Khi Ôn Nhiễm đến bệnh viện, một cơn mưa như trút nước bất chợt ập xuống. Cô vội vã chạy băng qua màn mưa để khu nội trú. Một chiếc ô đen lớn bất chợt che khuất đỉnh đầu cô, ngăn những giọt nước lạnh buốt.
"Ôn Nhiễm!"
Giọng quen thuộc vang lên. Cô theo phản xạ đầu , là trai cô – Ôn Triệu Lương. Đã lâu lắm hai em mới gặp mặt.
"Anh cũng đến thăm Ôn Kỳ ?" – Ôn Nhiễm hỏi.
"Đến xem cô thế nào." – Vẻ mặt Ôn Triệu Lương kỳ quái, dường như điều gì đó đang tính toán.
Hai cùng bước thang máy. Trong gian chật hẹp, Ôn Triệu Lương đột nhiên ghé sát tai cô, hạ thấp giọng: "Bây giờ em đang làm việc cho Thượng tổng ?"
Ôn Nhiễm giật , sắc mặt biến đổi. Cô cứ ngỡ giữ kín mối quan hệ vụng trộm với Thượng Liệt Duệ, nhưng cô quên mất Ôn Triệu Lương chính là một "quả b.o.m hẹn giờ". Trước đây, chính là nợ nần chồng chất và Thượng Liệt Duệ giúp trả nợ. Anh hiểu rõ hơn ai hết cái giá của tiền đó là gì.
"Không ." – Ôn Nhiễm lạnh lùng phủ nhận. Cô quá rõ bản chất của trai , nếu để cô và Thượng Liệt Duệ vẫn còn qua , chắc chắn sẽ dùng điều đó làm bàn đạp để tống tiền hoặc trục lợi.
Ôn Triệu Lương tỏ vẻ thất vọng: "Ôn Nhiễm, em đừng cổ hủ thế ? Khó khăn lắm mới giàu như để mắt đến, em chủ động mà chinh phục trái tim ?"
Ôn Nhiễm cau mày nhắc nhở: "Đừng quên, là chồng." Cuộc ly hôn với Phó Cảnh Thành vẫn công khai, danh nghĩa cô vẫn là phụ nữ gia đình.
Ôn Triệu Lương bật như chuyện hài: "Thời đại nào mà em còn giữ cái đạo đức đó? Phó Cảnh Thành chẳng vẫn ngoại tình với Ôn Kỳ ngay mắt em ? Em Thượng Liệt Duệ chú ý là cơ hội cả đời một, nắm lấy thì đừng hối hận!"
Ôn Nhiễm trừng mắt . Cái gia đình vẫn , từ cha đến trai, tất cả đều đem cô làm món hàng để đổi lấy vinh hoa phú quý. Cô lười tranh cãi, lúc thang máy mở cửa liền sải bước thẳng.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem/chuong-172-khuyen-co-chu-dong-chinh-phuc-trai-tim-anh-ta.html.]
Đứng cửa phòng bệnh của Ôn Kỳ, tiếng nức nở vang vọng ngoài.
"Mẹ ơi, Nguyệt Triều cần con nữa, con sống nữa..."
Tiếng bà Thẩm Áo Lan xót xa khuyên nhủ: "Con đừng bậy! Không con vẫn còn mà!"
Ôn Nhiễm ngoài, nụ môi càng thêm mỉa mai. Cô khinh bỉ sự hèn nhát của phụ nữ khi tự biến thành nô lệ của tình cảm. Vì một đàn ông yêu mà đòi sống đòi c.h.ế.t, thật chẳng đáng chút nào.
"Cốc cốc!"
Cô gõ cửa lấy lệ đẩy cửa bước . Sự xuất hiện của cô khiến cả bà Thẩm lẫn Ôn Kỳ đều sững sờ.
"Con đến thăm chị gái!" – Ôn Nhiễm giả tạo thốt hai chữ "chị gái" khiến nổi da gà.
Cô tiến gần giường bệnh. Ôn Kỳ giờ đây còn vẻ kiêu kỳ của một tiểu thư, gương mặt tái nhợt, đôi mắt vô hồn trông thật t.h.ả.m hại. Nghiệp báo cuối cùng cũng đến, cuộc hôn nhân mà chị cướp đoạt nay cũng tan vỡ.
"Chị chứ?" – Ôn Nhiễm "quan tâm" hỏi – "Thực sớm nhận bản chất của thiếu gia nhà họ Tần cũng . Anh còn yêu chị, ly hôn sớm để chị tìm mới chẳng hơn ? Dù bên cạnh chị vẫn còn một Phó Cảnh Thành si tình chờ đợi cơ mà."
Ôn Kỳ liền bật dậy, hét lên cuồng loạn: "Cô cái gì? Cô quyền gì mà chồng ? Tôi chỉ yêu Nguyệt Triều, nhất định sẽ !"
Ôn Nhiễm đảo mắt đầy khinh bỉ: "Yêu Nguyệt Triều mà lưng mập mờ với Phó Cảnh Thành ? Chẳng qua chị tham lam, cả danh phận thiếu phu nhân nhà họ Tần lẫn sự cung phụng của Phó Cảnh Thành mà thôi. Giờ một bên mất , chị mới phát điên như ."
"Cô láo!" – Ôn Kỳ chỉ tay cửa – "Cút ngay! Tôi thấy cô!"
Ôn Nhiễm những mà còn cúi xuống, ghé sát mặt Ôn Kỳ, buông lời châm chọc cuối cùng: "Chị , giận dữ thế? Dù mất Tần thiếu, chị vẫn còn Phó Cảnh Thành mà. Có nhặt đồ thừa của khác với vẻ mặt hạnh phúc như , chị nên thấy mừng mới ."