ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 52: Cô cầu xin anh làm "thuốc giải" cho mình một lần
Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:11:55
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , đôi mắt hạnh của cô ngấn lệ, hai má ửng hồng.
Vẻ mặt nửa đau đớn, nửa khát khao, đan xen cùng d.ụ.c vọng.
Quả thực là đang dụ dỗ phạm tội!
Thương Liệt Duệ mà nóng ran cả , yết hầu liên tục chuyển động.
Anh cảm giác thể nào rời mắt khỏi cô. Cô lúc thực sự quá , quá đỗi gợi cảm!
Từng cử chỉ của cô đều đang khiêu khích sợi dây thần kinh mỏng manh nhất của một đàn ông.
Tuy ngày thường luôn giỏi kiềm chế bản , thậm chí còn xu hướng thanh tâm quả dục.
đối diện với cô, phụ nữ mà nhung nhớ từ lâu, đang hờ hững đầy quyến rũ
ngay mặt , thực sự thể động lòng.
Ánh mắt Thương Liệt Duệ trở nên sâu thẳm, tối sầm : "Cô giúp thế nào?"
Ôn Nhiễm suýt chút nữa thì trợn ngược mắt.
Người đàn ông cần giả vờ ngây thơ mặt cô ?
Cô hạ thuốc, khó chịu đến mức . Còn giúp thế nào nữa?
"Ngài thể... ngủ với một đêm ?"
Ôn Nhiễm sốt ruột nắm lấy bàn tay , áp má cọ cọ lên mu bàn tay , ngước ánh mắt đầy khát khao .
Dứt khoát hỏi thẳng luôn.
Bây giờ cô nóng ran đau nhức, chẳng còn tâm trí mà e dè nữa.
Mặc kệ là sếp , chỉ cần là đàn ông thì cứ tới luôn !
Thương Liệt Duệ nheo mắt cô, "Cô ngủ với ?"
Biểu cảm của lúc vô cùng khó dò.
Bàn tay lớn vuốt ve gò má đang nóng bừng của cô, trong lòng xót xa, chút nặng nề.
Cảm giác mát lạnh từ bàn tay truyền đến khiến cô nhịn mà rên rỉ một tiếng khoan khoái.
"Mát quá, mau... mau cho ..."
Ôn Nhiễm liên tục gật đầu, giọng nũng nịu quyến rũ.
Cô kéo tay , vuốt dọc theo gò má, trượt dần từ cổ xuống.
Cho đến khi thấy tiếng thở dốc nặng nhọc của đàn ông.
"Tổng giám đốc Thương, ngài... ngài cứ coi như... giúp một thôi ?" Ôn Nhiễm nắm c.h.ặ.t t.a.y , ánh mắt ngày càng đê mê, mất tiêu cự.
Thương Liệt Duệ cúi , ghé sát cô hơn nữa: "Nếu giúp thì ?"
Trong lòng Ôn Nhiễm nóng như lửa đốt.
Không thể nào? Anh ngủ với cô ?
Rõ ràng đây từng cưỡng hôn cô mấy cơ mà?
Lẽ nào là vì vị hôn thê Phó Đan Tình về nước? Anh giữ trong sạch cho thiên kim nhà họ Phó ?
Mẹ ơi, cô làm bây giờ?
Ôn Nhiễm hết cách, đành c.ắ.n răng van nài: "Nếu ngài thực sự đích ngủ với , phiền ngài gọi cho một tên trai bao, nhớ chọn nào trai một chút nhé..."
Thương Liệt Duệ suýt chút nữa thì tức hộc máu. Vốn dĩ chỉ định thử phản ứng của cô xem .
Ai ngờ cô thà tìm trai bao chứ nhất quyết cần , còn yêu cầu trai nữa!
Tuy nhiên, việc cô tìm trai bao chứ nhờ gọi cho chồng cô - Phó Cảnh Thành, quả thực khiến bất ngờ!
"Cô cũng kén chọn gớm nhỉ!"
Thương Liệt Duệ khẩy, khuôn mặt tuấn tú thoắt cái trở nên u ám.
"Tổng giám đốc Thương, phiền ngài gọi nhanh giúp với, ... hình như sắp chịu nổi nữa ..."
