ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm - Chương 21: Tôi đã kết hôn rồi, Chủ tịch xin hãy tự trọng

Cập nhật lúc: 2026-04-12 16:14:24
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gò má Ôn Nhiễm ửng hồng, trái tim bắt đầu đập loạn nhịp. Không hiểu , cô luôn cảm thấy lời của Thượng Liệt Duệ ẩn chứa một sự ám chỉ đầy nguy hiểm!

Cô và trợ lý Giang gì khác biệt? Khác biệt lớn nhất chính là trợ lý Giang thể sếp "quy tắc ngầm", cũng thể cùng mật xe như cô...

Ôn Nhiễm nghẹn lời. Chẳng lẽ đang nhắc chuyện "xâm phạm" cô đêm đó?

"Trợ lý Ôn đang nghĩ gì ? Sao mặt đỏ thế?" Giọng của Thượng Liệt Duệ đột ngột vang lên sát bên tai.

"Chủ tịch Thượng, ..." Ôn Nhiễm c.ắ.n môi, lúng túng thốt nên lời.

Thượng Liệt Duệ xoáy đôi mắt cô: "Cô đang nghĩ về ?"

"Không, ... Sao dám thèm ngài chứ?" Ôn Nhiễm vội vàng giải thích, nhưng lời giải thích chẳng khác nào "lạy ông ở bụi ".

Thượng Liệt Duệ dậy, chậm rãi bước về phía cô. Anh ghé sát tai cô, thở nóng rực: "Suýt chút nữa cô làm , mà giờ vẫn còn dám ?"

Ôn Nhiễm c.h.ế.t lặng. Một luồng cảm giác kích thích dâng trào khiến cô suýt mất thăng bằng. Anh... vẫn nhớ như in những gì xảy đêm đó!

Thượng Liệt Duệ nhân cơ hội đỡ lấy eo cô, kéo cô lòng ép sát cô chiếc bàn làm việc phía . Anh xuống cô, thở nóng bỏng phả mặt: "Có nghĩ về những gì xảy trong xe với ?"

Tư thế mập mờ khiến Ôn Nhiễm vô cùng bất an. Cô cảm nhận rõ ràng nụ hôn của thể ập đến bất cứ lúc nào.

"Chủ tịch Thượng, đừng..." Ôn Nhiễm kêu lên trong hoảng hốt, "Tôi chồng . Cho dù khao khát điều gì, thì đó cũng chỉ là với chồng ... Xin ngài hãy tự trọng một chút!"

Ánh mắt Thượng Liệt Duệ lập tức trở nên u ám. Anh bóp chặt cằm cô bằng bàn tay to lớn, gằn giọng: "Cô nữa xem?"

Ôn Nhiễm gượng chua chát: "Tôi... kết hôn . Những gì ngài đang làm sẽ phá hoại cuộc sống hôn nhân của ..."

Vừa dứt lời, Thượng Liệt Duệ liền thô bạo thả cô . Anh gầm lên: "Cút !"

Người phụ nữ vô ơn! Trước đây, từng cảm thấy ham mãnh liệt với bất kỳ ai như , cô bằng giá. Ngược , cô cứ luôn miệng nhắc đến việc kết hôn để tạt nước lạnh mặt . Anh đường đường là chủ tịch, lẽ nào cam tâm l..m t.ì.n.h nhân của cô ?

Ôn Nhiễm giật tiếng gầm của , vội vàng rời . Đi nửa đường, cô sực nhớ điều gì đó nên : "Vậy còn việc chuyển công tác của ..."

Thượng Liệt Duệ lạnh lùng ngắt lời: "Nếu làm việc ở đây nữa, hãy làm thủ tục xin nghỉ việc. Cô chỉ thể rời khi phòng nhân sự tìm thế và tất bàn giao!"

Ôn Nhiễm mím môi. Trước đó cô nộp đơn xin nghỉ nhưng hồi âm, giờ cô dám chất vấn trực tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem/chuong-21-toi-da-ket-hon-roi-chu-tich-xin-hay-tu-trong.html.]

"Còn gì nữa ?" Anh hỏi với giọng lạnh lẽo.

