Ôn Nhiễm chôn chân tại chỗ, tim đập loạn nhịp. Cô rõ phép để bước phòng ngủ lúc . Nếu bà chạm mặt Thượng Liệt Duệ, chuyện coi như chấm hết.
"Mẹ ơi, !" – Ôn Nhiễm vội vàng dang tay ngăn cản.
Bà Thành Vạn Di con gái với vẻ mặt nghi hoặc: "Ý con là ? Chỉ là một con mèo thôi mà, con cho mang ?"
Dù Ôn Nhiễm cũng là bà nuôi nấng từ nhỏ, chỉ cần thoáng qua biểu cảm bồn chồn của cô, bà linh cảm điều gì đó .
"Phòng con bừa bộn lắm, đừng ! Hơn nữa... con mèo hung dữ lắm, lỡ nó cào thì con làm ?" – Ôn Nhiễm tuyệt vọng tìm cái cớ để thoái thác.
Tuy nhiên, bà Thành Vạn Di hề mảy may để tâm: "Mẹ yếu đến mức bắt một con mèo. Còn phòng bừa bộn thì để giúp con dọn dẹp luôn một thể."
Thấy quyết tâm xông , ký ức tuổi thơ đau lòng bỗng ùa về trong tâm trí Ôn Nhiễm. Cô nhớ năm đó từng cứu một chú mèo hoang và thiết tha nuôi nó, nhưng cô lạnh lùng từ chối với lý do cô cần tập trung học hành. Cha và bà nội cũng đồng tình rằng nhà họ Ôn chỗ cho mèo. Thế nhưng, khi chị gái Ôn Kỳ thích một con mèo thuần chủng đắt đỏ, họ sẵn lòng bỏ hàng chục nghìn nhân dân tệ để mua về và hết lời khen ngợi.
Lúc đó Ôn Nhiễm hiểu : Khi địa vị của một thấp kém, ngay cả quyền nuôi một con thú cưng cũng . Giờ đây, dù con mèo chỉ là cái cớ, nhưng việc cô phớt lờ ý của cô, tự ý xông phòng để định đoạt "thú cưng" của cô như thuở nhỏ khiến Ôn Nhiễm cảm thấy xúc phạm. Đây là nhà của cô, nhà họ Ôn!
"Thật , cần làm thế !" – Sắc mặt Ôn Nhiễm đột ngột trở nên lạnh lùng.
bà Thành Vạn Di vẫn phớt lờ, tay chạm nắm cửa. Đối với bà, lời của con gái chẳng chút trọng lượng nào.
"MẸ!" – Ôn Nhiễm bất ngờ quát lớn.
Bà Thành Vạn Di giật , con gái với vẻ tin mắt . Bà ngỡ ngàng vì sự phản kháng dữ dội , nhưng nhanh chóng lấy vẻ nghiêm nghị, trừng mắt cô: "Chẳng lẽ , với tư cách là , quyền bước phòng ngủ của con ? Con đang giấu bí mật gì trong đó?"
"Mẹ suy nghĩ quá nhiều , chẳng bí mật nào cả." – Ôn Nhiễm lạnh lùng đáp.
Bà Thành Vạn Di nheo mắt đầy nghi ngờ: "Thật ? Vậy tại cho ?"
Ôn Nhiễm thẳng thắn nhắc nhở: "Con chỉ cảm thấy đây là gian riêng tư của con, làm bất tiện."
"Ồ, là con đủ lông đủ cánh nên tự lập, cần kiểm soát nữa chứ gì?" – Mặt bà Thành Vạn Di tái mét vì tức giận. Bà thể chấp nhận việc đứa con gái vốn ngoan ngoãn từ nhỏ nay dám cãi lời . Nếu là đây, Ôn Nhiễm cúi đầu xin hoặc mở cửa cho bà kiểm tra ngay lập tức.
Nhận thấy khí quá căng thẳng và bóng bên trong phòng ngủ vẻ đang mất kiên nhẫn, Ôn Nhiễm cố gắng giữ bình tĩnh, lịch sự lệnh đuổi khách: "Mẹ ơi, muộn . Để con đưa về nhé!"
Sau khi đuổi bằng thái độ cứng rắn từng , Ôn Nhiễm mệt mỏi thụp xuống ghế sofa. Tiếng cửa đóng sầm vẫn còn vang vọng, để trong cô một cảm giác trống rỗng đến lạ kỳ.
Thượng Liệt Duệ bước khỏi phòng ngủ. Anh thấy bộ cuộc đối thoại . Ánh mắt cô tràn đầy sự xót xa mà chính cũng nhận . Anh vốn cô là con riêng nhà họ Ôn, nhưng ngờ ngay cả ruột cũng đối xử với cô khắc nghiệt và thiếu thấu hiểu đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem/chuong-153-co-ay-cho-anh-ta-o-lai-mot-dem-sao.html.]