Trán Ôn Nhiễm rịn đầy mồ hôi lạnh, cô oán trách trong đau đớn tột cùng.
Thương Liệt Duệ tuy xót xa sự giày vò của cô lúc , nhưng vẫn tức giận vì cô dám đòi tìm trai bao.
"Tôi mà gọi đến bây giờ, e là kịp nữa !"
Anh cúi vờn lọn tóc dài của cô, kề tai cô nhắc nhở.
Trái tim Ôn Nhiễm chùng xuống. Trong lòng càng thêm lo lắng, sốt ruột.
Nhịp thở cũng d.ư.ợ.c tính ép cho rối loạn.
Cứ tiếp tục thế thì hỏng bét mất, cô thể cầm cự nữa!
"Vậy... đành làm phiền Tổng giám đốc Thương, ngài đích giúp chuyện ..." Cô đành nhắm mắt đưa chân, cầu xin thêm nữa.
Có một đàn ông bằng xương bằng thịt đang sờ sờ đấy, cô việc gì tìm kiếm xa?
Cô thực sự chịu đựng thêm nỗi khó chịu nữa.
Trong lúc cấp bách, Ôn Nhiễm cuống quýt : "Ngài yên tâm, ngủ chùa với ngài , trả cho trai bao bao nhiêu, sẽ trả cho ngài bấy nhiêu..."
Nhìn sắc mặt Thương Liệt Duệ đen như đ.í.t nồi. Trong lòng cô vô cùng hối hận.
C.h.ế.t tiệt, đang cái quái gì thế ?
Bị tác dụng của t.h.u.ố.c làm cho mờ mịt, đến não cũng teo ?
Nói thế chẳng khác nào ám chỉ sếp lớn là trai bao ?
Mặc dù trong lòng cô lúc nghĩ như thật, nhưng cũng thể toạc móng heo chứ.
"À ... Tổng giám đốc Thương... ý ngài là trai bao... ý là sẽ đưa tiền cho ngài..." Ôn Nhiễm giải thích lộn xộn.
Đâu rằng, cô càng thanh minh thì chuyện càng tồi tệ hơn!
Nếu là phụ nữ khác dám ăn kiểu với Thương Liệt Duệ, e là c.h.ế.t thây từ lâu .
vì đó là cô, Thương Liệt Duệ chẳng những tính toán, ngược còn cố gắng kiềm chế ngọn lửa d.ụ.c vọng đang bùng cháy điên cuồng nơi đáy mắt.
"Cô thể đưa bao nhiêu tiền?" Anh khàn giọng hỏi.
Ôn Nhiễm dám tin tai , chằm chằm .
Không thể kìm nén niềm vui sướng trào dâng trong lòng.
Anh hỏi như , tức là đồng ý ?
Cô sung sướng men theo cánh tay áp sát , hề nhận cơ thể nam giới khi đến gần cứng đờ, căng như dây đàn.
"Hay là ngài cứ giá ? Bao nhiêu cũng sẵn lòng trả!"
Ai bảo cô bây giờ hết sự lựa chọn , còn ngủ với sếp lớn cơ chứ.
Một tên trai bao hạng nhất như , ngủ một đêm bao nhiêu tiền đến lượt cô mở miệng, do định giá chứ!
Dù cũng thiếu tiền, cũng chẳng hành nghề bán để kiếm sống.
Cô giá bao nhiêu thì mới làm động lòng đây.
"Hiện tại cô tất cả bao nhiêu tiền?"
Thương Liệt Duệ siết lấy vòng eo thon gọn của cô, kéo cô sát lồng n.g.ự.c , để hai cơ thể dán chặt một kẽ hở.
Đầu óc Ôn Nhiễm ong lên một tiếng, như nổ tung.
Máu như sôi sùng sục. Có cần áp sát ?
Biết rõ cô đang kiểm soát bản , giá cả còn bàn bạc xong mà sát sạt thế , định tra tấn cô đến c.h.ế.t .
Ôn Nhiễm với khuôn mặt đỏ lựng như say rượu: "Chưa đến một triệu!"
Cô thật.
Tuy mang danh là Nhị tiểu thư nhà họ Ôn, nhưng tiền tiêu vặt nhà họ Ôn cho cô còn chẳng bằng lẻ của chị.
