuyên bộ quần áo đang mặc , bất giác rơi trầm tư. Lúc mặc quần áo mới, Đường Tô chẳng thèm liếc lấy một cái. Lúc mặc bộ quần áo vải thô cũ kỹ đẩy phân, Đường Tô những , chuyện với , mà thậm chí còn gọi riêng ngoài...

Nhìn Đường Tô về phía ngọn núi, hỏi: "Đi thế?"

"Đi theo ."

Ngay đó, Đường Tô dẫn Trần Dụ Xuyên sâu trong núi. Nói chính xác hơn là Tiểu Cửu đang dẫn đường cho Đường Tô và Trần Dụ Xuyên sâu bên trong. Thấy sắp tiến khu vực núi sâu, Trần Dụ Xuyên vội vàng ngăn : "Đi trong nữa là núi sâu đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/dai-lao-man-cap-tuy-quan-quan-quan-lanh-lung-lai-so-vo/chuong-51-phat-hien-may-dien-bao-cua-dac-vu.html.]

"Chính là núi sâu mà."

"Em làm gì?"

Đường Tô liếc , thần bí : "Cho một cơ hội lập công."

Trần Dụ Xuyên mừng rỡ: "Nói xem nào?"

"Trong núi một cái máy điện báo."

Nghe , khí thế Trần Dụ Xuyên lập tức trở nên sắc bén. Hai một mèo dừng ở một nơi hẻo lánh. Đường Tô chỉ cái hang cây cối che khuất: "Ở ngay bên trong đó."

Khựng một chút, cô hỏi: "Anh cần đèn pin ?"

Nói , Đường Tô móc một chiếc đèn pin.

Trần Dụ Xuyên im lặng một chớp mắt, đó nhận lấy đèn pin, gạt đám cây cối che cửa hang . Quả nhiên, thấy chiếc máy điện báo đúng như lời Đường Tô .

"Biết là của ai ?"

"Cái tên nam thanh niên trí thức dáng gầy gò trong đội , tên, chỉ nhớ đeo kính, tóc để khá dài."

Trần Dụ Xuyên chút khó tin: "Sao em ?"

"Tiểu Cửu thấy. Nơi cũng là do nó dẫn tới, cũng là do nó nhận diện ."

Đường Tô nhẹ bẫng, phảng phất như đang kể một chuyện hết sức bình thường.

Lúc về, hai chọn một con đường khác. Tự dưng dâng công lao tận miệng, tâm trạng Trần Dụ Xuyên chút khó tả, nhưng sâu thẳm bên trong ẩn chứa niềm vui sướng. Đường Tô và Trần Dụ Xuyên một một bước .

Cách đó xa, trong bụi cỏ rậm rạp một bóng đen xám đang nhúc nhích. Trong chớp mắt, Tiểu Cửu lao vọt về phía đó. Từ trong bụi cỏ lập tức vang lên tiếng kêu eng éc chói tai dồn dập, nhưng ngay đó chìm tĩnh lặng. Chỉ thấy Tiểu Cửu lôi một con lợn rừng con lớn lắm.

Cách đó xa, hai con lợn rừng trưởng thành thấy tiếng động liền lao như điên về phía phát âm thanh. Đó cũng chính là vị trí mà Đường Tô và Trần Dụ Xuyên đang . Trong khoảnh khắc, Đường Tô và Trần Dụ Xuyên liếc , cả hai phản xạ cực nhanh, thoăn thoắt trèo tót lên cây.

Đường Tô và Trần Dụ Xuyên đang ở vị trí cao hơn, lợn rừng từ chân núi lao lên, ánh mắt đầu tiên chạm chính là hai họ. Nhìn thấy con lợn rừng con tắt thở đất, hai con lợn rừng trưởng thành lập tức nổi điên. Lúc , chúng coi Đường Tô và Trần Dụ Xuyên là đầu sỏ gây tội.

Loading...