Anh xuống cạnh cô, đưa bàn tay rộng lớn vỗ nhẹ lên vai cô: "Anh sẽ ở đây với em, em thể dựa ."
Ôn Nhiễm dựa , nhưng cũng đẩy . Cô khẽ mím môi: "Lẽ em thấy buồn, nhưng lúc trong lòng em chỉ thấy một sự trống rỗng."
Thượng Liệt Duệ thâm trầm đáp: "Không hy vọng thì sẽ thất vọng. Có vẻ như em thực sự buông bỏ kỳ vọng bà ."
Câu của như chạm đúng góc khuất trong lòng Ôn Nhiễm. , khi thấu bản chất của sự việc, nỗi đau sẽ hóa thành sự thanh thản. Cô sang , ánh mắt dịu : "Cảm ơn , em . Muộn thế , nên về nghỉ ngơi ."
Thượng Liệt Duệ nào dễ dàng rời như thế. Anh đợi cô suốt 5 tiếng đồng hồ sảnh, bụng vẫn còn trống rỗng. Để tìm lý do ở , đột nhiên hỏi: "Ở đây gì ăn ? Anh vẫn ăn tối."
Ôn Nhiễm sững sờ. Hóa chờ cô từ lúc tan làm đến tận nửa đêm mà gì bụng. Một chút áy náy dâng lên, cô vô thức đề nghị: "Để em nấu mì cho nhé?"
Vừa dứt lời, cô nhận khí bỗng chốc trở nên ám . Ánh mắt Thượng Liệt Duệ sáng rực lên, chứa đựng một hàm ý sâu xa khiến tim cô đập trệch một nhịp.
"Em định nấu mì cho ăn ?" – Anh lặp , giọng trầm thấp đầy vẻ trêu chọc.
Ôn Nhiễm vẫn kịp phản ứng với ý nhị trong lời của , chỉ đơn giản gật đầu: "Ừm, thử ?"
Thượng Liệt Duệ nhếch môi , một nụ đầy ý vị: "Em lòng như , dĩ nhiên sẵn lòng 'thưởng thức' món mì của em."
Nhiệt độ trong căn phòng dường như đang tăng dần lên. Ôn Nhiễm bỗng cảm thấy hối hận vì lời mời gọi vô tình của , nhưng đàn ông dường như quyết định sẽ "ăn" sạch sẽ thứ cô dâng tối nay...
Ôn Nhiễm sững sờ mất vài giây mới hiểu ẩn ý đen tối trong lời của . Mặt cô đỏ bừng lên vì hổ xen lẫn bực bội, cô trừng mắt đầy giận dữ: "Đầu óc chỉ nghĩ đến mấy thứ dâm d.ụ.c đó thôi ? Ý là mì, là MÌ theo đúng nghĩa đen, hiểu ?"
Thật thể tin đàn ông thể bẻ lái lời mời nấu mì của cô sang một hướng "nhạy cảm" như thế.
Đôi môi mỏng của Thượng Liệt Duệ khẽ cong lên thành một nụ nửa miệng đầy vẻ trêu chọc: "Thế ? Anh gì mà em cuống lên như ?"
Ôn Nhiễm hừ nhẹ một tiếng, thèm tranh cãi thêm với kẻ mặt dày . Cô thẳng bếp để tránh ánh rực lửa của . Nhìn bóng dáng nhỏ bé, phần e lệ của cô rời , nụ môi Thượng Liệt Duệ càng thêm đậm nét.
Hai mươi phút , Ôn Nhiễm dùng những nguyên liệu đơn giản trong tủ lạnh để thành bát mì trứng cà chua thơm phức. Thế nhưng, khi cô bưng bát mì nóng hổi phòng khách, cô ngạc nhiên thấy Thượng Liệt Duệ ngủ từ lúc nào.
Dáng cao lớn của vị Chủ tịch lún sâu chiếc ghế sofa nhỏ bé, đầu tựa gối, đôi mắt sâu thẳm thường ngày vốn sắc bén giờ khép . Dưới ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt trông hiền lành và mệt mỏi hơn bao giờ hết. Có lẽ quãng thời gian 5 tiếng chờ đợi cộng với áp lực công việc khiến kiệt sức.
Ôn Nhiễm định tiến đến huých vai đ.á.n.h thức : "Này, mì xong , dậy ăn còn về!"
Thế nhưng, khi thấy ngủ ngon lành như , bàn tay cô bỗng dừng giữa trung. Cô bắt đầu do dự. Nếu cứ ngủ quên ở đây thì cô làm ? Chẳng lẽ... tối nay cô thực sự cho đàn ông ở qua đêm ?