Điện thoại của Thượng Liệt Duệ vang lên, là Tần Việt Siêu gọi tới.
"Chuyện gì hả? Tối nay tổ chức tiệc ăn mừng vì thời độc hoàng kim, mà đến? Cậu coi là em nữa ?" – Tần Việt Siêu gào thét trong điện thoại.
Lúc , cho dù là Thiên vương đích mời, Thượng Liệt Duệ cũng chẳng bận tâm. Anh chỉ dành trọn thời gian cho cuộc hẹn với Ôn Nhiễm. Tuy nhiên, nửa đầu câu của bạn khiến chú ý: "Cậu gì về việc độc cơ?"
Tần Việt Siêu tự hào tuyên bố: "Hôm nay tòa tuyên án, cuối cùng cũng ly hôn với Ôn Kỳ ! Tôi chính thức tự do! Tối nay ăn mừng với ?"
Nghe , Thượng Liệt Duệ vui mừng khôn xiết, nhưng câu trả lời vẫn là: "Không!"
Tần Việt Siêu suýt nghẹn thở vì tức: "Cái đồ trọng sắc khinh bạn ! Tôi ly hôn, đến chia vui thì thôi còn..."
Thượng Liệt Duệ hừ lạnh một tiếng đầy ẩn ý: "Cậu độc , còn thì sắp 'nhậm chức' làm đàn ông chính thức . Đừng phá hỏng thời gian vui vẻ của ."
Theo , việc Ôn Nhiễm chủ động đến gặp tối nay chứng minh cô bắt đầu chấp nhận . Ôn Kỳ ly hôn, Phó Cảnh Thành và Ôn Nhiễm sớm muộn cũng sẽ kết thúc. Đây là thời điểm quan trọng để tiến tới vị trí "chính thất", làm thời gian nhậu nhẹt?
Tần Việt Siêu sững sờ: "Cuối cùng cũng chịu chấp nhận đại tiểu thư nhà họ Phó mà chú hai sắp xếp cho ?"
Thượng Liệt Duệ cau mày: "Không cô ! Đến lúc thích hợp sẽ cho ."
Vừa cúp điện thoại, chuông cửa biệt thự vang lên. Thượng Liệt Duệ khẽ giật , rõ ai đang bên ngoài.
...
Ôn Nhiễm cổng biệt thự của Thượng Liệt Duệ, hít sâu hai để lấy bình tĩnh khi run rẩy bấm chuông. Thực tâm, cô thầm hy vọng nhà để một cái cớ trốn chạy. Đây là đầu tiên cô chủ động "dâng hiến" cho một đàn ông, sự lo lắng khiến đôi tay cô ngừng run rẩy.
lời cầu nguyện của cô thành hiện thực. Chỉ một tiếng chuông, cánh cửa lớn mở . Dáng cao lớn, oai vệ và đầy khí chất quý tộc của Thượng Liệt Duệ hiện mặt.
Ánh mắt sâu thẳm của dán chặt cô, khiến Ôn Nhiễm tự chủ mà đỏ mặt, cúi đầu ngượng ngùng: "Ừm... ..."
"Mời ." – Thượng Liệt Duệ nghiêng sang một bên, nhường lối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem/chuong-160-anh-ay-sap-chinh-thuc-nham-chuc.html.]
Ôn Nhiễm lấy hết can đảm bước trong. Cô bộ đồ công sở cứng nhắc ban ngày bằng một chiếc váy màu vàng nhạt mềm mại. Gam màu càng tôn lên làn da trắng ngần và vẻ quyến rũ tinh tế của cô, khiến Thượng Liệt Duệ khỏi nheo mắt đầy khao khát.
Cổ họng Thượng Liệt Duệ khẽ rung lên khi Ôn Nhiễm trong chiếc váy vàng nhạt đầy quyến rũ. Anh ước gì thể lao chiếm lấy cô ngay lập tức, nhưng vẫn cố giữ vẻ quý tộc thường ngày. Ôn Nhiễm cảm nhận ánh rực lửa lưng, cô bối rối để tránh đôi mắt "hung dữ" đầy khao khát của đàn ông.
"Em ăn gì ?" – Thượng Liệt Duệ đột ngột hỏi.
Khi thấy cô lắc đầu, dẫn cô nhà hàng. Trên bàn là một bữa tiệc thịnh soạn với hơn hai mươi món ăn trình bày cầu kỳ. Thượng Liệt Duệ mỉm : "Cứ chọn món nào em thích." Thực tế, rõ khẩu vị của cô nên gọi thật nhiều món để quan sát xem cô thích gì.
Ôn Nhiễm xuống, nhưng tâm trí cô lúc đặt đồ ăn. Nghĩ đến mục đích đến đây tối nay là để "ngủ với ", cô lo lắng đến mức mất hết cảm giác thèm ăn. Cô chỉ ăn vài miếng cơm qua loa đặt đũa xuống: "Tôi ăn xong !"
Cô chỉ kết thúc bữa tối thật nhanh để " việc chính" cho xong xuôi. Thấy bát cơm ăn dở của cô, lông mày Thượng Liệt Duệ nhíu đầy ẩn ý: "Nếu em ăn nhiều hơn, lát nữa sẽ còn năng lượng !"
Ôn Nhiễm hiểu ngay ý nghĩa đen tối câu đó, đôi tai cô đỏ ửng lên vì hổ. Thấy cô định cãi , Thượng Liệt Duệ lệnh: "Ăn hết bát cơm , nếu lát nữa em than mệt cũng dừng !"
Nghĩ đến sự mãnh liệt của giường, Ôn Nhiễm đành nuốt lời định phản kháng trong, cúi đầu ăn hết bát cơm. Cô nếu nạp đủ năng lượng, cô sẽ sớm kiệt sức tay . Khi cô ăn xong và ngước lên, cô ngạc nhiên thấy bát của Thượng Liệt Duệ vẫn còn nguyên.
"Anh ăn miếng nào ?" – Cô thốt lên.
Thượng Liệt Duệ trả lời bằng lời . Anh dậy, bước vòng qua bàn ăn, ôm chặt lấy eo cô và kéo cô lòng. Ôn Nhiễm ép lên đùi , cảm nhận rõ rệt phản ứng mãnh liệt của đàn ông. Cô sợ hãi định dậy nhưng siết chặt hơn.
"Đút cho ăn!" – Thượng Liệt Duệ đưa yêu cầu đầy bá đạo.
Ôn Nhiễm cau mày: "Anh tay chân, tự ăn ?"
Anh nghiêng sát tai cô, thở nóng hổi phả da thịt: "Nếu em đút cho ăn, thì đành 'ăn' em !"
Ôn Nhiễm kịp phản ứng thì Thượng Liệt Duệ cúi xuống, đôi môi bắt đầu tấn công dồn dập. Cô hốt hoảng chống tay n.g.ự.c : "Chờ ... đừng làm ở đây... chúng nên phòng ngủ..."
Làm chuyện đó ngay tại phòng ăn là điều vượt quá giới hạn chịu đựng của Ôn Nhiễm. ánh mắt Thượng Liệt Duệ giờ đây tối sầm vì hưng phấn: "Giờ thì thể nữa ..."
Nói xong, khóa chặt môi cô, bỏ mặc bàn tiệc thịnh soạn phía để bắt đầu "thưởng thức" món ăn hấp dẫn nhất tối nay.