Tất cả tiền mặt và tiền tiết kiệm của cô gộp , cũng đến một triệu.
Mà đó là tiền cô tự nỗ lực kiếm . "Vậy lấy một triệu!"
Không ngờ Thương Liệt Duệ thừa cơ cô đang thần trí bất minh mà hét giá trời.
"Gì cơ? Đắt thế á?"
Đôi mắt đê mê của Ôn Nhiễm thoáng chốc mở to. Như thế cũng... đắt quá !
Trai bao cao cấp nhất, phục vụ một đêm cũng đắt đến ?
Tất nhiên là trai bao.
dẫu là sếp lớn chăng nữa, ngủ với cô một đêm mà lấy tận một triệu, đúng là cướp ngày mà.
Quan trọng nhất là, phụ nữ khác ngủ với sếp, thường là nhận tiền.
Sao đến lượt cô, ngủ chùa thì chớ, còn móc ví một triệu?
Đầu óc kinh doanh của Thương Liệt Duệ quả nhiên thường thể sánh bằng.
Sao đàn ông cô đụng tối nay cứ là cơ chứ?
"Chê đắt thì thôi!"
Thương Liệt Duệ làm bộ định buông cô .
Ôn Nhiễm làm thể nỡ rời khỏi vòng tay lúc chứ.
"Đừng mà..." Cô nắm chặt vạt áo , cuống quýt gọi: "Tổng giám đốc Thương, ngài đừng buông , giá cả chúng từ từ thương lượng mà!"
Thương Liệt Duệ cúi xuống phụ nữ đang ngọ nguậy cọ xát trong n.g.ự.c như một chú mèo hoang nhỏ.
Bộ dạng hờn dỗi, nũng nịu của cô lúc quả thực , quyến rũ.
Thương Liệt Duệ rõ, sở dĩ cô dám trắng trợn khiêu khích như , thậm chí còn to gan lớn mật đòi ngủ với , đều là vì cô trúng thuốc, đang khao khát làm "thuốc giải".
Nếu lúc cô tỉnh táo, cô còn ngủ với nữa ?
Ánh mắt Thương Liệt Duệ trở nên âm u khó lường.
Chương 53
Anh đưa tay bóp chặt cằm cô: "Nói là cô đồng ý ?"
Lúc Ôn Nhiễm khó chịu tột độ, cảm giác như hàng vạn con kiến đang gặm nhấm trái tim.
Cô đồng ý cũng .
Chỉ là bắt cô trả một triệu cho một đêm với , cô quả thực nhiều tiền đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-mnlv/chuong-52-co-cau-xin-anh-lam-thuoc-giai-cho-minh-mot-lan.html.]
"Có thể trả góp ?" Cô cố kiềm chế cơ thể đang run rẩy, thử thương lượng với .
Thương Liệt Duệ liếc cô một cái thật sâu: "Ít nhất đặt cọc một trăm nghìn!"
Ôn Nhiễm thực sự cạn lời.
Lại còn đặt cọc nữa? Có mua nhà chứ? Cô chỉ mua một đêm của thôi mà.
Người đàn ông đúng là nhân cơ hội sư t.ử ngoạm.
Bóc lột tiền mồ hôi nước mắt của một trợ lý nhỏ bé như cô.
hiện tại cô hết cách, cho dù nhân cơ hội ép giá, cô cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
"Thành giao!"
Ôn Nhiễm c.ắ.n răng, liều mạng .
Sâu thẳm trong đôi mắt Thương Liệt Duệ lóe lên ngọn lửa d.ụ.c vọng.
Anh bất ngờ đẩy ngã cô xuống giường.
Hai đầu gối quỳ bên mép giường, cơ thể phủ lên cô, cúi đầu áp sát khuôn mặt đang ngừng kêu gào của cô.
Hơi thở của hai hòa quyện , tỏa sức nóng vô hạn.
Ôn Nhiễm vươn tay vòng qua cổ Thương Liệt Duệ, gấp gáp hôn .
giữ chặt : "Trả tiền !" Ôn Nhiễm ngơ ngác mất hai giây.
Suýt nữa thì thổ huyết.
Đã đến nước , còn tính toán chuyện tiền bạc với cô ?
Hơn nữa cũng thiếu tiền.