"Không, ngoài làm việc đây." Cô nhanh chóng chạy thoát, sợ rằng chỉ chậm trễ một giây, Thượng Liệt Duệ sẽ giữ cô chiếc bàn đó. Chứng cuồng loạn của cô vẫn thực sự định, sự khiêu khích của chính là t.h.u.ố.c độc đối với cô.

Sau khi cửa đóng , Thượng Liệt Duệ liếc phản ứng rủa thầm. Anh lập tức gọi cho giám đốc nhân sự: "Nếu Ôn Nhiễm nộp đơn xin nghỉ, cứ tiếp tục chặn cho , cần lo lắng gì cả."

như dự đoán, nửa tiếng , giám đốc nhân sự báo cáo Ôn Nhiễm nộp đơn. Thượng Liệt Duệ châm một điếu xì gà, ngả ghế. Người phụ nữ định quyến rũ xong bỏ chạy ? Không đời nào!

Vài ngày , Ôn Kỳ trở về từ Paris với "chiến lợi phẩm" đầy ắp. Phó Cảnh Thành cũng về nhà.

Tối hôm đó, khi ngang qua phòng , Ôn Nhiễm thấy điện thoại reo liên tục. Cô do dự một lát bước định máy giúp. cầm lên thì cuộc gọi kết thúc, màn hình hiện cuộc gọi nhỡ từ "Ôn Kỳ".

Đêm muộn thế , chị gái gọi điện cho chồng làm gì? Ôn Nhiễm nhíu mày. Ngay đó, một tin nhắn hiện lên:

"Cảnh Thành, cảm ơn chi trả cho chuyến Paris của em. Em thích tất cả quà tặng! Anh thực sự hiểu em nhất!"

Đầu Ôn Nhiễm ong ong. Cô nắm chặt chiếc điện thoại. Mấy ngày qua Ôn Kỳ liên tục khoe đồ hiệu, trang sức đắt tiền mạng xã hội, ai cũng nghĩ là bà cả mua cho cô . Không ngờ, trả tiền là chồng cô – Phó Cảnh Thành.

Ôn Nhiễm kết hôn với một năm qua, từng tặng cô món quà nào, thậm chí từng tiêu một xu cho cô. Phó Cảnh Thành vốn là con ngoài giá thú, tuổi thơ nghèo khó khiến trở nên tiết kiệm, thậm chí là keo kiệt với vợ. Vậy mà sẵn lòng chi đậm cho Ôn Kỳ như ? Tiền bạc chính là thước đo tình cảm của đàn ông, giờ thì cô tin .

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn. Ôn Nhiễm vội đặt điện thoại xuống. Phó Cảnh Thành bước , cau mày: "Cô làm gì trong phòng ?"

"Tôi..."

"Tôi bảo cô đừng phòng khi xin phép mà?" Anh lạnh lùng cảnh báo, tiến đến cầm điện thoại lên.

Vừa thấy tin nhắn của Ôn Kỳ, vẻ mặt lạnh lùng của lập tức giãn , ánh mắt hiện lên vẻ dịu dàng che giấu. Tim Ôn Nhiễm thắt . Anh ở Paris cả tuần với chị gái cô, về đến nhà mang thái độ băng giá với vợ, nhưng lập tức tan chảy vì tin nhắn của . Thật trớ trêu!

Thấy Ôn Nhiễm vẫn đó, Phó Cảnh Thành khó chịu: "Sao còn ?"

Ôn Nhiễm những mà còn tiến gần: "Anh nhắn tin cho ai mà muộn thế?"

Ánh mắt Phó Cảnh Thành thoáng hiện vẻ lảng tránh, cất máy : "Lo chuyện của !"

"Hiện tại vẫn là vợ của ." Ôn Nhiễm lạnh lùng nhắc nhở.

"Chỉ là một cuộc hôn nhân sắp đặt thôi, đừng quá coi trọng nó!" Anh đáp đầy tuyệt tình.

Ôn Nhiễm siết chặt nắm tay, bằng ánh mắt mỉa mai: "Vậy vẫn nhớ cuộc hôn nhân của chúng là sắp đặt ? Thế mấy ngày qua rốt cuộc ?"

Loading...