"Không thể xong chuyện ?" Đôi mắt Ôn Nhiễm đỏ hoe, thực sự chịu nổi nữa .
Đôi mắt Thương Liệt Duệ khóa chặt lấy cô: "Xong chuyện cô quỵt nợ thì ?"
Ôn Nhiễm: "..."
Không đợi cô phản ứng, tìm điện thoại của cô, chuyển sang trang chuyển tiền, thậm chí còn nhập sẵn tiền một trăm nghìn giúp cô.
Chỉ chờ cô nhập mật khẩu nữa thôi.
Lúc mũi tên lên cung thể bắn.
Ôn Nhiễm chẳng màng gì nữa, nhập mật khẩu, chuyển cho một trăm nghìn tính tiếp.
Cứ tưởng trả tiền thì lúc thể "ăn" .
Ai ngờ đúng lúc , cộc cộc... Có tiếng gõ cửa vang lên.
Sự tỉnh táo dần trở trong mắt Thương Liệt Duệ.
Anh buông cô , bước xuống giường, kéo chăn đắp cho cô, khỏi phòng khách để mở cửa.
Ôn Nhiễm giường, cả nóng ran khó chịu.
Sự khao khát của cơ thể khiến cô ngày càng đ.á.n.h mất lý trí.
trớ trêu , Thương Liệt Duệ bỏ ngay lúc !
Bảo cô làm bây giờ?
Cô trả tiền mà còn chạy trốn ?
Biết thế ban nãy cô một làm hai , trực tiếp "bá vương ngạnh thượng cung" (cưỡng ép) cho xong.
Đang lúc Ôn Nhiễm tức tối, thì thấy giọng của một phụ nữ vang lên.
"Nhận điện thoại của em là chị vội chạy đến ngay đây, thế nào ?"
Thương Viện xách hộp y tế trong.
Giọng Thương Liệt Duệ khàn khàn và bất lực: "Chị mà đến muộn một chút nữa, là em trai của chị đích bán đấy."
Thương Viện lườm em trai một cái: "Chuyện lạ nha! Ai thể ép em bán chứ?"
Hôm nay nhận điện thoại của em trai, cô ngừng nghỉ chạy đến đây.
Lúc cô tò mò, rốt cuộc là phụ nữ thế nào hạ t.h.u.ố.c mà khiến em trai của cô tiếc công sức gọi cô đến một chuyến.
Rất nhanh, Thương Liệt Duệ dẫn Thương Viện căn phòng Ôn Nhiễm đang .
Thương Viện lập tức tiến đến kiểm tra cho cô.
Lúc Ôn Nhiễm d.ư.ợ.c lực hành hạ đến mức thần trí còn tỉnh táo nữa.
Thương Viện nhanh chóng lấy ống tiêm chuẩn sẵn, tiêm cho Ôn Nhiễm một mũi.
"Chưa rõ đối phương dùng loại t.h.u.ố.c gì, nhưng xem liều lượng khá lớn, mũi t.h.u.ố.c giải của chị tiêm chắc thể tác dụng ngay lập tức, e là cô sẽ ngủ một giấc đến sáng mai mới tỉnh táo ."
Thương Viện dặn dò xong, liền dọn dẹp hộp y tế của .
"Vâng."
Thương Liệt Duệ gật đầu, xuống ghế sofa cạnh giường.
Thương Viện tư thế của em trai, đoán chắc là định túc trực bên cạnh cô .
Cô khỏi tò mò hỏi: "Em và cô quan hệ gì ?"
Hiếm khi thấy em trai gần nữ sắc của quan tâm đến một phụ nữ như thế.
nếu phụ nữ là bạn gái của em trai, cô hạ t.h.u.ố.c đến mức , đáng lẽ nó
tự giải cứu mới đúng, việc gì bày vẽ gọi cô đến đây làm gì?
Còn nếu bảo em trai chút tình cảm nào với phụ nữ , thì với sự hiểu của cô về em, nó căn bản bao giờ quan tâm đến chuyện bao đồng.
"Cô là trợ lý của em!" Thương Liệt Duệ hờ hững giải thích.
Vẻ mặt Thương Viện đầy nghi ngờ: "Chỉ là trợ lý thôi mà em bụng cất công gọi chị đến đây cứu cô ? Lại còn định túc trực bên giường bệnh nữa chứ?"
Cô tin , em trai cô làm gì là sếp , quan tâm đến nhân viên như .
Ngay cả với bà chị ruột , nó cũng bao giờ tận tâm đến thế.
Thương Liệt Duệ thèm phí lời với chị gái, trực tiếp đuổi khách: "Chị tiêm xong thì về ."
Tức giận, Thương Viện thẳng thừng đá cho một cú.
"Chị thấy tám chín phần mười là em đang yêu thầm đúng ?"
Thương Liệt Duệ mím môi, phủ nhận.
Thương Viện nhịn nhạo: "Thật ngờ đấy, em trai đường đường chính chính của chị mà yêu thầm cơ ?"
Từ nhỏ đến lớn, phụ nữ chủ động sà lòng em trai cô nhiều đếm xuể.
Nằm mơ cô cũng thể ngờ một ngày em trai chủ động để mắt đến một phụ nữ.
Lại còn yêu thầm nữa chứ!
là làm cho trố mắt ngạc nhiên.
nếu thực sự thích, thì gặp tình huống , là đàn ông chắc chắn tự tay
.
"Chị mà về, ngày mai em sẽ gọi điện cho Hạo Húc!"
Câu của Thương Liệt Duệ lập tức khiến Thương Viện biến sắc.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
"Về thì về, ai sợ ai chứ! Em phép liên lạc với Cảnh Hạo Húc nữa, càng nhắc đến chị!"
Cô tức giận lao tới túm lấy cổ áo em trai: "Nếu chị sẽ cho cô trợ lý nhỏ là em thích cô !"
Thương Viện như nắm điểm yếu nào đó của em trai.
Cô đắc ý nhướng mày với , bước .
...
Lúc Ôn Nhiễm tỉnh , trời hửng sáng.
Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua rèm cửa hắt lên giường, tạo thành những bóng râm loang lổ tấm ga trải giường màu trắng.
Tối qua Ôn Nhiễm khó chịu đến mức toát mồ hôi lạnh, ướt sũng cả quần áo, dính bết .
Chính vì mà lúc tỉnh dậy, cô cảm thấy cả vô cùng bức bối.
Ôn Nhiễm bực dọc tặc lưỡi một tiếng, vươn tay tìm điện thoại.
Không thấy điện thoại , chạm một cảm giác ấm áp.
Ôn Nhiễm nghi hoặc đầu , khuôn mặt điển trai của Thương Liệt Duệ đang ở ngay cạnh giường cô.
Còn bàn tay cô, đang đặt cổ tay .
Ôn Nhiễm ngẩn mất vài giây, rụt tay như điện giật.
Thẫn thờ một hồi lâu, cô mới nhận chuyện gì xảy .
Tối hôm qua... hình như cô ai đó hạ thuốc.
Cô cầu xin Thương Liệt Duệ cứu , còn chuyển cho một trăm nghìn.
Kết quả cuối cùng gọi bác sĩ đến tiêm cho cô một mũi.
Một mũi tiêm giá một trăm nghìn? Trời ạ, thế thì đắt quá !
Ôn Nhiễm trợn mắt trừng trừng , suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.
Dường như cảm nhận cái trừng mắt của cô, Thương Liệt Duệ tỉnh giấc từ trong giấc ngủ chập chờn.
Ánh mắt dừng Ôn Nhiễm đang mở to mắt giường: "Tỉnh ?"
Bây giờ cứ thấy , Ôn Nhiễm nhớ đến chuyện tối qua bỏ tiền "mua dâm" mà thành.
Chỉ đào một cái hố để chui xuống cho .
"Sao thế?"
Thấy cô chỉ trừng mắt mà hồi lâu gì, Thương Liệt Duệ khỏi cất tiếng hỏi.
"Anh gọi bác sĩ đến, cho sớm hơn?"
Ôn Nhiễm ngoảnh mặt , bực bội hỏi. Thật sự độn thổ cho xong.
Thương Liệt Duệ lười biếng đáp: "Thì cô cũng hỏi!"
Khuôn mặt Ôn Nhiễm cứng đờ: " mà..."
Thương Liệt Duệ nhướng mày: "Không ngủ với nên thất vọng lắm ?"